Bấm vào đây để in ra giấy (Print)
TRUNG
TÁ VÕ VÀNG, XIN MỘT LẦN ĐƯỢC NHẮC TÊN ANHTrương Đức Thủy
Thời gian vẫn vô tình trôi qua, như nước chảy dưới cầu, như vó
câu qua cửa sổ.... Và lòng người thì bị cuốn hút vào trong cơn lốc xoáy
nghiệt ngã của thời cuộc. Tháng Tư uất hận một lần nữa lại về .... Đã
bao lần tôi muốn viết vài giòng trân trọng, để tưởng nhớ anh, nhưng tiếc
thay tôi biết quá ít về đời tư của anh, dù đã có thời gian anh đối xử và
thương mến tôi như thằng em nhỏ dại. Sau khi cải tạo về, tôi đã cố tìm
gặp những người có mặt bên anh trong những giây phút cuối, để lấy thêm
dữ kiện sống, nhưng cũng không thỏa mãn được những điều tôi muốn biết.
Ngay khi mới đinh cư tại Hoa kỳ, tôi đã tìm tòi qua báo chí, nhất là
những thiên hồi ký trong tù của nhiều người, nhưng cũng chỉ thoáng qua
tên anh. Tháng Tư năm 1975, tháng Tư 2004: 29 năm, một phần ba đời người
sống thọ. Thời gian thật dài. Sợ chờ đợi mãi, có khi trí óc bị bào mòn
và thời gian sẽ đưa tất cả vào quên lãng. Thà thắp lên tia lửa nhỏ, còn
hơn ngồi nguyền rủa bóng đêm. Tôi quyết định, mạo muội viết những kỷ
niệm về anh, gọi là thắp nén hương tưởng niệm người anh hùng, tôi hằng
kính yêu nhân ngày giỗ thứ 27 sắp tới của anh. Tháng 7 năm 1977....
Tháng 7 năm 2004.
QUEN ANH NHƯ LÀ MỘT ĐỊNH MỆNH: người ta ở đời có hai
trường hợp.
Thứ nhất: Mới thoáng gặp nhau là đã có cảm tình, muốn trò chuyện, muốn
kết thân, hay trai gái mới gặp nhau đầu mày, cuối mắt đã phải lòng nhau,
muốn trao nhau trái tim yêu nóng hổi, sách tướng số, bói toán gọi là hạp
căn, hạp tuổi, hạp mạng, v.v.. Thứ hai: Mới gặp nhau dù chưa từng quen
biết, mới thoáng qua là đã muốn dọa, muốn đục, muốn đuổi đi cho khuất
mắt, sách tướng số gọi là xung khắc, không hạp căn, không hạp mạng, gần
nhau là như chó với mèo.... Tôi hân hạnh quen anh nằm trong hai trường
hợp trên. Sau chuyến công tác, trở về Đà Nẵng, buổi chiều hôm đó tôi dẫn
cô bé Lệ H... đi ăn ở nhà hàng nổi, trước khách sạn Bạch Đằng, đây là
lần đầu tiên tôi đưa cô bé đi ăn ở nhà hàng. Thường thường chúng tôi đi
ăn kem Diệp Hải Dung, cơm gà Hải Nam, hay bánh hỏi thịt nướng, chè Ngã
Năm... đi vào chỗ nào, cô bé cũng rụt rè, e lệ, tôi muốn đưa vào nhà
hàng để cô bé làm quen với không khí mới lạ. Bước chân vào trong, cô bé
đã tỏ ra mất bình tĩnh trước không khí nhiễm đầy khói thuốc và sắc áo
rằn ri. Tôi trấn tĩnh em và đưa vào một góc cuối, hai đứa đang cúi xuống
trên tấm thực đơn, chọn thức ăn, thì có một bóng người đến đứng trước
bàn tôi, tôi ngẩng đầu lên, bắt gặp khuôn mặt đỏ ké, trong bộ quân phục
rằn ri Biệt động, trên cổ áo một bông mai đen, tôi tưởng bạn nhìn lầm
người, nên định đứng lên chào, nhưng không, anh chàng đưa mắt nhìn Lệ H.
và gằn giọng nói với tôi: Ai cho phép mày nghinh bọn tao? Tôi biết mình
đang bị kiếm cớ gây sự. Tôi thầm kêu khổ trong bụng, không phải tôi sợ,
tôi là thằng lì có tiếng, ngàn lần tôi không sợ, nhưng làm sao tránh cho
cô bé khỏi bị tổn thương. Tôi xin vắn tắt vài giòng, xem tôi đã làm gì
mà các bạn Biệt Động ngứa mắt. Tôi vừa ra trường trên một năm, xông pha
trận mạc vài lần, nhưng nhỏ con, chưa qua khỏi tuổi 21, nên còn rất thư
sinh, nếu cởi bỏ binh phục thay vào áo trắng quần xanh, tôi cũng chỉ là
cậu hoc trò trung học. Thế mà dám dẫn đào vào đây rước đèn, áo quần cũng
rằn ri nhưng khác màu của Biệt động, binh chủng chúng tôi có cái thói
quen lập dị là không bao giờ mang cấp bậc, nếu có mang cũng rất kín đáo,
như muốn không cho ai thấy, gắn ở chuôi dao găm, sau nắp túi áo.... Rừng
nào thì cọp nấy, thành phố Đà Nẵng là rừng của anh em Liên đoàn I BĐQ.
Tôi biết tôi đã làm cho các anh gai con mắt, và muốn đục tôi, dằn mặt.
Anh Thiếu úy chưa thấy tôi trả lời, đã cao giọng ra lệnh: mày hãy đến
bàn kia xin lỗi mấy anh đi, thì tau tha cho! Tôi biết tình hình quả gay
go. Thực khách lần lượt ra khỏi nhà hàng. Xin lỗi ư? Không bao giờ, vì
tôi có lỗi gì đâu. Vì tự ái, vì màu áo tôi đang mặc, tôi biết chắc là có
đổ máu, đổ máu một cách vô ích, vì trong túi quần trận tôi luôn luôn có
khẩu Breta nhỏ, Lệ H. tái mét mặt mày. Tôi bảo nhỏ: Em qua ghế đá ngồi
đợi anh. Tôi bỏ tay vào túi quần, chạm cục thép lạnh, tôi nghĩ nếu anh
bạn xáng tôi bạt tai, thì máu sẽ đổ. Trong giây phút quả bong bóng căng
sắp nổ, thì có tiếng tằng hắng nghe rõ mồn một ở gần quầy, anh chàng
Thiếu úy nhìn lên, lẳng lặng về bàn và cả bộ ba kéo nhau rời nhà hàng.
Lệ H. như chết khiếp, tôi phải trấn an nàng, nên chưa để ý xem ai vừa
tằng hắng, mà mấy ông thần gây sự bỏ đi, thì một người cao to, bước đến
trước mặt, tôi nhìn thấy cặp galong Thiếu tá trên cổ áo rằn ri, bảng tên
trên túi: VANG. Tôi đứng thẳng người chào, nhưng Thiếu tá vỗ vỗ vào vai
tôi và nói: Em hãy ngồi xuống và tự nhiên cùng bạn gái em ăn uống, xem
như không có gì xảy ra. Ông hỏi tôi về đơn vị, tôi trình bày đơn vị, cấp
bậc, và nói: Em vừa về sau chuyến nhảy dài nên chưa cắt tóc, các anh kia
thấy gai mắt mà sinh chuyện, xin Thiếu tá tha lỗi. Ông dịu dàng: Em
không có lỗi gì cả, thôi quên đi mà vui vẻ với bạn gái. Chúng tôi chưa
ăn gì cả, và thức ăn cũng chưa mang ra. Lệ H. một mực đòi về, tôi đành
chiều nàng. Tôi đứng lên: Thưa Thiếu tá, cho em đưa bạn gái về, không
ngờ ông sốt sắng lấy xe Jeep đưa chúng tôi về, dù tôi quyết liệt từ
chối, sợ làm phiền ông. Sau khi trả Lệ H. về nhà nàng, tôi lại đi chơi
và tâm sự với ông gần sáng đêm. Đó là Thiếu tá VÕ VÀNG, Tiểu đoàn trưởng
tiểu đoàn 21 BĐQ, lừng vang trên chiến trường Miền Trung. Từ lúc còn mài
đũng quần trên ghế Trường TH/PCT/ĐN, tôi đã nghe danh và ngưỡng mộ người
anh hùng này, không ngờ tình cờ như một định mênh xui khiến, tôi được
quen Ổng và được ổng thương mến như em út. Ông bắt tôi gọi bằng anh và
gọi tôi bằng mày (tiếng mày từ miệng ông sao mà thân mật quá, không như
tiếng mày của anh bạn Thiếu úy BĐ gọi tôi trong nhà hàng, nghe qua đã
lộn máu nóng lên đầu....) Tôi thưa: Trước mặt lính tráng của Thiếu tá,
mà em gọi như vậy e bất tiện quá! Ổng nghiêm giọng: Có sao đâu, mày là
em tau, là em tau thì phải gọi tau bằng Anh.
NHỮNG NĂM THÁNG CÓ ANH TRONG ĐỜI: Từ đó sau những lần
về ĐN tôi thường ra căn cứ Liên đoàn 1/BĐQ ở Phú lộc (trên đường ra Hòa
Khánh, quẹo tay mặt) để thăm anh, nhờ đó mà tôi quen gần hết các bạn
trong Tiểu đoàn 21/BĐQ, kể cả anh Thiếu úy T. người đòi đục tôi trong
nhà hàng. Thời gian những năm 66, 67, chiến trường miền Trung vô cùng
sôi động. Đồng minh ào ạt đổ quân vào. Tiểu đoàn 21 BĐQ của Thiếu tá Võ
Vàng đã tạo những chiến công vang dội, báo chí trong và ngoài nước nức
lòng ngợi khen, các cấp chỉ huy Quân Đồng minh nể mặt. Những lần gặp lại
anh, tôi được anh thương mến đặc biệt, thường dặn dò và bày vẽ những
kinh nghiệm chiến trường, vì duới mắt anh, tôi chỉ là con dê non ưa húc
càn. Anh luôn nói về đời lính và yêu đời quân ngũ trên hết mọi chuyện, ở
anh chỉ có chiến công và mong sớm có thanh bình cho Quê hương. Tết Mậu
Thân, hai anh em cùng hành quân trên một địa bàn, Nam sông Hương. Khi
tạm yên tiếng súng, anh gọi tôi sớm mai đến Bộ chỉ huy (BCH) của anh để
uống bia, nhưng đêm đó, tôi nhận lệnh bàn giao khu vực trách nhiệm cho
đơn vị bạn, để đến vùng hành quân khác,thất hẹn với anh. Sau Mậu Thân,
anh được vinh thăng Trung tá và giữ chức vụ Liên đoàn phó LĐ1/BĐQ. Sau
đó anh được thuyên chuyển về Trường Võ Bị Quốc Gia Đà Lạt, giữ nhiệm vụ
Trưởng ban Quân vụ; đây là thời gian dài, chúng tôi không gặp nhau,
Trường Võ Bị Đà Lạt là chỗ dung thân tốt nhất cho những ai muốn tìm chữ
THỌ, nhưng trong những bức thư anh gởi cho tôi, anh luôn luôn than buồn
chán và nhớ chiến trường. Hơn ai hết, tôi biết con hổ bất đắc dĩ phải xa
núi rừng thì rất nhớ rừng xanh núi thẳm. Anh mong được trở lại thời
ngang dọc cũ. Và anh được toại nguyện, anh trở ra cầm quân trong chức vụ
Trung đoàn trưởng trung đòan 5/SĐ2 Bộ Binh, tôi cứ đinh ninh với tài
thao lược và kinh nghiệm của anh, đường tiến thân của anh sẽ thênh
thang, rộng mở. Những ngày trước khi Hiệp định Paris được bốn bên ký
kết, VC cố đánh chiếm Sa Huỳnh để làm cửa khẩu và cắt đứt con đường
huyết mạch Nam Bắc của VNCH; đây là đất anh dụng võ, anh muốn đánh trận
đánh để đời, nhưng đột nhiên tôi nghe anh bị cách chức Trung Đoàn
trưởng. Nguời cách chức anh là Chuẩn tướng Trần Văn Nhựt, Tư lệnh SĐ2
BB. Tôi xin dành ít giòng để điểm qua báo chí về vị tướng này:
Trong suốt cuộc đời binh nghiệp của Chuẩn tướng Nhựt thì canh bạc xì phé
ông ăn đậm nhất là khi mặt trận Bình Long nổ ra. Ông đã về nhiệm sở kịp
thời để xí phần vì trên cương vị Tỉnh trưởng và Tiểu khu trưởng Bình
Long, ông không góp tí công lao nào cả, mà mọi chuyện đã có Chuẩn tướng
LÊ VĂN HƯNG Tư lệnh SĐ5/BB, Đại tá Lê Quang Lưỡng, Lữ Đoàn Dù, Đại tá
HUẤN, Liên đoàn 81 Biệt Cách Dù lo trọn gói. Khi An lộc được quân dân
anh hùng tái chiếm, Bà vợ Chuẩn tướng Nhựt đã chạy cửa hậu với chị Sáu
Thẹo, kiếm cho cái chức Tư lệnh SĐ2BB và một ông sao (ông này có số núp
bóng quần hồng). Trong trận tái chiếm Sa Huỳnh, SĐ2BB dưới tài cầm quân
của Chuẩn tướng Nhựt thì ra sao (?) xin mời quý vị hãy nghe nhân chứng
sống, Trung úy Trần Thy VÂN, người trực tiếp dự trận đánh với chức vụ
Đai đội trưởng ĐĐ1/Tiểu Đoàn 21 BĐQ, kể sau đây trong tập bút ký chiến
trường ANH HÙNG BẠT MẠNG của Ông: (Theo lời Thiếu tá Quách Thưởng kể,
trước khi TT Nguyễn Văn Thiệu đến BCH Trung đoàn 6 xem thành quả tái
chiếm Sa Huỳnh, các khối vũ khí được trình bày riêng rẽ, với tấm bảng đề
tên đơn vị tịch thu. Dĩ nhiên chiến lợi phẩm của LĐ1/BĐQ cũng được ghi
rõ. Đặc biệt thêm một tấm tương tự treo trên nòng súng phòng không
12ly8. Nhưng khi phái đoàn Tổng Thống đáp trực thăng xuống và các Sĩ
quan Mũ nâu ra sân đón rước, thì Chuản Tướng TRẦN VĂN NHỰT LIỀN CHO BỘ
HẠ NƠI PHÒNG TRIỂN LÃM ĐÁNH THÁO HẾT CÁC TẤM BẢNG GHI CHIẾN LỢI PHẨM,
NGHĨA LÀ MỘT DÃY 300 CÂY SÚNG ĐỦ LOẠI DO BĐQ TỊCH THU, BỖNG TRỞ THÀNH
CHIẾN LỢI PHẨM CỦA SĐ2BB. Ông còn trắng trợn, bỉ ổi không thể tả được là
độc nhất có cây phòng không 12ly8 của ĐĐ tôi cũng bị đánh tráo luôn,
không chút ngượng tay. Rõ ràng hành động của Chuẩn tướng NHỰT như anh
hàng thịt, treo đầu heo bán thịt chó. Tội nghiệp đám tướng sĩ tượng, cả
xe pháo mã đứng xem chỉ biết tấm tắc khen tài, chứ đâu có ngờ ông bình
vôi, nửa người nửa ngợm, vừa làm trò ảo thuật cướp công xương máu
BĐQ....) (Xin ngưng trích).
Tháng Tư năm 1975, Chuẩn tướng NHỰT (hay là GIỰT chạy) kéo được ít quân
tháo chạy về Tuy Hòa, được Trung tướng Vĩnh Nghi, Tư lệnh Tiền Phương
Quân Đoàn 3, giao cho làm phụ tá hành quân tái phối trí lực lượng. Giữa
lúc dầu sôi lửa đỏ, Chuẩn tướng NHỰT lên trực thăng xin đi thị sát mặt
trận, nhưng vù thẳng ra Hạm đội 7, đào ngũ. Theo kỷ luật Quân đội: khi
đối diện với địch mà đào ngũ thì ra toà án binh, bị tước đoạt binh quyền
và có thể bị Tử hình. Nhưng khi qua đến Mỹ, Chuẩn tướng NHỰT đã không bị
lột lon, mà còn tự phong là Thiếu tướng, ba hoa chích choè. Khi bị báo
chí vạch lưng, thì đánh lận con đen, xưng là Tướng (General) để người ta
có thể tưởng là Major General, hay Lieutenant General, hay hơn nữa... mà
thực chất là phường biển lận, tên hèn nhát, kẻ vô liêm sỉ, bất tài. Đất
nước chúng ta để cho những tên như vậy, giữ trọng trách trấn nhậm những
vùng hiểm yếu, mà mãi đến 1975 mới rơi vào tay VC, âu cũng là một phép
lạ, hy vọng sử sách sẽ dành cho những tên tướng Quảng-lạc này vài
chương, để hậu thế tránh vết xe cũ. Hiệp định Paris được ký kết, trong
đó có kèm theo 2 Nghị định Thư, tổ chức hai cơ quan thi hành, đó là ICCS
(International Commission Control, Surpervision) gọi là Uỷ ban kiểm soát
và giám sát quốc tế gồm hai nước CS là Ba Lan và Hungary, hai nước tự do
là Indonesia và Canada. Nhưng sau Canada thấy không đi đến đâu nên rút
lui và Iran vào thay thế (thời gian này Iran còn có Vua Palavi, thân Mỹ)
và cơ quan kia là Ban liên hợp quân sự bốn bên và sau còn lại hai bên
(VNCH và Thằng Giải Phóng đội lốt). Trung tá VÕ VÀNG bị đưa về Phú Bài,
Huế giữ chức vụ trưởng toán BLH/Quân Sự VNCH Phú Bài, một chức vụ ngồi
chơi xơi nước vối. Anh như con cọp bị chặt hết nanh vuốt, buồn rầu, chán
nản. Tôi đến thăm anh, tìm cách an ủi anh, cũng như tìm hiểu nguyên nhân
tại sao cờ đến tay anh đang phất mà bị người ta giựt mất. Anh chỉ buồn
rầu nói: Chỉ vì anh biết quá nhiều, người ta sợ anh nổi lên thì người ta
sẽ mờ đi. Nó nhiều tham vọng nhưng tài hèn và nhiều thủ đoạn....
Tôi sợ anh buồn chán, nên đem đến cho anh đủ dụng cụ thể dục và khuyên
anh tập đều đặn, để giữ sức khoẻ, người ta sẽ cần đến anh. Trong thời
gian ở Phú Bài, công việc của anh có phần nghi lễ, nghĩa là đón tiếp các
phái đoàn từ Sài Gòn ra tại sân bay Phú Bài. Một hôm anh ra đón một Đại
tá người Hungary, Trung tá Võ Vàng trong cái bắt tay xã giao, đã bóp nát
tay tên Đại tá CS, tên Đại tá này sau đó làm lớn chuyện, gởi văn thư
phản kháng đến Trung ương. Anh rất căm thù CS dù dưới màu da nào. Hiệp
định Paris chưa ráo mực, CSVN đã vi phạm khắp nơi, Tướng Ngô Quang
Trưởng sáng suốt, thấy được viên dõng sĩ đang ngồi chơi xơi nước vối,
nên vội gọi vào trình diện và giao cho Liên đội ĐPQ Quảng Nam, hình thức
tổ chức của Liên đội ĐPQ, cấp số cũng tương đương với Lữ đoàn hay Trung
đoàn. Khi đi nhận nhiệm vụ, anh có hỏi tôi: Muốn làm việc cạnh anh
không? Tôi biết anh thương tôi, muốn nâng đỡ tôi. Tôi quá quyến luyến
màu áo đang mặc, nên xin cho thời gian nữa. Nhưng không có thời gian nào
cho chúng tôi nữa cả. Tháng 3/75, Đà Nẵng tan tác, ĐN uất nghẹn đau
thương, tan đàn rẽ nghé.... Ngày 5 tháng Tư năm 1975, một buổi sáng tôi
ra giếng nước trong Quận Điện Bàn, Quảng Nam (nơi đám tù tàn binh tập
trung) để lấy nước, bất ngờ gặp anh, tôi như chết lặng. Tay trái anh
được treo lên: Anh cho biết ngày 29/3 mới về đến Đà Nẵng, đang đi trên
đường Thống Nhất gần Cầu Vòng, thì bị một chiếc xe dân sự tông anh, may
mà anh văng lên lề, chỉ bị thương. Tôi thật sự lo lắng cho anh, vì anh
nổi tiếng quá. Ngay đây, nơi tập trung tù binh, cũng không có ai dám gần
anh để giúp anh trong khi anh đang bị thương. Tôi chỉ nói với anh, ngay
bây giờ anh phải tìm cách thoát, lợi dụng lúc này để thoát, nguy hiểm
quá. Tuần lễ sau, tôi bị đưa đi chỗ khác với thầy Hoàng Thế Diệm, không
còn qua lại thăm anh.
NGƯỜI ANH HÙNG BỊ THỦ TIÊU: Sau thời gian tập trung tại
Quận đường Điện Bàn, QN, tất cả tù tàn binh trình diện hay bị bắt tại Đà
Nẵng, được đưa lên Trại Kỳ Sơn. Trại Cải tạo Kỳ Sơn gồm 1 tổng trại và 4
phân trại. Sĩ quan cấp tá ở trại I gần mỏ vàng Bồng Miêu. Trại 2 nằm sâu
về hướng Tây, dành cho Sĩ quan cấp Đại úy. Trại 3 và 4 dành cho cấp
Trung úy trở xuống, gần trại 1 và Tổng trại. Anh Võ Vàng nằm trong trại
1. Sau thời gian đầu lo xây dựng doanh trại, phát rẫy canh tác, ổn định
nơi ăn chốn ở. Tháng 5 năm 1977, đợt học tập chính trị được mở ra trên
quy mô rộng lớn. Tất cả đều nghỉ lao động và tham dự 100%. Những buổi
học, tất cả tập trung tại hội trường để nghe cán bộ chinh trị lên lớp và
sau đó về tổ thảo luận những bài: Đế quốc Mỹ, tên sen đầm quốc tế, kẻ
thù số 1 của nhân dân ta và loài người tiến bộ trên trái đất. Hệ thống
Xã hội chũ nghĩa.... Nhưng hóc búa và điên đầu nhất là bài Ngụy quân và
Ngụy quyền, tập đoàn tay sai bán nước. Sau khi ngồi nghe chưởi rủa trên
hội trường, trở về tổ phải liên hệ bản thân, tự giác khai ra những việc
đã làm trong thời gian phục vụ trong quân đội VNCH. Đây là bản án, tự
mình viết cho mình, ai cũng phải tìm cho mình một cái tội. Sau đợt học
tập chính trị, có người như bị kiệt sức vì bị những đòn tra tấn cân não.
Nhiều lúc giữa đêm khuya bị gọi lên khung (bộ chỉ huy) làm việc, cứ tra
đi hỏi lại những hoạt động đã qua. Trung tá Võ Vàng là mục tiêu chính,
bọn cai tù nhắm đến, luôn luôn chúng đặt câu hỏi: Trong quá trình chỉ
huy BĐQ, Trung đoàn trưởng, Liên đội trưởng, anh đã giết bao nhiêu cán
bộ CS và dân lành? Mấy ngày đầu anh trả lời: Trên cương vị chỉ huy, tôi
chưa bao giờ trực tiếp bắn còn lính dưới quyền, lúc xung trận, ai bắn
chậm thì chết, tôi không biết. Bọn chúng đâu có chịu... bọn chúng quay
anh từ sáng tới tối, ngày nọ sang ngày kia, nhưng anh vẫn kiên gan giữ
vững lời khai... đến lúc đó, bọn chúng mới đem những tờ báo cũ có ghi
kết quả các trận đánh ra và tổng kết tổn thất địch (VC) trong khoảng
thời gian anh Vàng chỉ huy, không dưới 20 ngàn VC phơi thây. Bản án Tử
hình cho anh đã manh nha thành hình. Trong số các vệ binh coi tù, có
nhiều tên mới theo VC sau 30 tháng 3/75, gồm nhiều thành phần, có tên
rất khát máu, thù hận vì có thân nhân bà con chết trong cuộc chiến,
nhưng cũng có tên nguyên trước 30 tháng 3 là học trò của vợ tù, nên cũng
dễ dãi và dễ bị mua chuộc để lấy tin tức. Sau đợt học tập chính trị quy
mô kéo dài trên một tháng, tất cả tù được lệnh đi lao động trở lại. Một
đêm đầu tháng 7 năm 1977, bộ chi huy trại 1 có cuộc họp chi bộ đảng, bản
án tử hình dành cho Trung tá VÕ VÀNG đã được tổng trại Kỳ Sơn ký từ
trước. Buổi họp này có mục đích tìm người tình nguyện thi hành bản án.
Tên Nguyễn Bốn, tên vệ binh loắt choắt, nhỏ con nhưng khét tiếng ác độc
và khát máu đối vời tù, đứng lên tình nguyện thi hành. (tên Bốn này có
cha hoạt động nằm vùng cho VC bị nghĩa quân giết). Buổi trưa hè tháng 7
năm 1977, tổ của Trung tá Võ VÀNG có nhiệm vụ tỉa bắp trong rẫy, cạnh
sông Vàng (nói là sông, nhưng thật sự là giòng suối nhỏ chảy qua các
ghềnh đá bị xoi mòn rất đẹp) trong khu vực Mỏ Vàng Bồng Miêu. Trời đứng
bóng, nắng chang chang, tất cả tổ nghỉ lao động kéo nhau vào bóng mát,
lấy vắt cơm sắn và chút nước mắm cái ra ăn, thì tên Nguyễn Bốn xuất hiện
với AK trên tay, ra lệnh: Anh Vàng theo tôi lên đồi nhổ sắn (củ mì) về
bồi dưỡng cho cả tổ. Linh tính báo cho biết việc chẳng lành, anh em
trong tổ nhao nhao lên: Xin anh cho tôi đi nhổ sắn thay, vì anh Vàng mấy
hôm nay bị kiết lỵ, yếu lắm. Nhưng tên Bốn vẫn khăng khăng bắt anh Vàng
đứng lên đi lên đồi. Khoảng từ 7 đến 10 phút sau, thì một loạt AK nổ.
Lát sau, tên Bốn trở xuống nói: Các anh lên đem xác tên Vàng xuống chôn
cất, nó giựt súng tôi, nên tôi đã xử lý. Bọn khốn nạn, lũ hèn nhát đã
giết anh một cách hèn hạ. Tại sao chúng lại dựng nên tấn tuồng giết
người tay không một cách hèn hạ như vậy? Vì bản chất chúng là bọn người
hèn hạ, đê tiện, làm việc gì cũng không quang minh, chính đại, hành động
của lũ đầu trộm, đuôi cướp.... Anh đã tức tưởi nằm xuống bên giòng sông
Vàng, trong khu Mỏ Vàng Bồng Miêu, như là một định mệnh....
Anh VÕ VÀNG kính yêu, đã 29 năm, ngày Tổ quốc bị bức
tử, 27 năm ngày anh bị chúng hành hình một cách hèn nhát. Thời gian đủ
để mọi người mở mắt nhìn thấy rõ Thiên đường Cộng sản, thời gian đủ dài
để xác thân anh trở về với cát bụi, và em tin tưởng linh hồn anh đang
oai nghi, thanh thản ở cõi vĩnh hằng. Xin hãy cho em một lần được nhắc
đến tên Anh, Anh VÕ VÀNG, với lòng
kính phục và thương tiếc sâu xa, một người anh, một chiến sĩ QLVNCH kiệt
xuất, hy sinh hết tuổi thanh xuân và cống hiến thân xác cho đại cuộc:
Bảo vệ tự do cho Tổ Quốc. Xin anh cho em được
đốt nén hương tưởng niệm anh nhân ngày giỗ thứ 27 của anh. Xin anh cho
em một lần nữa nhỏ nước mắt nhớ thương.
Nguồn: Internet E-mail by TCH
Bấm vào đây để in ra giấy (Print)
Đăng ngày Thứ Hai, AUGUST 8th, 2011
Ban Kỹ
thuật K10A-72/SQTB/ĐĐ, ĐĐ11/TĐ1ND, QLVNCH