Bấm vào đây để in ra giấy (Print)
Bài liên hệ: CTĐBT - I
![]()
Luật sư Lê thị Công Nhân:
Luật sư Lê Thị Công Nhân - Xin được tường thuật với những người quan tâm
(để cùng chia sẻ) và những người không quan tâm (để biết) về cái được
gọi là “cuộc gặp gỡ trao đổi” giữa tôi và các công an công khai, mật vụ,
Ủy ban phường, Mặt trận tổ quốc phường, Hội cựu chiến binh phường, Hội
phụ nữ phường, và còn những thế lực nối dài nào khác nữa của đảng cộng
sản Việt Nam thì có trời mới biết cùng tham dự đoàn người đông đảo đến
nhà tôi vào chiều hôm nay, liên quan tới việc chồng tôi đi biểu tình
chống Trung quốc xâm lược.
Trước khi vào phần II “Chồng tôi đi biểu tình” xin được
kể ngắn gọn về
“Chồng tôi đi biểu tình” phần I.05 (tức là 1 phần rưỡi). Đó là khi
pác Quyền-Thỏ răng vâu vào nam cùng bà U mập-mẹ tôi để dự giỗ bà ngoại
tôi, thì có ý định vừa nghiêm túc vừa tràn đầy hứng khởi là sẽ tham gia
biểu tình cùng nhóm Chúa Nhật ở Sài Gòn. Nói là làm, hẹn hò gặp gỡ mấy
anh trong phong trào dân chủ thì ai cũng bị canh cứng ngay tại nhà bởi
mật vụ dày đặc không rời nửa bước, cuối cùng lại hẹn gặp được chị Lê thị
Kim Thu, một dân oan nổi tiếng và còn nổi tiếng vì đã chuyển biến thành
một người đấu tranh dân chủ với những kỹ năng của một phóng viên và lòng
can đảm phi thường.
Cuộc xuống đường chưa kịp diễn ra, chồng tôi, chị Kim Thu, và ông
anh họ của tôi chỉ mới kịp uống ly nước, ăn mấy miếng xoài ngâm muối ớt
và đang đi bộ ra vườn hoa nơi mọi người thường tập trung biểu tình ngồi
thì bị bắt một cách thô bạo và nhanh chóng đến sững sờ, đưa về công an
phường Đa Kao quận 1 nhốt từ 11:00g sáng tới tận 5:30g chiều, rồi lại bị
đưa về công an phường 6 quận 8 chỗ nhà dì tôi (đường Phạm Thế Hiển) mà
chồng tôi ở nhờ vài hôm, giữ cho tới gần 8:00g [tối] mới thả ra, bị mật
vụ cướp giật máy ảnh điện thoại rồi xóa sạch sành sanh mọi tư liệu trong
đó ngay tại công an phường rồi sau đó trả lại máy lúc thả ra. Hãi nhất
là mấy tấm hình chụp vợ mặc tà lỏn, áo hở rốn (mùa hè trời nóng mà!)
đang đứng xoa bụng bầu mặt mũi nhăn nhó xấu xí vì mệt mỏi và khó chịu.
Trước khi xóa mọi tư liệu thông tin trong điện thoại và máy ảnh của
chồng tôi đời nào đám mật vụ lại không copy ra ít nhất là một bản để báo
cáo thành tích kết quả công việc nhỉ!
Chết rồi! Thế là mình lại có việc để lo, biết đâu bọn chúng điên điên
khùng khùng lại tung mấy cái ảnh “lộ hàng” bụng bầu của mình ra thì eo
ôi, ngại quá cơ! Mà kiện bọn mật vụ cái vụ này thì đích thị là con kiến
đi kiện củ khoai rồi!
Lúc mình buôn vụ âu lo này với anh Nguyễn Bắc Truyển không ngờ anh ấy
lại cười to ơi là to, còn bảo “Không sao đâu em. Thỉnh thoảng để mọi
người cười vui tí có sao đâu. Bọn mật vụ mà làm thế người ta càng chửi
vào mặt chúng nó, âu lo làm gì mấy chuyện nhỏ đó, với lại những chuyện
tiểu nhân như thế mình có muốn ngăn chặn cũng không biết làm thế nào.”
Ôh, cái anh này, tưởng là nói trêu mình, nhưng nghĩ lại thì anh nói cũng
chí lý.
Ôi! Sống trong thiên đường cộng sản, nơi mà “Chị đi vệ sinh chúng tôi
cũng biết!”, rồi thì vụ án chấn động dư luận mang tên “hai bao cao su”,
v.v. thì đúng là mấy tấm hình lão chồng phởn chí chụp hình trêu vợ bầu
của chồng mình nào có “Ăn thua chi!”.
Ngoài ra chồng tôi nhờ sự kiện này còn được biết thêm cảm giác phải đứng
tè (không phải là đái đường đâu nhé, mà là trong toilet đàng hoàng)
trước mặt 2 anh công an trẻ đẹp là như thế nào, sau khi đã năn nỉ hết
nước hết cái với họ để xin được 1 phút đi tè riêng tư mà không xong.
Phần II - Chồng
tôi đi biểu tình xin được tiếp nối như sau:
Chuyện là vào lúc khoảng 2:30g chiều
thứ 6, 19-8-2011, cả nhà tôi đang nằm ngủ thì nghe tiếng mở cổng sắt và
giọng chú Hà Văn Chung gọi tôi ơi ới “Nhân ơi, Nhân à”. Chú Chung là tổ
trưởng tổ dân phố số 1, phường Phương Mai, người đang sống trong ngôi
nhà 2 tầng ngay đối diện chân cầu thang nhà tập thể tôi ở (trị giá
khoảng 1 - 1.2 tỉ dù hoàn toàn không có giấy tờ) trên mảnh đất lưu không
bị chiếm dụng trái phép với một cây phi lao và một cây cột điện hạ thế
rất hoành tráng ngay giữa nhà. Khổ thân chú Chung, có lẽ chính cái nhà
này lại là cái phốt để bọn phường nó bắt chú làm tổ trưởng tổ dân phố
cũng nên, vì quen biết chú nhiều năm tôi thấy chú cũng không mặn mà gì
với việc phục vụ chính quyền và chế độ. Tôi thấy có việc gì không hay
rồi, bật dậy mà chóng cả mặt, mắt nhắm mắt mở ngật ngưỡng đi ra thì
hoảng hồn nhìn thấy chục người (hoặc hơn) đứng chật kín cả hành lang,
chú Chung và một ông khoảng hơn 60 tuổi có gương mặt không chút hiền hòa
nào đứng ngay phía trước, tôi nghĩ ngay “Ối giời ơi! Thế là đến lượt
mình (bị đấu tố) rồi”.
Tôi, dù rất mệt và hơi bối rối vẫn cố thực hành bài cũ (nhưng đúng và
hiệu quả), đó là lấy ngay thân hình của mình đứng chắn ở cửa, hai tay
dang rộng bám vào 2 bức tường bên cánh cửa, hỏi “Chào chú, có việc gì
vậy ạ?”. Chú Chung đáp “Àh, có mấy chú bác bên ủy ban và các đoàn thể
muốn gặp Nhân và gia đình để trao đổi tí việc.” Tôi bảo “Không được rồi,
giờ cháu đang bận sắp phải đi bác sỹ, với lại cháu không tiếp khách kiểu
này, không hẹn hò báo trước gì cả là không được.” Lập tức cả hội khách
không mời nhao nhao lên “Chỉ gặp tí thôi, 5 phút cũng được, có công có
việc thì chúng tôi mới đến chứ.” Vừa nói họ vừa dợm bước cứ như hạ quyết
tâm xông thẳng vào nhà cho bằng được vậy. Tôi kiên quyết “Không được,
tôi không tiếp khách kiểu này. Tôi không thấy ai quen biết ở đây cả, chú
Chung thì không tính làm gì.”. Chú Chung đáp “Àh, đây là các cô chú và
mấy anh chị bên Mặt trận tổ quốc, Hội phụ nữ phường, hội cựu chiến binh,
ủy ban.” Lúc đó chị Lê thị Nga, cán bộ tư pháp phường Phương Mai, sinh
năm 1978, học cùng trường Đại học Luật với tôi, là người trực tiếp làm
hồ sơ đăng ký kết hôn cho vợ chồng tôi, nghiêng mặt ra khỏi đám đông
cười với tôi một cái, tôi bảo “Àh, vâng, có mỗi chị Nga là cháu biết
thôi.” Thì cùng lúc tôi nhận ra cuối hàng là chú Nguyễn Khắc Dũng – Phó
công an phường Phương Mai và 2 nam thanh niên, mà 1 người tôi nhận ra là
mật vụ - nhận ra nhưng không biết tên, đã tham gia vài lần vào các cuộc
bắt bớ thẩm vấn tôi trước đây. Chú Chung chỉ sang người đàn ông hơn 60
tuổi đứng hàng đầu cùng với mình và nói “Đây là chú Tẩu ở Mặt trận tổ
quốc phường”. Ông Tẩu lên tiếng luôn bằng chất giọng Quảng nam, Quảng
ngãi hay Bình Định gì đó, thái độ lạnh lùng với ánh mắt đầy ác cảm dành
cho tôi “Chúng tôi có việc cần gặp chị, trước hết là thăm hỏi gia đình
và sau là trao đổi vài việc.” Tôi nói “Thăm hỏi ý ạ, cháu chả quen biết
gì các chú để mà thăm hỏi, toàn là người xa lạ, cháu nhắc lại là cháu
không tiếp khách kiểu này. Các chú tập hợp nhau cả đoàn đầy đủ thế kia,
hẹn hò tổ chức chặt chẽ như vậy mà không hề báo trước cho chủ nhà là
sao. Gặp gỡ thì phải báo trước, đồng ý thì mới gặp chứ. Còn nói về hỏi
thăm gia đình thì nhà cháu giờ có việc quan trọng nhất là đang cần cứu
trợ vì thuộc diện nghèo của phường đây. Cháu đang bị quản chế, chồng thì
không có công ăn việc làm, mẹ cháu thì về hưu rồi. Đó là vấn đề dân sinh
đang cần phường giúp đấy.” Ngay lập tức từ cuối hàng nam thanh niên, mà
tôi nhận ra là mật vụ, lên tiếng đầy mỉa mai khoái chí “Muốn cứu trợ thì
chị cứ làm đơn ra phường chính quyền sẽ xem xét.” Tôi không đáp lại mà
tiếp tục nói với ông Tẩu “Còn trao đổi việc gì thì có gì các chú cứ đưa
đây, chứ cháu không tiếp khách như thế này đâu.”
Thú thật nghĩ đến cảnh đoàn người đông đúc và đầy khí thế cách mạng sục
sôi chống lại “bọn phản cách mạng” này mà tràn vào căn phòng bé tí, vừa
là phòng khách lại kiêm phòng ăn và đồng thời là phòng ngủ của nhà tôi,
tôi đã thấy ghê người. Rồi thì tiếp theo sẽ là gì nhỉ?! Nhẹ thì là giáo
dục theo đúng tinh thần đạo đức giả và cuồng tín tôn thờ lãnh tụ Hồ Chí
Minh với cái băng rè “Không có bác Hồ thì không có đất nước Việt Nam
được độc lập, tự chủ, dân tộc Việt nam được ấm no hạnh phúc tự do như
hôm nay, gia đình chị và chị phải ghi nhớ đời đời công ơn của bác Hồ vĩ
đại, của cách mạng cộng sản vĩ đại”. Nặng thì là màn đấu tố kinh dị do
các cựu chiến binh (hoặc xã hội đen, hoặc lưu manh xã hội đỏ) sắm vai
với những lời hăm dọa có thể thành thật bất kỳ lúc nào, như “sẽ ném cứt
đái vào nhà, muốn con cái được bình yên không” (như anh Phạm Hồng Sơn bị
dọa hồi tháng 3 năm ngoái), hay gần đây là “sẽ bị chọc mù mắt” sau khi
một đồng chí cựu chiến binh nào đó cầm gậy chọc thẳng vào bụng luật sư
Trần Đình Triển vừa diễn ra hồi tuần trước ngay tại văn phòng làm việc
của ông. Tôi thầm nghĩ, thời buổi này là lúc nào rồi nhỉ, mà cộng sản
vẫn cứ áp dụng mãi cái trò xảo trá đã thành đặc sản của chúng, giả danh
nhân dân tự phát để đàn áp, đe dọa, và hành hung những người dân khác,
nhưng cái trò bẩn thỉu này vẫn còn tác dụng đấy, nếu không chính quyền
độc tài cộng sản đã chẳng áp dụng làm gì. Và cứ thế, kinh hoàng và khủng
bố là phương pháp hữu hiệu nhất để các nước cộng sản tiến thẳng lên cái
hố diệt vong mang tên Chủ nghĩa Xã hội – như nữ Mục sư Sabina Wurmbrand
viết trong hồi ký Sự khổ nhục trong nhà tù ở Rumani.
Quay lại với ông Tẩu, thấy thái độ kiên quyết của tôi (và thật sự tôi
cũng chuẩn bị tinh thần như những lần trước là nếu “đoàn công tác” này
cứ xông vào nhà tôi thì tôi sẽ ra cầu thang đứng, muốn nói gì thì ra
theo đây, nếu cần thiết nữa thì đi bụi đời luôn!) Ông ta nhìn trừng
trừng vào mặt tôi với tất cả sự khó chịu mà một người có thể dành cho
một người, ông ta nói một mạch “Tình hình là từ đầu tháng 6 cho tới giờ
trên địa bàn thành phố diễn ra nhiều cuộc tụ tập biểu tình đông người.
Ban đầu thì có mục đích là thể hiện lòng yêu nước, chống Trung quốc xâm
lược biển đảo, nhưng về sau thì bị các thế lực thù địch phản động lợi
dụng gây chia rẽ và mất trật tự an ninh xã hội.” Tôi xen ngang ngay đoạn
này sau khi giương mắt ếch lên kiên nhẫn nhìn ông ta trả bài học thuộc
lòng, tôi nói “Gì vậy chú, đoạn này nói vậy không được, gây chia rẽ và
mất an ninh trật tự xã hội là thế nào? Rất là yêu nước và ôn hòa đấy
chứ. Mà chính quyền này hay nhỉ? Lúc đầu thì chối phắt là làm gì có biểu
tình, sau lại bảo là biểu tình là yêu nước, giờ lại nói là thế lực thù
địch và phản động lợi dụng giật dây. Mới nghe cháu cứ tưởng chính quyền
đến để ngợi khen nhà cháu và chồng cháu cơ đấy. Mà ở đây có ai tham gia
biểu tình không mà dám bảo là mất trật tự an ninh xã hội.” Tôi nói tiếp
một lèo “Thôi chết rồi, chồng cháu lại sắp bị bắt chứ gì, lại giống như
lần trước chú Sơn (đại úy cảnh sát khu vực) đến cảnh cáo là y như rằng
chồng cháu bị bắt. Chính quyền này thật không bình thường, sao cứ coi
dân là thế lực thù địch vậy, nhìn đâu cũng thấy kẻ thù là thế nào?” Ông
Tẩu kiên định lập trường với bài học thuộc lòng, tiếp tục nói như đang
tự thôi miên “Đương nhiên là tụ tập đông người biểu tình như thế là gây
mất trật tự xã hội, ảnh hưởng đến an ninh quốc gia. Hà Nội là thành phố
vì hòa bình, chị không nhớ à. Mà thành phố vì hòa bình thì không được có
biểu tình.”
Ối! Lạy Chúa! “Thành phố vì hòa bình thì không được có biểu tình” mà Hà
Nội là thành phố hòa bình, nên Hà Nội không thể để xảy ra biểu tình được
cho dù là biểu tình vì hòa bình và biểu tình một cách hòa bình. Cái tam
đoạn luận này hiểu được con chết liền thưa Chúa!
Tôi tiếp tục dỏng tai lên nghe xem ông Tẩu còn tua thêm đoạn nào hay hay
nữa không? Thì hóa ra vẫn còn, ông Tẩu nói tiếp “Việc gì cũng đã có nhà
nước lo. Những việc đại sự như thế đã có nhà nước làm công tác ngoại
giao. Chúng ta là dân phải tuyệt đối chấp hành chính sách của đảng và
nhà nước. Hôm nay chúng tôi tới đây để trao cho chị và gia đình thông
báo của Ủy ban thành phố Hà Nội yêu cầu chấm dứt biểu tình để đảm bảo an
ninh trật tự xã hội. Đề nghị gia đình chấp hành.” Tôi hết ngạc nhiên này
đến ngạc nhiên khác, nói “Gì cơ ạ! Cái thông báo yêu cầu ngưng biểu tình
ấy ạ? Đưa tin đầy cả báo đài hôm qua hôm nay rồi, tối qua VTV1 còn đưa
toàn văn rồi, nam bắc, tây tầu đều biết cả, việc gì phải tổ chức cả đoàn
đến để đưa cái thông báo con con này làm gì chứ.” Nói thế nhưng tôi biết
chắc họ đến nhằm mục đích khủng bố gia đình tôi, còn khủng bố ở mức độ
nào thì tùy cơ ứng biến sáng tạo, nặng hay nhẹ như kiểu tôi đã nói ở
trên. Ông Tẩu chưa kịp trả lời thì tôi nói tiếp “Àh, dân Hà Nội ai cũng
được đưa thông báo kiểu này ạ? Kinh khủng nhỉ! Cháu không tưởng tượng
nổi đấy, người đâu sức đâu mà đi đưa thông báo cho từng nhà như thế này.
(Nhân dân thì bình đằng mà!) thì ông Tẩu đáp ngay “Tất nhiên là không
rồi, chỉ một số người thì chúng tôi mới làm thế này thôi!” Thế là lộ mặt
theo dõi rình mò đàn áp dân rồi nhé! Vừa nói ông ta vừa đưa tôi một tờ
giấy in chữ phô tô có đóng dấu tiêu đề “Thông báo của Ủy ban nhân dân
thành phố Hà Nội về công tác bảo đảm an ninh trật tự trên địa bàn thành
phố Hà Nội” đề ngày 18-8-2011. Và cũng đúng như bản văn đọc trên VTV1
tối ngày 18-8, hoàn toàn không có chữ ký của bất kỳ lãnh đạo đương nhiệm
nào của Ủy ban thành phố Hà Nội.
Tôi nhận bản thông báo, sau đó thì họ đưa luôn cho tôi cái biên bản đã
được làm sẵn (chắc là rút kinh nghiệm từ vụ chú Sơn, cảnh sát khu vực,
ngồi lọ mọ làm biên bản một mình trong Chồng tôi đi biểu tình - Phần I).
Tôi từ chối ký và bảo “Khiếp! Gì mà nghiêm trọng vậy, có cái thông báo
đã đưa tin ầm ĩ cả rồi mà cũng phải đến tận nhà đưa thêm, lại còn biên
bản gì nữa, rườm rà thủ tục thế. Tôi không ký đâu nhé.” Thì chị Nga nói
“Thì em cứ ghi ý kiến của em vào, ghi thế nào cũng được rồi ký hộ chị
cái cho xong, cho bọn chị xong việc.” Chú Dũng, phó công an phường, cũng
nói thêm vào “Cháu ký hộ cái cho xong việc, bọn chú cũng vì công việc mà
phải làm thế này thôi, chứ còn nhiều việc bận lắm cháu à.” Thật nể quá
đi mất, mà nói thế có phải dễ nghe không, dễ nghe là vì nó còn có cái gì
đó thật lòng một tí tị tèo teo! Nhìn mặt tôi tần ngần giây lát họ dí
luôn cho cái bút bi, thế là tôi ký vào sau khi ghi rõ dòng chữ “Tôi đã
nhận bản thông báo của Ủy ban thành phố Hà Nội ngày 18-8-2011.”
Sau đó không ai kịp chào ai tiếng nào họ quay đầu dần từ cuối hàng để ra
về. Tôi đi theo đóng cổng và chào 2 người đi cuối cùng là chú Dũng và
chị Nga.
Vào nhà, tôi thở dốc vì đứng cũng khá lâu trong tâm trạng đối phó, đối
mặt, đối thủ các kiểu với đoàn công tác kỳ cục này, nói với chồng “Pác
Quyền mà đi biểu tình tuần này thì chuẩn bị tinh thần nhé, sẽ căng đấy.
Cái chính quyền này nó đã đạt tới đỉnh cao của sự trơ trẽn rồi. Nó ra
một bản văn như thế mà không biết ngượng, chứ đừng nói là vi hiến và phi
pháp, rồi thì chẳng ai dám ký tên cả. U mà bị bắt lần này thì 99% sẽ
không như lần trước đâu, sẽ tồi tệ hơn và lâu hơn đấy. Nó làm như thế
này là nó đã báo trước sẽ đàn áp thẳng tay đấy.” Thỏ răng vâu đáp “Tuần
này càng phải đi biểu tình. Chẳng phải để thể hiện điều gì hay thách
thức chính quyền, mà chỉ là muốn sát cánh bên mọi người, đồng lòng và
chia sẻ với mọi người. Anh đi ngay từ lần đầu nên rất quý và thương mọi
người. Chính quyền làm thế này kiểu gì cũng làm cho một số người suy
tính và không đi nữa, nhưng cũng sẽ thúc đẩy những người khác càng phải
tham gia. Cái gì cũng có 2 mặt của nó. Cùng lắm là nó bắt giam và khởi
tố anh tội gây rối trật tự công cộng. Chính quyền này nó muốn bắt ai thì
bắt, vu ai tội gì thì vu. Anh chỉ lo U sắp sinh mà anh không ở bên được,
đành phó thác U và Lucas cho Chúa thôi. Chứ nếu anh không đi thì anh áy
náy lắm, anh muốn được ở bên mọi người lúc này. Anh chỉ thực hiện quyền
của anh và thể hiện điều duy nhất là ý thức công dân của anh thôi.”
Tôi lặng cả người, và chỉ còn có thể nói “Vâng, em ủng hộ U. Bố Thỏ răng
vâu chỉ cần trưa về nhà ăn cơm với em là được rồi.”
Tôi chợt nghĩ Chồng tôi đi biểu tình phần 3 sẽ như thế nào nhỉ! Ôi! Tôi
thật sự không thích chính quyền và công an truyền cảm hứng viết cho tôi
theo kiểu này đâu. Đã mang bầu tuần thứ 31, tôi thật sự thấm thía lời
chú Trần Mạnh Hảo nói với tôi chiều nay “Yêu nước là rất quan trọng,
nhưng trên đời này không có gì ý nghĩa và thiêng liêng hơn là việc sinh
ra một con người. Công việc quốc gia đại sự là việc của toàn dân, ai
cũng phải có trách nhiệm làm phần của mình. Cháu không được tham gia
biểu tình, phải giữ gìn sức khỏe để mẹ tròn con vuông.”
Tôi chợt nghĩ, ngoài việc sinh con vô cùng đặc biệt và lớn lao này thì
biết đâu sắp tới tôi lại có thêm một việc rất đồng cảm với thân nhân của
những người tù chính trị, là “nuôi tù”. Dù, chồng tôi chỉ là một người
bình thường, chỉ hơi phấn khích và nhiệt tình một chút trong việc thể
hiện lòng yêu nước và ý thức công dân của mình trước hiểm họa ngoại xâm
của Trung cộng và đại họa nội xâm diệt vong của độc tài Việt cộng mà
thôi.
Hà Nội, thứ 6, 19-8-2011
Ls. Lê Thị Công Nhân
http://danlambaovn.blogspot.com
Ý kiến độc giả
15 Responses to Chồng tôi đi biểu tình - Phần II
Nặc danh says:
09:18 Ngày 20 tháng 8 năm 2011
Sao việc bẩn thỉu gì họ cũng làm được nhỉ? Chống ngoại xâm cũng bị cấm
không nhẽ chính quyền này là giặc rồi hả? Tôi khâm phục LTCN từ lâu, chị
thật sự là tấm gương yêu nước,
can đảm hiếm có.
Nặc danh says:
09:19 Ngày 20 tháng 8 năm 2011
Bài đăng này đã bị xoá bởi một quản trị viên blog.
Nặc danh says:
09:30 Ngày 20 tháng 8 năm 2011
Rất hay
Nặc danh says:
09:32 Ngày 20 tháng 8 năm 2011
Gửi Công Nhân,
Thôi em viết ít thôi, giữ sức khỏe lúc này là chủ yếu. Ngoài việc riêng
là sinh con, em còn có trách nhiệm chuẩn bị cho Phong trào Dân chủ lực
lượng hậu bị nữa chứ.
Chào em, bảo trọng nhé.
Thương mến, (Quyền đừng ghen nhé, mến mà hổng dám yêu đâu).
Nặc danh says:
09:35 Ngày 20 tháng 8 năm 2011
That cam dong va thuong xot cho con dan Viet trong thoi ky den toi cua
to quoc. Trong chien tranh bao nhieu gia dinh chia ly. Nay hoa binh
nguoi dan van con song trong bat binh an
voi nha cam quyen. Anh Quyen phai di bieu tinh vi tuong lai cho Lucas.
Chi Cong Nhan phai hy sinh cho tuong lai cua Lucas. Tat ca moi nguoi
phai di bieu tinh cho tuong lai con chau
cua minh va dan toc cua minh. Phai di de xay dap cho mot ngay mai tuoi
sang hon ngay hom nay. Cai gia phai tra ngay hom nay de di tim tu do qua
to lon thi sao co the de mat tung tac
dat cua ong cha ta ngay xua kho cong gay dung. CSVN da ban dat ban bien,
ngay hom nay cai gia nguoi dan Viet phai tra de lay lai bien lay lai dat
la xuong mau cua bao nhieu the he.
CSVN la toi do cua dan toc.
Nặc danh says:
09:38 Ngày 20 tháng 8 năm 2011
CÔNG NHÂN PHẢI CỐ MÀ AN DƯỠNG SANH CON, BỌN CS KHÔNG CHỪA MỘT THỦ ĐOẠN
NÀO ĐÂU KỂ CẢ BÀ MẸ VÀ TRẺ EM.
CẦU XIN ƠN CHÚA PHÙ HỘ CHO EM VÀ GIA ĐÌNH HẠNH PHÚC.
Nặc danh says:
09:39 Ngày 20 tháng 8 năm 2011
Dong bao phai doan ket cuu lay nhau. Nha cam quyen ngay mai se dan ap
dong bao cua ta. Ta phai bao ve dong bao bang cach keo nhau xuong duong
that dong. Chi co su hien dien
that dong dao cua dong bao thi moi cuu dong bao cua ta khoi nanh vuot
cua CSVN duoc. Xin hay thuong nhau doan ket voi nhau vi tuong lai cho
tat ca chung ta.
Nặc danh says:
10:01 Ngày 20 tháng 8 năm 2011
Ngày mai sẽ bắt bớ thẳng cánh những người biểu tình! Ra tòa họ sẽ bị
buộc tội cố tình chống lại chính quyền, thông báo đã kí nhận mà vẫn đi
biểu tình! Thế là đủ chứng và cớ!
Dan BAN BAO says:
10:03 Ngày 20 tháng 8 năm 2011
Le Thi Cong Nhan. Chi xung dang la Nhan Sy Tri Thuc Chan Chinh ma toi
luon luon kinh trong {xep chi hang 3 sao, cung hang voi LS Le Quoc Quan}
Cung may cho chi, mac quan ta lon tay xoa bung bau thi kg sao. Chu tren
dien thoai ma co overnightkisskiss chac chi phai suot dem dai lam mong.
God bless you and keep you safe.
Nặc danh says:
10:06 Ngày 20 tháng 8 năm 2011
CHÚC MẸ TRÒN CON TRÒN
TÌNH YÊU CÒN MÃI MÃI
TRONG VÒNG TAY TÌNH ÁI
TRONG LÂU ĐÀI YÊU THƯƠNG
CỦA MẸ VÀ CỦA CHỒNG
NHƯ TẤM LÒNG CỦA BIỂN
DÂNG VỀ MIỀN PHÙ SA
NHỮNG HẠT MẦM LÚA MỚI
VÀO CUỘC ĐỜI PHƠI PHỚI
HOAN CA!!
NHƯ TRỜI RỘNG BAO LA
CỦA TỔ QUỐC CHÚNG TA
NHƯ NGƯỜI DÂN HIỀN HÒA
YÊU TỰ DO CÔNG LÝ
TẶNG EM NGƯỜI CHIẾN SĨ
LÀ LÊ THỊ CÔNG NHÂN
[MỘT BÔNG HỒNG NHÂN ÁI
DÙ TRAI HAY LÀ GÁI
ĐẶT CHO CON...]
CUỘC ĐỜI TRONG CHIẾN TRẬN
CHẲNG QUẢN GÌ BẢN THÂN
THẮP LÊN NGỌN ĐUỐC SÁNG
PHẤT LÊN NGỌN CỜ VÀNG
.... RỒI GIẶC SẼ ĐẦU HÀNG
VÌ EM!!!
..
Lê dủ Chân says:
10:15 Ngày 20 tháng 8 năm 2011
Chúng là ai
Em hỏi tôi ai gét người yêu nước
Ai căm thù người biểu tình bảo vệ quê hương
Em ơi, câu hỏi rất bình thường
Nhưng quá khó vì tôi là người Việt
Là người Việt thì phải yêu non nước Việt
Chống ngoại xâm là trách nhiệm phải làm
Đi biểu tình là bổn phận phải mang
Khi súng giặc lăm le ngoài biên ải
Em hỏi tôi kẻ nào đang gét họ
Dân Tộc mình có bọn đó hay sao
Mẹ Việt Nam đâu có lẽ nào
Sinh ra lũ phản dân hại nước
Bọn chúng là ai làm sao tôi nói được
Chẳng phải thương cũng không phải sợ trả thù
Nhưng xấu hổ vì chúng là dân Việt
Là đồng bào ruột thịt của tôi, em.
Nặc danh says:
11:17 Ngày 20 tháng 8 năm 2011
Tội Ác Cộng
Sản:http://anlachle.blogspot.com/2011/07/toi-ac-cong-san-soviet-story.html
Người Nam Định says:
11:27 Ngày 20 tháng 8 năm 2011
Tất cả tình cảm của tôi xin dành cho LS Lê Thị Công Nhân và anh em đấu
tranh vì Dân Chủ ở Hà-Nội. Thương các Bạn vô cùng, các Bạn của tôi ơi!
Cho tôi ôm các bạn vào lòng.
Nặc danh says:
11:52 Ngày 20 tháng 8 năm 2011
CÔNG AN NHÂN DÂN MỘT LẦN NỮA VÌ TRUNG CỘNG MÀ ĐƯA RA CHỈ THỊ CẤM BIỂU
TÌNH, NẾU AI VI PHẠM SẼ BỊ ĐÀN ÁP VÀ THỦ TIÊU, THẬT LÀ ĐAU LÒNGCHO NGƯỜI
VIỆT NAM CHÚNG TA, MẤT TẤT CẢ CÁC QUYỀN CĂN BẢN CỦA CON NGƯỜI, QUYỀN TỤ
HỌP, QUYỀN PHÁT BIỂU, QUYỀN TỰ DO ĐỀU BỊ BÓPNGHẸT BỞI BỌN CÔNG AN VÀ MẬT
VỤ VIỆT NAM NHƯNG NGHE LỜI BỌN TẦU CỘNG.... KHI ĐẤT NƯỚC BỊ NGOẠI XÂM
THÌ TA CHIẾN ĐẤU DÙ HY SINH TACŨNG BẢO VỆ ĐẾN CÙNG, NAY MAI TRUNG CỘNG
ĐEM QUÂN SANG DẠY TA MỘT BÀI HỌC NHƯ NĂM 1979 THÌ ĐÃ CÓ BỌN CÔNG AN ĐƯA
QUÂN TRUNG CỘNG VÀO NGAY THỦ ĐÔ HÀ NỘI VÌ BÂY GIỜ CÔNG AN VIỆT NAM LÀ
CÔNG AN CỦA BỌN TẦU CỘNG NHẬN CHỈ THỊ TỪ BỌN TẦU CỘNG MÀ ĐÀN ÁP THẲNG
TAY NGƯỜI YÊU NƯỚC DO VẬY ĐỒNG BÀO NÊN CẨN THẬN TRONG CUỘC XUỐNG ĐƯỜNG
NGÀY 21 THÁNG 8 SẮP ĐẾN, SẼ CÓ ĐỔ MÁU VÌ BỌN CÔNG AN ĐƯỢC LỆNH TỪ TẦU
CỘNG NÊN THẲNG TAY ĐÀN ÁP DÃ MAN, ĐỒNG BÀO NÊN THẬN TRỌNG. TÔI LÀ MỘT
CÁN BỘ CÔNG AN VỀ HƯU NHƯNG TÔI NHẬN RÕ BỘ MẶT TÀN ÁC CỦA BỌN CÔNG AN,
NÊN TÔI RẤT ĐAU LÒNG VÌ ĐÃ BỎ HẾT CUỘC ĐỜI VÌ CHẾ ĐỘ TÀN ÁC VÀ DÃ MÀN
NÀY, CÒN NHỮNG NGÀY CUỐI ĐỜI TÔI RÚT KINH NGHIỆM SỐNG VỚI BỌN CÔNG AN
NÊN CÓ VÀI LỜI NHẮN NHỦ ĐỒNG BÀO YÊU NƯỚC THƯƠNG NÒI....
Nặc danh says:
11:53 Ngày 20 tháng 8 năm 2011
nhà nước cộng sản việt nam là một tổ chức khủng bố. Đề nghị hội đồng bảo
an LHQ can thiệp để bảo vệ nhân dân Việt Nam. Hãy đứng lên tiêu diệt bọn
khủng bố.
Nguồn: Internet E-mail chuyển
Bấm vào đây để in ra giấy (Print)
Đăng ngày Thứ Bảy, AUGUST 19th, 2011
Ban Kỹ Thuật K10A-72/SQTB/ĐĐ, ĐĐ11/TĐ1ND, QLVNCH