Bấm vào đây để in ra giấy (Print)
Lời
giới thiệu: Cuộc
chiến đã trôi qua hơn 35 năm nhưng dư âm của những tháng ngày ấy vẫn còn
vang vọng đâu đây. Đến nay,chúng ta đã “quá biết” vì sao miền Nam của
chúng ta sụp đổ. Chiến tranh được nhìn từ nhiều góc cạnh, qua những bài
viết, qua những nhận định của mọi tầng lớp đã chứng minh cho mọi người
biết rằng QLVNCH không hề thua trong cuộc chiến vừa qua mà tan rã theo
sự sắp xếp của các CƯỜNG QUỐC ĐÀN ANH cộng với lệnh lui binh không tính
toán dẫn đến hệ lụy MIỀN NAM tan tác theo hiệu ứng DOMINO. Với tôi là
một người lính đã chiến đấu đến giờ phút cuối cùng của cuộc chiến, một
ít tự hào còn lại trong tôi là mình đã làm xong bổn phận của một người
lính. Tôi viết những dòng chữ này như một nén nhang KÍNH CẨN dâng lên
các đồng đội, các chiến sĩ đã ngã xuống vì TỔ QUỐC, vì màu cờ sắc áo của
binh chủng trong đó có hai người bạn của tôi, HÒA và TOÀN cùng nhập ngũ
một ngày, học chung một Khóa Dù.
Tôi Đi Lính Nhảy Dù
Chúng tôi gồm bốn đứa Tuấn, Toàn, Hòa, và tôi (Viên), ở Trại Gia Binh
Hoàng Hoa Thám, Sư Đoàn Nhảy Dù (SĐND), BỐ của bốn đứa tôi là lính Nhảy
Dù, đến đời chúng tôi là thế hệ thứ hai chọn màu NÓN ĐỎ. Tôi còn nhớ sau
khi trình diện Phòng Tuyển mộ SĐND chúng tôi được chở lên Trung Tâm 3
Tuyển Mộ Nhập Ngũ dể làm thủ tục nhập ngũ gồm Khám sức khỏe, làm Căn
cước Quân Nhân vào khoảng đầu tháng 05/1973.
Rời TT3TMNN chúng tôi được chở về Khối Bổ Sung SĐND ở trại HOÀNG HOA
THÁM lãnh quân trang chờ ngày nhập khóa tại Tiểu Đoàn Vương Mộng Hồng
thuộc Trung Tâm Huấn Luyện Quang Trung. Chúng tôi nhập khóa tại TĐVMH,
Đại Đội C. Đây là Tiểu Đoàn Khóa Sinh Vương Mộng Hồng tại TTHLQT của
SĐND là đơn vị duy nhất khi huấn luyện bận bộ đồ trận hoa rừng, cũng
chính vì thế mà mỗi khi xuất trại đi bãi học nếu gặp các khóa đàn em
hoặc đơn vị bạn là Bộ Binh chúng tôi phải chạy qua mặt và luôn hô to
khẩu hiệu “Nhảy dù không thích đi xe chỉ thích chạy bộ, năm mười cây số
ta coi là thường” nhưng nếu gặp khóa đàn anh là nhảy dù thì phải nhường
đường, đây là nét đẹp đặc thù của Binh chủng Nhảy Dù đã tôi luyện cho
những tân binh “tò te” chúng tôi hiểu biết về kỷ luật và tinh thần tôn
trọng các đàn anh.
Sau khi mãn khóa huấn luyện tại TĐVMH là 9 tuần, chúng tôi về lại KBS
của SĐND dể học tiếp khóa Huấn luyện Nhảy Dù. Trước khi học nhảy dù
chúng tôi phải qua kỳ khám sức khỏe rất kỹ nếu ai bị thương tật về chân,
tay, mắt kém đều bị loại qua GIA ĐÌNH BÁC TÁM chờ ngày đi binh chủng
khác. Qua đợt khám sức khỏe, kế tiếp là tám món ăn chơi bao gồm:
-Chạy 100 mét(nước rút có Ba lô và súng)
-Cõng bạn chạy 100 mét
-Hít đất 45 cái
-Nhảy xa
-Thụt dầu 66 cái
-Leo dây 3 mét
-Uốn bụng 66 cái
-Hít xà ngang.
Ngày đầu “xơi tái” tám món ăn chơi vừa kể trên, về đến “sam” là lăn quay
ra ngủ vì quá mệt hơn nữa còn dưỡng sức ngày mai chạy tám bon(8 cây số).
Đang mơ màng tiếng còi tập họp vang lên, vội vàng vệ sinh cá nhân, chuẩn
bị ba lô sung đạn chạy tám bon, đường chạy là vòng đai phi trường Tân
Sơn Nhất về đến TTHLND. Mệt ơi là mệt... nói chung các bạn ai cũng vượt
qua. Chiều đến được nghỉ xả hơi, ngày mai nhập khóa học Dù.
Sáng sớm tập họp đi từ KBS qua TTHLND làm lễ nhập khóa, đó là Khóa Dù
313, khi nhập khóa theo vần A, B, C... để xếp toán, tôi vần V nên được
vào toán cuối, toán 7. Toán tôi có các vị SQ cùng học chung khóa dù, các
vị SQ được đánh số từ 01 trở lên, thí dụ toán tôi có 6 vị SQ, sẽ đánh số
từ 1 cho đến 6 sau đó các số sẽ tiếp tục từ cao cho đến thấp, toán tôi
có 29 người tôi dược đánh số 15/7 trên nón sắt, tôi thường nhảy đầu toán
hai khi nhảy bằng máy bay C-119(máy bay hai đuôi).
Học nhảy dù gồm 3 giai đoạn:
-Tuần lễ đầu học về dù lưng, dù bụng. Dù có bao nhiêu dây, bao nhiêu
múi, sức chịu đứt là bao nhiêu, cách mặc dù lưng và dù bụng. Dù có 4 dây
thượng thăng dể lái dù, chống gió ra sao, cách lấy thế đáp xuống đất như
thế nào, v.v. (lâu quá không nhớ hết chi tiết, xin các vị châm chước).
-Tuần thứ hai lên đài 4, 5 mét, 11 mét(thường gọi là chuồng cu), đài 12
mét là dù không định hướng để tập cho Khóa Sinh cách tiếp đất cho an
toàn (đài này trước đây gọi là tử thần khô), cách chống dù lôi, lên máy
bay mô hình thật nhảy ra (để làm quen khi nhảy dù thật)....
Sợ nhất vẫn là nhảy chuồng cu (đài cao 11 mét), các bạn tưởng tượng khi
nhảy ra ở độ cao 11 mét, hai tay bạn không nắm vào vật gì cả,bạn lấy thế
hai tay vịn vào cửa giống như cửa máy bay, sau tiếng “GO” của Huấn Luyện
Viên bạn phải nhảy ra từ độ cao 11 mét nếu bạn không có niềm tin vào đai
chữ H và sức chịu đứt của sợi dây cáp bạn sẽ không dám nhảy ra (dù bạn
đã được học rất kỹ). Khóa tôi có bạn không dám nhảy, trong giờ nghỉ giải
lao bị phạt đứng chào bằng dù trên dài 11 mét.
Xin nói đôi nét về khóa dù, mỗi toán thường có 2 vị Huấn Luyện Viên,
thường là Hạ Sĩ Quan, gọi thân mật là “ông thầy”, trong huấn luyện nhảy
dù, quan cũng như lính đều học giống nhau không phân biệt cấp bậc, khi
ai đó làm sai vị HLV chỉ cần kêu danh số ghi trên nón sắt, 10 cái nhảy
xổm khi thi hành xong bắt buộc phải hô to ”nhảy dù khỏe, nhảy dù khỏe”
rồi vào hàng học tiếp. Mỗi tiếng được nghỉ 10 phút và đặc biệt suốt khóa
học không được ngồi, chỉ có đứng thành hình vòng cung mỗi khi học. Mỗi
buổi sang chúng tôi thường “điểm tâm” khoảng 5, 10 cây số rồi mới học
tùy theo vị HLV dẫn chạy nhiều hay ít, mỗi ngày học 8 tiếng, quá mệt!!!
Hai tuần trôi qua, ngày mai chúng tôi nhảy SAUT đầu, tối đó trước khi đi
ngủ lòng bồn chồn, hồi hộp cho sang ngày mai khi lên phi cơ nhảy ra
ngoài không trung, dù có bọc không? Khi dù bọc rớt xuống đất có gì
không? Có gió mạnh để bị dù lôi không? Dù có đuôi nheo hay số tám không?
Mình sẽ giật dù bụng như thế nào? Bao ý tưởng dồn dập, tôi thiếp vào
giấc ngủ... tiếng còi tập họp vang lên, sáng nay không chạy thể dục như
mọi bữa. Di chuyển qua TTHLND, xe GMC đưa chúng tôi đến phi trường TSN,
nhận dù, mặc vào dù lưng sau lưng, dù bụng đeo đằng trước bụng, mỗi em
nhận một trái lựu đạn còn trong hộp đề phòng trường dù bị lạc sẽ dùng nó
để tự vệ vì bãi nhảy nằm ở Nhị Bình, Hóc Môn nên vấn đề an ninh chưa
tuyệt đối an toàn, SAUT đầu chúng tôi nhảy không có súng, chỉ có trái
lựu đạn. Điều gì đến đã đến, toán 7 của tôi lên phi cơ,ổn định chỗ ngồi
theo danh số, SAUT đầu toán tôi nhảy bằng phi cơ C-119 hai đuôi, từ số 1
đến 14 nhảy cửa bên phải, từ 15 đế 29 nhảy cửa bên trái, tôi là số 15/7
nên nhảy đầu toán hai (run quá trời)... sau đó là lời dặn dò của 2 vị
HLV toán 7, trên phi cơ còn có 2 vị nữa phụ trách thả dù (người của
TTHLND).
Chúng tôi được bắt nhịp hát bài TĐVMH, “đoàn khóa sinh VMH hiên ngang
vượt mọi nguy nan...”, bài "Lục Quân Việt Nam... đường trường xa muôn vó
câu bay chập chùng...” thì đèn báo đến điểm nhảy, tất cả đứng lên, tay
trái cầm dây SOA, chân kéo lê từng nhịp... trước lúc nhảy các vị HLV đã
dặn dò rất kỹ, khi nhảy ra nhớ khám dù, tránh bạn trên không, kiểm soát
nón sắt, nhìn xuống đất để ý khói màu dưới đất bay theo hướng nào thì
khi xuống đất phải kéo hai dây thượng thăng chống gió để tránh dù lôi.
Bao hồi hội hộp cũng trôi qua khi đèn báo nhảy bật lên, tiếng la của HLV
vang lên “chuẩn bị, lấy thế, GO, GO...” còn vẳng bên tai tôi bị gió cuốn
trôi ra ngoài không gian, giựt mình thì ra dù bọc, mình không đếm, khám
dù, không gian hoa dù nở tiếng ai kêu mình trên không thì ra bạn cùng
toán tòn teng bên trái. Cảm giác nhìn cánh dù no gió trên không trung từ
độ cao 1200 feet(khoảng 400 mét) mới thú vị làm sao!!! Không gian in dấu
giầy, bài thơ của đàn anh HÀ HUYỀN CHI, rất, rất là sướng... nhìn xuống
đất thấy đất dâng lên, dâng lên... thì ra mình đang rơi xuống, mặt đất
càng lúc càng rõ tiếng ai kêu kéo hai dây đàng trước, lấy thế, lấy thế
đi... rồi một cái: "oặt” tôi ngã lăn xuống đất, ngay lúc đó các bạn toán
trước nhào đến giúp đỡ, xếp dù lại, cõng dù trên vai chạy lại điểm tập
họp, báo cáo toán mình có ai bị gì không? Đưa dù lên xe, tập họp về
TTHLND vì tôi là toán nhảy chót nên không phải ra bãi trợ giúp cho các
toán nhảy sau.
Đêm đó dù các cán bộ đã dặn là không được ồn ào, dưỡng sức ngày mai đi
nhảy tiếp nhưng làm sao ngăn được gần 200 con người mới được cái thú từ
trên trời rơi xuống, cảm giác đi mây về gió sáng nay, tiếng nói chuyện
râm ran... tao thấy thằng B, C, D tao la quá trời! Mày có nghe không? Có
em còn kể tao đếm 331, 332, 333, 334, khám dù? Thôi Bà Tám! Không có em
nào đếm được nhất là SAUT đầu, phải không các Thiên Thần Mũ Đỏ?
Rồi SAUT 2, 3, 4, và 5 chúng tôi mãn khóa dù, đến “đời chúng tôi” bằng
dù chỉ cần 5 SAUT là đủ, từ đó trên ngực phải của áo hoa rừng có thêm
bằng dù và tôi chính thức trở thành người Lính Nhảy Dù.
Theo lời kể của Cựu Th/úy Dũng ĐĐ93/TĐ9ND(khóa 4/71) ra trường về Nhảy
Dù tháng 7/72 nhưng vì nhu cầu chiến trường nên khóa của anh không được
học dù lúc đó mà phải ra chiến trường chiến đấu, anh kể đã có những
người bạn cùng khóa đã hy sinh, bị thương giải ngũ mà vẫn chưa học dù,
riêng anh sau khi có hai Chiến Thương Bội Tinh mới được về học dù tháng
11/73 khóa dù 321.
Sau khi mãn khóa, Tuấn về TĐ8ND, Toàn ở lại KBS, tôi và Hòa về TĐ9ND,
Hòa 94, tôi 90. Cuốn theo chiến trận tôi và ít khi gặp nhau dù rằng cùng
TĐ, tôi và có một kỷ niệm nho nhỏ lúc về phép hai thằng tôi đi chung với
nhau, nó không có NÓN ĐỎ để đội, đành đi mượn, trên đường về gần tới Ngã
tư Bảy Hiền khoảng 10 giờ tối, hai thằng tôi đi bộ lơn tơn bỗng nghe
tiếng xe ép sát bên, quay ra thì NÓN ĐỎ của nó đã bị giật, người giật
nón cũng là lính nhảy dù, tôi cố rượt theo nhưng không kịp vì nó chạy xe
HONDA!
Ngay cả lúc TĐ “hấp” ở TTHLVK gần một tháng mà tôi và nó cũng không gặp
nhau. Tiểu đoàn 9 Nhảy Dù là đơn vị cuối cùng của SĐND hành quân thao
dợt bằng Nhảy dù cấp Tiểu Đoàn lúc TĐ ‘hấp” ở TTHLVK vào khoảng tháng
7/74. Từ TTHLVK tiểu đoàn di chuyển đến hậu cứ của TĐ6ND ở Vũng Tàu ôn
tập lại cách đeo “gen” các khí tài, khí cụ như súng cối 81, bàn tiếp
hậu, chân ba càng, máy truyền tin, súng đạn, balo, v.v. để nhảy dù do
các vị HLV của TTHLND huấn luyện khoảng 2 ngày. Xin nhắc lại nếu các vị
nào có tham dự hành quân thao dợt này chắc phải nhớ đến hai ổ bánh mì và
hai hộp thịt gà (khẩu phần ăn cả ngày hôm đó) được phát cho mỗi người
lúc sáng khi chờ máy bay đến để nhảy, 3 giờ sáng Tiểu đoàn tập họp ra
Phi Trường Vũng Tàu, Phi trường này nhỏ chúng tôi nhảy dù cấp T. Đoàn
nên phải chờ thứ tự theo kế hoạch hành quân để nhảy từng đại đội. Các vị
tưởng tượng bộ đồ dù (dù lưng và dù bụng) dùng để nhảy dù sấp sỉ 50kg
chưa kể balo, súng đạn cá nhân của mỗi người nên vì thế khi nhảy xuống,
kiểm điểm quân số, vác dù về điểm tập trung, nhận lệnh hành quân, chiếm
mục tiêu, dừng quân, đến trưa hai ở bánh mì coi như đi đứt, nguyên ngày
đó đói thê thảm... địa điểm hành quân dọc theo quốc lộ 15B, thời gian
khoảng 3 ngày. Sau đó lên xe về hậu cứ T. Đoàn ở Bà Quẹo.
Khoảng giữa tháng tám năm 74, T. Đoàn đi hành quân ra Đà Nẵng, đó là mặt
trận THƯỜNG ĐỨC với những trận đánh ác liệt dành nhau từng ngọn đồi,
nhất là ngọn đồi 1062( qua bài viết của các anh như: Trương Dưỡng, Võ
Trung Tín, Nguyễn Hữu Viên) cũng đã nói lên tính chất khốc liệt của cuộc
chiến, ĐĐ93 chỉ sau 3 ngày chạm địch đã có 2 SQ Tr/Đội Trưởng tử thương,
2SQ Tr/đội Trưởng bị thương, và cả ĐĐT là Đ/úy Tựu cũng bị thương, máu
của các chiến sĩ Dù đã đổ trong đó có cả người bạn của tôi, HS Hòa 94
mang máy cho Trung đội của Th/úy Thiện 94 ngày nó tử trận, anh Thiện
cũng bị thương, tôi gặp nó gói gọn trong Poncho khi xác nó được di tản
ra T. Đoàn, Hòa được an táng tại NTQĐBH. T. Đoàn 9 Nhảy Dù tham chiến
mặt trận Thường Đức từ “đầu mùa cho đến cuối mùa”, vừa được rút ra để
dưỡng quân vào buổi chiều rồi lại được lệnh “gọn gàng” vào lúc 3 giờ
sáng, lần này vào sâu hơn, xa hơn... thời tiết xấu, mưa miền trung rỉ rả
cả ngày đêm, trực thăng không vào được chúng tôi phải di tản các đồng
đội bị thương, bị tử trận bằng sức người, xác chết hai người khiêng một,
bị thương bốn người một thương binh đi từ sáng sớm đến xế chiều mới tới
điểm ECHO, giao các thương binh, xác chết của đồng đội cho tiền trạm,
chúng tôi nhận tiếp tế, đạn dược, và các đồng đội tăng cường hành quân,
chúng tôi trở về tuyến mặt trời đã đi ngủ vì thế trước khi đi chúng tôi
đã lấy mật khẩu để trở về tuyến cho an toàn (nếu không nói mật khẩu sẽ
bị nhận lầm là Việt cộng). Cuộc chiến càng ngày càng khốc liệt hơn,
TĐ8ND nhận lệnh đánh chiếm đồi 1062, khi TĐ8 đi qua chỗ đóng quân của T.
Đoàn, tôi có vài người bạn ở ĐĐ82, trong đó có THẮNG nhà ở trong trại
gia binh Hoàng Hoa Thám với tôi, nó đi nhảy dù sau tôi và nó hy sinh ở
ngọn đồi 1062....
Ngọn đồi 52 trước mặt nhìn từ chỗ đóng quân của T. Đoàn trên đồi, chúng
tôi được lệnh rút quân? Sau đó, T. Đoàn đóng quân một vài nơi ở Đà
Nẵng tôi không nhớ rõ nhưng có đóng quân bảo vệ cho Pháo Đội C1 vì Pháo
đội đó tôi có người bạn tên Thiêm ở trong Trại Gia Binh HHT. Tôi có qua
thăm nó lúc đóng quân gần nhau. Sau cùng bàn giao cho TQLC, T. Đ14 TQLC
đơn vị về Sài Gòn vào ngày 21/03/1975 từ Phi Trường Đà Nẵng.
Về Sài Gòn, đơn vị được lệnh Ứng Chiến số 1 cho Bộ Tổng Tham Mưu tức là
trong 6 tiếng phải có mặt chiến đấu khi có yêu cầu, linh động đơn vị cho
đi phép 12 tiếng 50% quân số luân phiên cho đến ngày ”thằng Trung” thả
bom Dinh Độc Lập, T. Đoàn được lệnh đi hành quân ở Long Khánh đó là ngày
09/04/1975, đơn vị đóng quân ở Trảng Bom, lúc này tôi gặp Toàn ĐĐ2CBND,
hai thằng đi ăn hủ tiếu ở chợ, tôi đâu có ngờ đó là bữa ăn cuối cùng của
tôi và nó, Toàn đã hy sinh lúc đơn vị lui binh từ Phước Tuy về Vũng Tàu,
nó bị mảnh pháo tiện ngang đầu,thê thảm cho người bạn của tôi, nó hy
sinh giờ thứ 25 của cuộc chiến.
Trở
lại cuộc hành quân Long Khánh, sau 2 ngày ở Trảng Bom đơn vị nhảy vào
Long Khánh bằng trực thăng Chinook gồm TĐ8ND, TĐ1ND, TĐ9ND, TĐ3PBND,
ĐĐ1TSND, ĐĐ2CBND, và BCH LĐ1ND, vừa nhảy xuống ngã ba Xuân Lộc, Tr/tá
NHỎ TĐT bị thương, di tản cấp tốc về Sài Gòn, đơn vị tiếp tục chiến đấu
dưới quyền chỉ huy của Th/tá Đường, theo tôi được biết Sĩ Quan tử trận
cuối cùng của T. Đoàn là Chuẩn Úy Thới ĐĐ93, sau 11 ngày đêm chiến đấu,
đơn vị được lệnh rút quân về Phước Tuy, đến đồi Con Rắn chạm địch, đại
đội 92 lên truy kích địch bỏ chạy, đêm đó toàn bộ LĐ1ND nằm trên đường
nhựa khoảng nửa đêm có chiếc xe JEEP chạy vào chỗ đóng quân toàn bộ đơn
vị báo động bắn xối xả vào chiếc JEEP thì ra đó là 3 tên Việt Cộng lấy
được chiếc xe không biết đơn vị nào bỏ lại vô tình chạy đúng vào đoàn
quân để rồi phải ăn đạn.
Về Phước Tuy đơn vị đóng quân tại Láng Cát (Giáo Xứ Chu Hải) dọc theo
Quốc Lộ 15B,nơi này tháng 7/74 đơn vị thao dượt hành quân bằng nhảy dù
cấp tiểu đoàn, lúc đó Kế Toán Trưởng của tiểu đoàn lên phát lương và bổ
sung quân số, súng đạn... kế bên đơn vị là Pháo Đội C3 tôi gặp lại bạn
tên là Hòa PĐC3 đã từng đi chơi chung với nhau lúc ở HUẾ vào cuối năm
73, không biết bây giờ người bạn ấy ra sao? Còn sống hay đã chết, vì sao
tôi lại hỏi như vậy, đóng quân ở đâu được vài ngày thì Phước Tuy bị địch
tràn ngập, đường về Long Thành bị chận tại Quán Chim, chúng tôi chỉ còn
lối thoát duy nhất là vượt cồn Long Sơn theo sự chỉ dẫn của Phi Công
trực thăng đang bay trên đầu, chúng tôi vào khoảng 200 trăm gồm đủ đơn
vị như BCH T. Đoàn 9, ĐĐ90, ĐĐ91, Trinh Sát 1,Công Binh Dù, Pháo Binh
Dù, một ít lính Bộ Binh, một ít thường dân đi theo, chúng tôi tiến thẳng
về hướng cồn Long Sơn. Lúc đầu nước ngang bụng nhưng càng về khuya nước
càng dâng cao tới ngực, tới cổ, ngoài kia tiếng loa của địch kêu gọi đầu
hàng, tiếng loa càng lúc càng gần, chúng tôi chuyền nhau từng cây sung,
từng viên đạn nếu cần chúng tôi sẽ chiến đấu, cũng may địch không phát
hiện ra chúng tôi, tôi còn nhớ trong đoàn quân vượt cồn Long Sơn lúc đó
có TS1 Thiện, mang máy cho T. Đoàn, TS Thế Trưởng ban BNB (ban nhà bếp),
HS Gìn. Th/sĩ Thường Vụ Khinh... lâu quá không nhớ rõ những ai nhưng nhớ
nhất là THANH 91 (trước đây ở Người Nhái) mới bổ sung về T. Đoàn lúc ở
Phước Tuy cùng Th/úy Công bên Trinh Sát 1, TS1 Thiện 90 sửa được máy
PRC25 liên lạc được với LĐ, sau phát súng của TS Thế chiếc ghe đang chạy
phải dừng lại, Thanh 91 bơi ra giữ lại trên ghe có 3 người, Th/úy Công
la nhảy xuống và đòi bắn vì tình nghi là Việt Cộng, may quá tôi nhận
diện được một người trong bọn họ là Quý Đen cùng học chung khóa dù 313
nay lạnh cẳng nên đào ngũ đi Địa Phương Quân ở Phước Tuy trên đường tháo
chạy vì thế nên Th/úy Công không bắn. Lấy được ghe, Thanh 91 liên lạc
bên Hải Quân được biết chỗ chúng tôi đang ở là vùng oanh kích trắng, sau
đó Th/úy Công, Thanh 91, TS1 Thiện cùng Bá Trinh Sát 1 lấy ghe chạy ra
Vũng Tàu kiếm ghe lớn vào đón chúng tôi, mọi việc êm xuôi có ghe lớn đến
đón chúng tôi về Bến Đá. Đêm đó, tôi ngủ tại Bến Đá, sáng ra tập họp đi
về TĐ6ND bổ sung súng đạn, lương thực tại hậu cứ TĐ6ND tôi gặp Chóng 83,
Sơn 83 (con ông Lẫm cùng ở Trại Gia Binh HHT). Chóng di tản qua Mỹ cùng
TĐ8ND nhưng đã mất trong một tai nạn giao thông năm 76(qua lời kể của
Th/úy Kiệt 83). Chiếc xe chở tôi từ TĐ6ND về Bến Đá, trên đường chạy bị
Việt Cộng bắn sẻ trúng Tr/úy Kinh 91 sượt ngang “của quý”, nghe nói anh
Kinh di tản qua Mỹ và lập gia đình bình thường, xin chúc mừng anh. Tôi
cũng gặp người lái chiếc xe đó là Công 91, khi vượt biên qua đảo Bidong,
Mã Lai, Công bây giờ cũng định cư tại Mỹ, bang TEXAS.
Đến Bến Đá, được lệnh ra khơi, lúc lên ghe Th/sĩ Khinh, Tr/úy Kinh,
Th/tá Đường đi ghe khác, riêng tôi lên ghe của Th/úy Trang LĐ1 bên ghe
này tôi thấy anh Khinh làm dấu chỉ cho ghe tôi chạy theo nhưng giữa ba
đào sóng cả tôi đã lạc mất anh cùng đơn vị, lúc đó địch pháo theo chúng
tôi rất nhiều, sau 33 năm tôi mới liên lạc được với anh Khinh và Phước
90 (mang máy cho Ban 3, Đại úy Chỉ Trưởng Ban 3 T. Đoàn 9)qua số điện
thoại do anh Thiện 94 cho, đến nay tôi vẫn chưa gặp mặt anh và Phước chỉ
qua hình ảnh,tiếng nói mà thôi, vì tôi với anh là nghĩa thầy trò, anh
làm Thường Vụ còn tôi là Thư Ký, anh và tôi ở cùng hầm, ăn cùng mâm,
sống chết bên nhau.
Lên ghe Th/úy Trang cho ghe chạy hướng Tây Nam qua một đêm, đến khoảng
10 giờ sáng tôi thấy tấm bảng “Trường Tiểu Học Cộng Đồng Kinh Nước Mặn”
và tàu của Giang Cảnh đón chúng tôi vào bờ, hỏi chúng tôi ở đơn vị nào
về đây. Sau đó gặp được Th/úy Phân Chi Khu đón chúng tôi và hứa sẽ liên
lạc với Chi Khu cho xe chở chúng tôi về đơn vị. Đang mải mê thụt Bida
trên quán chúng tôi vừa cặp bến thì tiếng của TS Mới 90 nói “đầu hàng
rồi Viên ơi! Mày còn bận đồ lính nó bắn chết bây giờ”, tôi vội quẳng cây
cơ, nhìn lại các bạn đã bận đồ CIVIL, dáo dát tìm kiếm được bộ đồ con
gái quần loe, áo thun, thôi cũng tạm được, ngó ra đầu đường về hướng đồn
Địa Phương Quân đã thấy treo cờ trắng, thật quá bàng hoàng tôi nghe
tiếng Th/úy Trang nói, đến đây là chấm dứt vì có Lệnh Đầu Hàng của TT
Dương văn Minh, ai về nhà nấy và nói mọi người vừa rồi ai bán được cái
gì trên ghe, bỏ ra chia đều cho các anh em, đó là nghĩa cử chia sẻ tình
đồng đội mà bao nhiêu năm nay tôi vẫn nhớ. Tôi được chia khoảng hơn
3000, trên ghe có khoảng 18 lính nhảy dù và 2 TQLC. Chia tay trên đường
về chỉ có tôi và TS Mới là cùng đơn vị ĐĐ90, cho mãi đến nay tôi vẫn
không nghe và biết tin tức gì về TS Mới cả. Đến CẦU Ông Thìn tôi và anh
Mới chia tay. Thế là chấm dứt đời Chiến binh! Lúc đó là 12 giờ ngày
30/04/ 75.
Sau này, tôi tình cờ gặp được anh Dũng 93 cùng TĐ hằng năm anh thường
lên NTQĐBH thắp nhang cho Th/úy Lượng 93 cũng hy sinh tại Thường Đức
tháng 8/74 và các đồng đội khác, đã nhiều lần tôi lên NTQĐBH thắp nhang,
xây mộ lại cho các chiến hữu cùng anh Dũng nhưng vẫn không tìm gặp được
mộ Hòa, nghĩa trang bây giờ tan hoang lắm, cái mất mộ bia, cái không còn
nắp đậy, viết cho mày những dòng chữ này hy vọng ngày nào đó tao sẽ gặp
lại mộ mày xây lại cho mày được ấm cúng hơn. À này Hòa tao cũng liên lạc
được “ông thầy” của mày là anh Thiện 94, anh có kể tao nghe lúc mày bị
gãy cánh còn anh thì bị thương.
Trại gia binh nơi ở của chúng mình ở sau 4/75 đã bị đuổi sạch như một tổ
chim bị bắn phá những cánh chim “dù” bay tứ tán, tôi đã mất liên lạc với
gia đình Hòa và Toàn. Mỗi độ tháng năm về lòng bồi hồi nhớ lại kỷ niệm
ngày nhập ngũ của 4 thằng mình, đã 35 trôi qua chiến tranh đã lấy đi hai
người bạn thời thơ ấu, ký ức một thời lính chiến vẫn còn đây nhất là bọn
mình thế hệ 2 của Nhảy Dù mãi mãi không quên, dù nơi đâu và thế nào, tôi
vẫn là người Lính Nhảy Dù, tinh thần Nhảy Dù Cố Gắng luôn trong tôi.
Xin kính cẩn dâng lên nén nhang lòng cho các đồng đội, các chiến sĩ đã
hy sinh vì Tổ Quốc.
Nhảy Dù 90
Sài Gòn tháng 5 năm 2010
Please visit our blog:
http://chiensitudonews.blogspot.com
Nguồn: Internet E-mail by MĐ Nguyễn Minh
Hoàng, TĐ3ND, QL-VNCH chuyển
Bấm vào đây để in ra giấy (Print)
Đăng ngày Thứ Năm, October 13th, 2011
Ban Kỹ thuật Khóa 10A-72/SQTB/ĐĐ, ĐĐ11/TĐ1ND,
QLVNCH