Bấm vào đây để in ra giấy (Print)
![]()
Hôm
nay người viết xin vắn tắt thảo luận về phương cách để đẩy mạnh tiến
trình giành lại tự do cho dân tộc Việt Nam. Người viết xin cám ơn một số
góp ý của đồng hương tham dự buổi giới thiệu sách “Thắp Một Ngọn Nến Cho
Thái Hà” của Linh Mục Pascal Nguyễn Ngọc Tỉnh tổ chức tại Melbourne vào
ngày thứ Bảy 05/11/2011 vừa qua.
Tiếng Chuông Thái Hà
Chiều ngày 3/11/2011, tiếng chuông của nhà thờ Thái Hà đột nhiên vang
vọng kêu gọi giáo dân đến bảo vệ nơi tôn nghiêm đang bị những “người lạ”
xâm phạm. Cùng lúc là tiếng loa kêu gọi những người còn lương tri hãy
rời khỏi khuôn viên nhà thờ.
Theo báo Hà Nội Mới thì những “người lạ” nói trên là đại diện Hội Cựu
Chiến Binh và Hội Người Cao Tuổi, hai tổ chức ngoại vi của đảng Cộng
sản. Khi chiếm được khuôn viên nhà thờ họ chửi bới, lăng mạ các tu sĩ và
giáo dân. Họ gây náo loạn khuôn viên và phá họai tài sản nhà thờ. Thật
không ngờ những “cựu chiến binh” và những “người cao tuổi” lại có hành
động côn đồ gây tiếng xấu đến Hà Nội, một thành phố được tự hào có ngàn
năm văn hóa.
Blogger Người Buôn Gió phát hiện trong số người xâm nhập nhà thờ có cả
một thiếu tá an ninh. Người này mặc đồ dân sự và quay phim đám đông đập
phá. Như thế vụ tấn công này đã được “Đảng” và “Nhà Nước” đứng ra tổ
chức và được sửa soạn khá chu đáo. Còn có cả người của “Đảng” được thu
xếp quay phim tuyên truyền. Có điều chỉ khoảng một trăm người tham dự,
con số tự nó lại nói lên sự thật là đảng cộng sản đã mất đi khả năng vận
động quần chúng. Không còn mấy người tin và theo lệnh của “Đảng” làm
những chuyện thiếu tư cách thiếu lương tâm.
Vụ tấn công còn bộc lộ bản chất của chế độ cộng sản: mượn mà không chịu
trả, lại còn sử dụng côn đồ sử dụng công an đàn áp người đòi. Không
riêng gì Thái Hà, đảng cộng sản luôn đối xử côn đồ với những người ôn
hòa lên tiếng đòi lại các quyền tự do đã mất. Nhưng càng côn đồ thì cộng
sản càng biểu lộ sự sợ hãi và cố gắng lội ngược dòng thăng tiến dân tộc.
Thiên Thời Địa Lợi Nhân Hòa
Thời đại ngày nay là thời đại thông tin toàn cầu, mọi tin tức
[được] nhanh chóng phân tích
và thông tin đến quảng đại quần chúng. Mọi sự thực lần lượt được phơi
bày đánh tan mọi huyền thoại mọi tuyên truyền dối trá. Mọi tư tưởng mới
mọi suy nghĩ khác biệt được nhanh chóng lan truyền và đón nhận bởi một
thế giới mở rộng đến mọi người không phân biệt biên giới quốc gia.
Những người trẻ, nhờ tiếp cận thông tin, một số nhờ [được] đào tạo [ở]
nước ngoài, đã nhận ra nhu cầu thăng tiến đất nước cần gắn liền với tư
tưởng mới, cách sống mới, cách suy nghĩ mới, cách làm việc mới, cách
quản lý quốc gia mới. Họ nhận ra thời đại ngày nay là thời đại của tự do
dân chủ. Họ thấy rõ nhu cầu thay đổi chính trị là cần thiết và đang bằng
nhiều cách khác nhau vận động cho các chuyển biến chính trị tại Việt
Nam. Đặc biệt một cao trào đấu tranh cho dân chủ càng ngày càng thu hút
giới trẻ, tương lai và trụ cột của dân tộc Việt Nam.
Ngược lại giới cầm quyền cộng sản thì già nua, độc tài, bảo thủ, kém khả
năng lại càng ngày càng lộ rõ bản chất theo Tàu bán nước. Tội bán nước
sớm muộn cũng sẽ được lịch sử phán xét.
Nhiều diễn biến đang dồn dập xảy ra đưa đảng Cộng sản vào thế bị động.
Có ai trong chúng ta tiên đoán được các cuộc biểu tình đã liên tục xảy
ra giữa trung tâm Hà Nội, Sài Gòn, Bà Rịa… và cho đến nay những người
tham dự biểu tình chưa ai bị bắt, bị khép tội. Họ còn kết thân dưới hình
thức “Câu Lạc Bộ” của những người yêu nước. Họ được ủng hộ bởi một lực
lượng dân tộc đang sửa soạn vận động toàn dân đứng lên. Đây là dấu hiệu
rõ nhất nhà cầm quyền cộng sản sợ hãi tức nước vỡ bờ chưa dám ra tay
trấn áp.
Sáng thứ ba 08/11/2011 trước cửa tòa Đại sứ quán Trung cộng tại Hà
Nội khoảng 30 học viên Pháp Luân Công tọa thiền. Họ đòi nhà cầm
quyền Bắc Kinh chấm dứt bức hại phong trào Pháp Luân Công và
yêu cầu nhà cầm quyền Hà Nội lập tức thả hai ông Vũ Đức Trung và
Lê Văn Thành đang bị giam cầm. Đây là cuộc tọa thiền lần thứ ba và kéo
dài trên 1 tiếng trước khi bị an ninh cộng sản giải tán. Có ai trong
chúng ta tiên đoán được nhiều cuộc tọa thiền như thế đang liên tục xảy
ra.
Đó là những sinh họat công khai và hợp pháp có thể chứng kiến được, còn
các tổ chức chống cộng thì âm thầm củng cố, phát triển để sẵn sàng chủ
động cùng với toàn dân đứng dậy.
Thiên thời địa lợi nhân hòa xét ra đủ cả. Muốn đẩy mạnh đấu tranh dẫn
đến thành công người viết xin phép được vắn tắt thảo luận việc lấy binh
pháp “Công Tâm, Công Lương, Công Đồn” làm phương hướng cho cuộc đấu
tranh.
Công Tâm
Công tâm là vận động nhân tâm. Chúng ta vận động chính chúng ta bằng
cách trau dồi cả tâm trí dũng và sẵn sàng chủ động trong mọi tình huống.
Chúng ta vận động để những người đã dấn thân trở nên tích cực hơn, chủ
động hơn, gắn bó với nhau hơn. Chúng ta vận động các tổ chức chính trị
liên kết và phân công trách nhiệm. Một cây làm chẳng nên non ba cây chụm
lại nên hòn núi cao.
Chúng ta vận động để quần chúng tham gia đấu tranh. Quần chúng có người
tích cực, có người thụ động. Thậm chí có người còn tiếp tay với cộng
sản, còn tiếp tay giặc Tàu xâm lược.
Chúng ta vận động người tích cực dấn thân đấu tranh, vận động người thụ
động trở nên tích cực, vận động thành phần tiếp tay với giặc quay về với
chính nghĩa dân tộc hay ít ra không chống lại nhân dân.
Chúng ta vận động để nhà cầm quyền cộng sản tránh tang thương đổ máu cho
cả hai bên, trả lại quyền tự quyết dân tộc hay ít ra không để thiểu số
cộng sản bị dồn vào đường cùng để phải đổ máu chống lại nhân dân. Làm
được như thế là tối ưu công cuộc vận động nhân tâm.
Trong chế độ dân chủ ngay cả khi người cầm quyền không thực hiện được
những gì đã hứa hay thiếu khả năng điều hành quốc gia, người đối lập
muốn thắng cử đều phải đưa ra được những chính sách có thể thuyết phục
được đa số dồn phiếu cho mình.
Trong trường hợp Việt Nam, đảng cộng sản không chấp nhận đối lập và chọn
phương cách đối đầu với toàn dân. Việc giải thể cộng sản sẽ ảnh hưởng
đến toàn xã hội, vì thế chúng ta phải sửa soạn, trao đổi, xây dựng chiến
lược và chính sách thích hợp nhất về chính trị, ngoại giao, kinh tế,
giáo dục, y tế, an sinh xã hội.... Các chính sách cần cụ thể, khả thi,
dễ truyền đạt, và bằng mọi cách thông tin rộng rãi đến quần chúng. Có
thế chúng ta mới xây dựng được niềm tin về một Việt Nam Tự Do, sẽ thực
sự mang lại cơm no áo ấm tự do hạnh phúc cho mọi người.
Một cách tổng quát, chế độ cộng sản tập trung mọi nguồn lực quốc gia vào
tay các tập đoàn kinh tế, ngược lại doanh nghiệp tư nhân phải chịu thuế
cao để bù lỗ cho các tập đoàn kinh tế quốc doanh. Doanh nghiệp tư nhân
luôn phải cạnh tranh bất bình đẳng với các tập đoàn kinh tế quốc doanh.
Đa số dân thành thị lại phụ thuộc vào khu vực doanh nghiệp tư nhân, giải
thể cộng sản là tư nhân hóa doanh nghiệp quốc doanh tạo môi trường cạnh
tranh lành mạnh hơn, lợi tức cao hơn, nhiều công ăn việc làm hơn, và
việc làm sẽ vững chắc hơn cho người dân thành thị.
Một số doanh nhân trong thời gian qua nhờ nỗ lực kinh doanh đã trở nên
giàu có. Họ vừa phải đóng thuế cho cộng sản, vừa chịu đựng một hệ thống
tham nhũng thối nát bòn rút. Trên thương trường họ phải cạnh tranh bất
bình đẳng với giai cấp thống trị. Họ vừa lo sợ đảng cộng sản sẽ cướp đi
công lao gây dựng này, như nhiều lần cải taọ tư sản trước đây. Khi những
người này hiểu rõ chính sách kinh tế tự do gắn liền với một chính phủ
dân chủ sẽ là nền tảng vững chắc bảo vệ tài sản do họ tạo ra và cho phép
họ cạnh tranh bình đẳng trên thương trường, những người này sẽ góp phần
không ít trong nỗ lực giải trừ cộng sản.
Khu vực nông nghiệp xưa nay lại bị bỏ quên, một chính sách hướng về Nông
Thôn nhằm nâng cao đời sống vật chất và tinh thần nông dân sẽ giúp vận
động tầng lớp này dấn thân cho công cuộc đấu tranh chung.
Chúng ta cũng tiếp tục đẩy mạnh nỗ lực phá vỡ huyền thoại mà đảng cộng
sản đã, đang, và sẽ tiếp tục thêu dệt. Sự sống còn của cộng sản dựa trên
những huyền thoại. Do đó việc minh bạch mọi sự thật, mọi tội ác mà đảng
cộng sản đã gây ra sẽ triệt tiêu khả năng chống cự của bạo quyền.
Để vận động nhân tâm chúng ta cần tiếp tục thu nhặt và phổ biến những
hình ảnh tin tức về những cá nhân đang tiếp tục cản trở bước tiến dân
tộc, những cá nhân đang tiếp tục tham nhũng tiếm đoạt tài sản Quốc Gia.
Những tài liệu này trước nhất gây áp lực làm giảm tội ác do họ gây ra,
sau đó dùng để truy tố khi Việt Nam đã đạt được tự do dân chủ.
Trên thực tế đảng cộng sản xây dựng dựa trên chuyên chế, lấy bạo lực làm
phương tiện để bảo vệ chế độ. Thành phần thừa hành chiếm đa số, lại phải
trực tiếp thi hành bạo lực, thi hành những mệnh lệnh từ giai cấp cầm
quyền đưa ra. Họ mang một nỗi lo sợ sẽ bị trả thù hay bị mang ra trước
pháp luật. Một chính sách đại ân xá những tội ác do những thành phần
thừa hành đã mắc phải sẽ tách thành phần này khỏi giai cấp bảo thủ thống
trị, giúp họ quay trở về với chính nghĩa dân tộc. Lấy chính nghĩa để
thắng hung tàn, lấy trí nhân mà thay cường bạo.
Những quân nhân hay cảnh sát nếu thực hiện đúng nhiệm vụ của mình là bảo
vệ Tổ Quốc, bảo vệ an ninh cho người dân thì sẽ tiếp tục chức năng và
vai trò của họ.
Lương hưu là quyền lợi của những người đã nhiều năm đóng góp cho đất
nước dân tộc. Vì thế lương hưu của đại đa số những người đã làm việc
dưới chế độ cộng sản, như giáo viên, quân nhân, công chức… sẽ được duy
trì. Lẽ đương nhiên những người làm công tác “Đảng” chỉ biết tuyên
truyền láo khoét hay công an cộng sản chỉ biết “trung với Đảng” đàn áp
người dân thì không xứng đáng để hưởng lương hưu.
Nói về chính sách hưu liễm chúng ta cũng cần phải đặc biệt quan tâm đến
các chiến sỹ, các thương binh trong quân lực Việt Nam Cộng Hòa nay đều
đã đến tuổi hưu trí. Sau 1975 họ và gia đình bị đối xử bất công. Đa số
luôn sẵn sàng đứng lên giành lại những gì đã mất: danh dự, tự do, và tổ
quốc. Họ xứng đáng [được] trợ dưỡng và đặc biệt chăm sóc khi tuổi đã về
chiều.
Dưới thể chế dân chủ người dân sẽ chọn lựa những nhà lãnh đạo ở mọi cấp
chính quyền từ Trung ương đến địa phương. Chính trong môi trường này
những người trẻ có tài có đức đều có cơ hội tham gia điều hành quốc gia.
Giới trẻ thường chấp nhận và đẩy mạnh cải cách. Cải cách chính là nhu
cầu thiết yếu để xây dựng và phát triển Việt Nam. Vận động giới trẻ Việt
Nam dấn thân đấu tranh và qua đấu tranh họ sẽ tự giới thiệu đến quần
chúng để được chọn lựa tham gia vào một chính quyền dân chủ. Ông bà ta
thường dạy thà làm tớ kẻ khôn còn hơn làm thầy người dại. Trong tình
hình hiện nay người dại lại làm thầy kẻ khôn.
Lẽ đương nhiên chúng ta còn vận động những người hay chính quyền ngoại
quốc yểm trợ cho công cuộc đấu tranh giải thể cộng sản Việt Nam. Và cũng
đương nhiên chống Trung cộng cũng chính là đấu tranh giải thể chế độ
cộng sản tại Việt Nam. Sự sống còn của hai đảng Cộng sản luôn gắn liền
nhau.
Nói tóm lại vận động nhân tâm chính là vận động toàn dân đấu tranh, mỗi
người đều có thể trở thành chiến sỹ tự do. Ai cũng có thể dễ dàng thông
tin và chia sẻ suy nghĩ đến bạn bè, gia đình, hàng xóm.… Sự quan tâm,
tin tức và sự thật sẽ thúc đẩy mọi người tham gia nỗ lực giải trừ cộng
sản. Người đấu tranh có nắm vững quy tắc này thì mới có thể hòa đồng và
vận động người người đứng lên, nhà nhà đứng lên giành lại tự do cho cộng
đồng dân tộc.
Công Lương
Công lương tức là tiêu diệt nguồn tiếp tế cho bạo quyền cộng sản hay
phong tỏa kinh tế đối phương. Đã từ lâu người Việt hải ngoại thường
khuyên nhủ nhau giới hạn gởi tiền về Việt Nam, giới hạn về thăm nhà,
đừng đi du lịch. Kết quả những lời kêu gọi đều có giới hạn vì chúng ta
đều có bổn phận và trách nhiệm đối với gia đình và những người còn ở lại
Việt Nam. Tình hình hiện nay đảng Cộng sản đang cần ngoại tệ, thiếu
ngoại tệ cộng sản sẽ mất sức đề kháng, sẽ bị tê liệt, và vì thế chúng ta
cần hy sinh phong tỏa kinh tế của cộng sản. Cũng như đấu tranh chính trị
nếu thiếu hy sinh chúng ta không thể thực hiện được ước nguyện của mình.
Ở Hải ngoại việc làm từ thiện là một đề tài gây nhiều tranh cãi. Ở đây
người viết không muốn tranh luận mà chỉ mong bạn đọc nhìn ra chế độ cộng
sản hiện nay đang khát tiền và mọi giới hạn chuyển ngoại tệ về Việt Nam
đều là trực tiếp đóng góp cho việc giải thể chế độ cộng sản Việt Nam.
Nếu ai đó còn nghĩ việc làm từ thiện là việc làm “phi chính trị” thì
người viết xin nhắc lại trường hợp cô Mi Vân, một người Việt có quốc
tịch Na Uy. Một người đã nhiều lần về Việt Nam làm từ thiện. Ngày
17/10/2011 vừa qua, cô không được nhập cảnh Việt Nam. Được Đài Á Châu
phỏng vấn, cô Mi Vân cho biết Tòa Đại Sứ Cộng Sản tại Thái Lan khuyên
nếu cô muốn tiếp tục làm từ thiện thì phải thông qua “Mặt Trận Tổ Quốc”
hay “đoàn Thanh Niên”, [là]
hai cánh tay nối dài của “Đảng”.
Cũng vậy, trong khi nhà cầm quyền cộng sản chiếm nhà thờ chiếm chùa thì
việc phải làm là giúp bảo vệ nơi tôn nghiêm và đòi lại những gì thuộc về
chúng ta. Khi đất nước có tự do mọi người đều có quyền làm từ thiện mà
không phải xin phép ai. Vì thế việc chúng ta cần làm là đòi lại quyền
được làm từ thiện.
Chúng ta cũng kêu gọi nhau mua vàng, mua ngoại tệ, hay gởi tiền ngân
hàng ngoại quốc thay vì để tiền trong ngân hàng Việt Nam. Bất cứ hành
động nào làm suy yếu khả năng chống đỡ của bạo quyền cộng sản đều tích
cực rút ngắn ngày Việt Nam có tự do.
Cộng đồng và các Tổ chức hải ngoại cần liên tục lên tiếng về việc sử
dụng tiền thuế của người gốc Việt một cách hiệu quả thay vì viện trợ cho
nhà cầm quyền cộng sản. Chúng ta cũng có thể vận động các quốc gia
ngưng, giảm, hay kiểm soát chặt chẽ tiền cho cộng sản vay mượn.
Có lập luận cho rằng nếu cộng sản Việt Nam bị kiệt quệ về kinh tế thì sẽ
càng lệ thuộc vào Tàu. Thực tế cho thấy đảng Cộng sản Việt Nam luôn lệ
thuộc tư tưởng, lệ thuộc chính trị, lệ thuộc kinh tế và để sống còn đang
dựa hẳn vào Tàu. Họ càng dựa vào Tàu thì bản chất tay sai bán nước càng
lộ rõ và Việt Nam càng sớm có dân chủ tự do. Dân tộc thì trường tồn
nhưng chế độ thì tạm thời. Lịch sử Việt Nam chưa bao giờ chấp nhận một
chế độ theo Tàu bán nước.
Công Đồn
Tôn Tử nhận xét “Thượng sách là công tâm; trung sách là công lương; hạ
sách mới công thành”. Nhiều sự kiện liên tiếp xảy ra cho thấy hệ thống
chính trị tại Việt Nam sẽ phải thay đổi và có thể thay đổi bất cứ lúc
nào. Nội bộ cộng sản có thể phân hóa đến độ đảo chánh? Nội chiến giữa
những người theo và chống Tàu? Chiến tranh giữa hai nước? Chuyện gì cũng
có thể xảy ra và có thể xảy ra bất cứ lúc nào.
Toàn khối cộng sản Âu Châu sụp đổ chỉ trong một thời gian rất ngắn. Sửa
soạn tốt công tâm và công lương chính là sửa soạn để chủ động trong mọi
tình thế có thể xảy ra.
Đuổi Chó
Lẽ ra bài viết được kết thúc ở đây nhưng sáng ngày 7/11/2011, một đoạn
video được đưa lên YouTube với tựa đề “Đuổi Chó” chiếu cảnh một tàu
Việt Nam rượt đuổi và chạm vào tàu hải giám Trung cộng. Đoạn phim
đã [được] nhanh chóng truyền đi [và] được phân tích dựa trên nhiều câu
hỏi: đọan phim là thật hay giả? Xảy ra lúc nào? Ai đưa ra? Mục đích đưa
ra? Kết qủa việc đưa ra? Tại sao không thấy phản ứng chính thức của hai
phía cầm quyền Trung – Việt? Phản ứng của cộng đồng mạng chứng tỏ chúng
ta đã trưởng thành và chủ động kiểm soát mọi tình huống.
Người viết muốn nhắc đến đọan Video vì nó ít nhiều củng cố nhận định
trước đây của người viết “Sự nhu nhược, đê hèn của Bộ Chính Trị không có
nghĩa là Việt Nam sẽ tránh được chiến tranh. Quân Tàu có thể gây chiến
nổ súng trước. Hải Quân Việt Nam cũng có thể nổ súng vì không thể mãi
chịu ươn hèn làm nô lệ tay sai để bị muôn đời nguyền rủa. Chiến Tranh có
thể xảy ra bất cứ lúc nào.”
Từ 1945 đến 1989, đảng Cộng sản đã liên tục đưa Việt Nam từ cuộc chiến
tranh này sang cuộc chiến tranh khác. Chiến tranh chỉ mang đến khổ lụy
cho dân chúng, kiệt quệ quốc gia nhưng chiến tranh lại giúp giới cầm
quyền cộng sản củng cố quyền lực thêm quyền lợi. Chiến tranh là phương
tiện phục vụ quyền lợi riêng tư của giới cầm quyền. Bao xương máu của
dân tộc đã phải đổ để xây quyền lực và quyền lợi của giai cấp cầm quyền
Việt Nam.
Nếu chiến tranh lại xảy ra, nguyên nhân vẫn là tranh chấp giữa những kẻ
cầm quyền. Chiến tranh sẽ làm cho chúng ta quên đi các thất bại về ngoại
giao, chính trị, văn hóa, giáo dục… và nhất là kinh tế đang dẫn đến sự
sụp đổ của chế độ cộng sản Việt-Trung. Cần hiểu rõ điều này để thấy rõ
chiến tranh sẽ tránh được khi Việt Nam có tự do dân chủ. Nhưng nếu chiến
tranh xảy ra và nếu chúng ta biết chủ động thì chiến tranh cũng là thời
điểm để thay đổi hệ thống chính trị đang trong thời kỳ sụp đổ. Trong bài
tới người viết thảo luận thêm về đề tài này.
Kết
Tóm lại, thiên thời địa lợi nhân hòa đều đủ cả. Đồng bào quốc nội đã
đứng lên đòi tự do yêu nước, đòi tự do tôn giáo, đòi đất.... Cuộc đấu
tranh đòi lại những gì đã bị cộng sản cướp đi là cuộc đấu tranh toàn
Diện toàn Dân.
Trong cuộc đấu tranh toàn diện toàn dân, mỗi người chúng ta đều có thể
trở [thành] chiến sỹ: vận động nhân tâm, tiêu diệt khả năng kháng cự của
giặc, và vận động toàn dân đứng lên. Mỗi người chúng ta đều có thể đóng
góp: người có trí góp trí, người có sức góp sức, người có của góp của.
Đấu tranh vận động nhân tâm là phương cách giúp chúng ta bớt đổ xương,
đổ máu, đổ công sức, để dành công sức và xương máu cho việc thiết lập và
xây dựng lại Việt Nam.
Vận động nhau cùng đứng lên vì tự do là lẽ sống của dân tộc. Có tự do
chúng ta mới có thể giành lại đất nước từ tay giặc Tàu xâm lược. Có tự
do chúng ta mới có thể xây dựng được một Việt Nam Độc Lập Dân Chủ và Phú
Cường. Tự do chính là mục tiêu tối hậu của công cuộc đấu tranh giải trừ
cộng sản, kiến thiết và xây dựng Việt Nam.
Nguyễn Quang Duy
Melbourne, Úc Đại Lợi
10/11/2011
Nguồn: Internet E-mail by Nguyễn Quang
Duy chuyển
Bấm vào đây để in ra giấy (Print)
Đăng ngày Thứ Năm, November 10th, 2011
Ban Kỹ Thuật Khóa 10A-72/SQTB/ĐĐ, ĐĐ11/TĐ1ND, QLVNCH