Bấm vào đây để in ra giấy (Print)
![]() |
SƯ
ÐOÀN NHẢY DÙ VIỆT NAM và CUỘC HÀNH QUÂN LAM SƠN-719 Trung Tướng James B. Vaught (hồi hưu) Cố Vấn Trưởng Sư Ðoàn Nhảy Dù VNCH |
![]() |
Ghi
chú: Trước đây đã có nhiều
nguời viết về cuộc hành quân Lam Sơn-719 (LS-719) tấn công vào các mật
khu của Cộng sản Bắc Việt đặt trên đất Hạ Lào do Quân Lực Việt Nam Cộng
Hòa (QLVNCH) hoạch định và thi hành với các đại đơn vị thuộc Quân Đoàn-I
(QĐ-I), được tăng cuờng bằng 2 Sư đoàn (SĐ) Tổng trừ bị Nhảy Dù và TQLC.
Những bài viết ấy, phần vì quá sơ luợc, phần vì thiếu nhiều chi tiết
chính xác từ những cấp chỉ huy, thế nên gần 30 năm qua cuộc hành quân
LS-719 vẫn còn là một đề tài gây nhiều chú ý và tranh cãi. Trung tuớng
Hoa Kỳ hồi hưu James B. Vaught, lúc ấy tham dự cuộc hành quân LS-719
trong cương vị Cố vấn (CV) truởng Sư Đoàn Nhảy Dù (SĐND). Sau khi rời
Việt Nam, Tuớng Vaught về phục vụ tại Bộ Tư Lệnh Hải Quân Đặc biệt Hoa
Kỳ (gồm các lực lượng phản ứng chớp nhoáng như Lực Lượng Đặc Biệt
(LLĐB), Delta, Thám Sát, Nguời Nhái (Navy Seal)). Ông từng chỉ huy cuộc
đột kích Operation Eagle Claws, giải cứu con tin Mỹ bị Iran cầm tù năm
1978, tuy bị bỏ dở nửa chừng, và các chức vụ liên quan đến hoạt động
chiến tranh đặc biệt ngoài quy uớc tại nhiều mặt trận khác như Bosnia,
Kosovo và Iraq.... Xin giới thiệu bài viết ngắn sau đây của tuớng Vaught
để biết cái nhìn “chính xác” của 1 sĩ quan cao cấp Mỹ về khả năng, tinh
thần chiến đấu của SĐND nói riêng, và QLVNCH nói chung lúc đó.
“Mục đích của cuộc hành quân LS-719 là cắt đứt đường mòn Hồ Chí Minh
(HCM) nằm trên đất Lào, về phía Tây Nam căn cứ Khe Sanh, gần đoạn giao
lộ với QL-9 cũng như nhằm phá hủy, tịch thu các kho tiếp liệu quan trọng
của địch đặt trong khu vực này. Các đơn vị tham dự cuộc hành quân này
gồm SĐ1BB, SĐTQLC, và SĐND. Trong những ngày đầu của cuộc hành quân, các
chiến binh Mũ Đỏ được 1 Lữ đoàn Kỵ binh tăng phái đã nhanh chóng tiến
vào đất Lào lập các căn cứ hỏa lực để yểm trợ cho các đơn vị bộ chiến
khi họ băng về phiá tây với nhiệm vụ cắt đứt con đường mòn HCM”.
Tôi là Cố Vấn Trưởng của SĐND Việt Nam Cộng Hoà (trưởng toán CV-162).
Toán của chúng tôi có thể nói là 1 toán CV danh tiếng (xem lại danh sách
những cựu CV trong toán 162 là thấy ngay nhiều người sau này lên Tướng.
Chẳng hạn như Tướng Lindsay (chú thích: ĐT James J. Lindsay, nguyên Tư
Lệnh Bộ TL HQ/ĐB Hoa Kỳ), Tướng Sandy Meloy (nguyên TL/SĐ82ND) hay Tướng
Leroy Suddath (nguyên Tư lệnh LLĐB) và còn nhiều, nhiều người nữa ....
(Hình như tôi là CVT/SĐ duy nhất lên Tướng), trong khi có rất nhiều vị
khác từng là cố vấn cấp Tiểu đoàn hay Lữ đoàn NDVN sau này cũng trở
thành các vị sĩ quan chỉ huy cao cấp của Quân lực Hoa Kỳ. Toán CV-162 là
1 đơn vị ngoại hạng.
Quay lại với chuyện Hành Quân (HQ) LS-719, lúc đó chiến dịch đang tiến
hành và đây là cuộc hành quân quy mô đầu tiên tôi can dự. Sau cuộc họp
với các CV khác, tôi bắt đầu bàn định kế hoạch để đưa SĐND trở lại với
tính năng hành quân tác chiến chuyên nghiệp vì lúc ấy SĐND bị chôn chân
nằm yên tại các căn cứ hoả lực, không có chút di động nào! Vì vậy tôi
lên gặp vị Tư lệnh Sư Đoàn và tha thiết đề nghị là phải có một khái niệm
chiến thuật để điều động con cái ra khỏi những căn cứ hoả lực đó. Sau
một chút suy nghĩ, ông gật đầu chấp thuận và thế là chúng tôi bắt tay
vào việc ngay. Ngay sau khi tôi nhậm chức Cố Vấn Trưởng, trong suốt thời
gian còn lại của cuộc hành quân LS-719, SĐND không bị mất một khí tài
quan trọng nào, đơn vị thực sự vào cuộc chiến đấu và đã chiến đấu vô
cùng anh dũng.
Trong vòng 8 tới 10 ngày sau đó, SĐND bắt đầu cuộc triệt thoái có quy củ
khỏi đất Lào rất thành công. Một trong những quyết định chúng tôi buộc
phải làm lúc đó để có thể thay thế cho 1 Chiến đoàn hỗn hợp Bộ Binh (BB)
Thiết Giáp (TG) đang bị Cộng quân bao vây là cho B-52 ném bom rải thảm ở
khoảng cách tuyến quân bạn chỉ chừng từ 400 đến 500 mét! Dĩ nhiên là 1
cuộc ném bom ở độ gần như vậy chỉ có thể tiến hành nếu được sự chấp
thuận của vị Tư lệnh SĐND! Và đó là 1 trong những thách thức đầu tiên
tôi phải đối diện: làm sao thuyết phục được ông chấp nhận mối hiểm nguy
như vậy cho con cái ông để đồng ý cho ném bom ở độ gần chết người đó.
Trong 2 tuần lễ cùng với SĐND Việt Nam trên đất Lào tôi đã gọi đâu chừng
412 trận ném bom như thế đấy! Nếu chưa chứng kiến một trận ném bom rải
thảm của B-52 thì không tài nào tuởng tuợng được mức độ tàn phá kinh
hoàng của nó, nhưng đó là cách phải làm để giúp các đơn vị trên mặt trận
trong tình thế đó sống còn, để phá vỡ vòng vây của địch quân đang thắt
chặt chung quanh hầu họ có thể rút ra an toàn. Nếu dựa vào báo cáo tại
chỗ của các binh sĩ kèm theo uớc tính hết sức khiêm tốn, chúng tôi đã hạ
ít nhất 2000 Cộng quân ngay chung quanh căn cứ!
Chúng tôi mở một cuộc hành quân phối hợp nhịp nhàng giữa Bộ binh, Không
quân và Pháo binh để vào được bên trong căn cứ thay thế cho đơn vị bị
bao vây. Trong khi B-52 ném bom ở khoảng cách chính xác từ 200 đến 300
mét bên ngoài căn cứ, thì 1 hợp đoàn 16 chiến đấu cơ oanh kích vào đám
Cộng quân đào hào bao vây căn cứ và cùng lúc 1 hợp đoàn trực thăng 20
chiếc đổ 2 Đại đội Nhảy Dù xuống, rồi bốc thuơng binh và xác binh sĩ tử
thuơng bay ra. Cứ thế các chuyến trực thăng đổ quân, bốc thương binh
liên tục trong lúc trận chiến vẫn tiếp diễn.
Hãy tuởng tuợng, căn cứ có 4 mặt thì 1 bên B-52 ném bom ngăn chặn, 1 mặt
thì phi cơ phản lực oanh tạc, 1 mặt thì pháo binh bắn chặn, chỉ còn đúng
1 mặt trống dành cho trực thăng bay vào rồi cất cánh quay đầu bay ra....
Ấy thế mà chúng tôi không mất 1 trực thăng nào mới tài! Có 2 hay 3 chiếc
bị trúng đạn địch nhưng không hề hấn gì vẫn cứ tiếp tục bay 4, 5 chuyến
cho đến khi chúng tôi đổ được toàn bộ Nhảy Dù vào căn cứ, bốc hết thuơng
binh và tử sĩ ra, đổ đầy xăng cho các chiến xa và... a lê hấp, đánh
tiếp! Đó là 1 thí dụ tiêu biểu cho kết quả mỹ mãn nhờ vào sự phối hợp ăn
ý giữa Không quân, Bộ binh, Trực thăng, và các đơn vị yểm trợ hoả lực.
Xong nhiệm vụ này (đó là ngày thứ nhì tôi có mặt tại chiến truờng).
Tướng Đống trong buổi họp tham mưu đã nói với với toàn bộ các đơn vị
trưởng trong SĐND của ông rằng “Từ nay, tôi được phép đề nghị các quyết
định hành quân chiến thuật cần thiết và mọi nguời phải tuyệt đối thi
hành như đó là lệnh của ông”. Và thế là kể từ ngày đó tôi không bao giờ
phải băn khoăn lưỡng lự gì cả. Luôn luôn khi nào tính xong một kế hoạch,
tôi đều lên trình Tướng Đống để xin ông chấp thuận nhưng không bao giờ
ông phản đối bất cứ một đề nghị nào của tôi đưa ra. Và từ ngày đó SĐND
liên tiếp đi từ thành công này đến thắng lợi khác.
Trong vòng 3, 4 ngày chúng tôi đưa được toàn bộ các đơn vị chiến thuật
của SĐND ra khỏi các căn cứ hoả lực để mở những cuộc hành quân lùng địch
trong rừng. Phải thú thật tôi không bao giờ thích thú với quan niệm đóng
quân trong các căn cứ hoả lực bởi vì một khi đóng quân trong căn cứ là
vừa mất đi khả năng di động mà lại còn trở thành mục tiêu cho địch quân
tấn công. Tôi quan niệm rằng trong cuộc chiến Việt nam, giữ cho các đơn
vị luôn luôn ở thế di động là kế hoạch tốt nhất.
Tôi có thể tự tin mà nói rằng “Việc chôn chân trong căn cứ hỏa lực và di
động bên ngoài, thì chẳng khác gì nhau ngoài một bên là tha hồ ăn pháo,
trở thành mục tiêu cho địch bao vây và tấn công để bị tiêu hao dần. Cộng
quân Bắc Việt đã tập trung đại pháo bắn xối xả vào các căn cứ hỏa lực
bất cứ lúc nào chúng muốn, và tha hồ nhắm bắn trực thăng tiếp tế, tải
thuơng ... Rõ ràng là không thể nằm bẹp trong căn cứ hoả lực được, chiến
thuật đó chẳng có giá trị gì hết.
Vì vậy tôi chủ trương là phải kéo hết ra khỏi các căn cứ hoả lực kiểu
đó. Khi đề nghị lên thì các quan ở phiá sau nói, “Ê coi chừng gặp nạn,
nhưng muốn ra thì cứ ra và chờ thảm họa tới!” Nói thế mà cũng nói được!
Thảm họa là thế nào khi mà mọi trách nhiệm giao phó chúng tôi đều chu
toàn và có mức thiệt hại không đáng kể trong khi chúng tôi đập bọn Cộng
tơi tả khắp nơi? Và thế là Nhảy Dù kéo ra khỏi các căn cứ hoả lực để
nhận nhiệm vụ đoạn hậu.
Thế nhưng ở trên kia, bất ngờ họ ra lệnh kết thúc cuộc hành quân LS-719
chỉ vì nó không đem lại kết quả như họ đã tính. Cuộc hành quân này được
mở ra không ngoài mục đích nhảy vào Hạ Lào, cắt ngang con đường HCM một
cái rồi kéo về! Theo ý kiến cá nhân tôi thì đáng lẽ quân ta phải đánh
vào đó, phá hủy đường HCM rồi ở lại! Giá như cuộc hành quân tổng hợp
được bàn định kỹ lưỡng cẩn thận ngay từ đầu thì điều đó là khả năng hoàn
toàn có thể thực hiện. Đáng tiếc là tất cả những đơn vị khác đều được
lệnh rút về. Nhảy Dù cũng phải về và thi hành xuất sắc nhiệm vụ đoạn
hậu, SĐ chúng tôi về trong tình thế tương đối bảo toàn.
Thế nhưng khi chúng tôi kéo về đến con sông chạy dọc biên giới Lào-Việt,
dọc theo QL-9, Bộ chỉ huy của Chiến đoàn 1 TG, từng có 1, 2 TĐ Dù tăng
phái trong suốt cuộc hành quân, nằm trong phạm vi điều động của SĐND báo
cáo rằng “phải tính chuyện bỏ xe đi bộ vì phần hết xăng, phần sông lớn
không thấy có nhánh nhỏ nào khả dĩ chiến xa có thể băng qua được“.
Tôi bác bỏ lập tức yêu cầu này, ra lệnh cho họ phân tán chiến xa, bố trí
đội hình tác chiến và phòng thủ chờ lệnh. Ngay lập tức tôi liên lạc với
SĐ-101 Nhảy Dù Hoa Kỳ, xin họ yểm trợ, tập trung tất cả những chiếc UH-1
có thể điều động được để bốc những thùng 55-gallons xăng lên tiếp tế cho
chiến xa. Tôi còn kiếm được 1 Chinook và 1 trực thăng cẩu lên vùng. Đồng
thời tôi xin SĐ-101 cho 1 trung đội Thám sát không kỵ giúp tôi thám sát
1 trong 2 nhánh sông mà tôi nhìn thấy trên tấm bản đồ cũ thời Pháp mang
theo, để xác định nơi nào chiến xa có thể băng qua. Viên Trung đội
trưởng Thám sát báo cáo rằng chiến xa có thể vuợt qua ở 1 nhánh sông với
điều kiện phải có được xe ủi để san bằng 1 bờ sông cao gần 10 thuớc!
Và thế là chúng tôi cho viên Đại đội trưởng Công binh Dù dẫn quân tới đó
ngay, rồi cũng không nhớ là tôi bốc đâu ra được 4 xe ủi, tất cả xúm vào
làm việc cật lực, vừa dùng mìn, vừa xe ủi, san bằng bờ sông cao để chiến
xa có thể lội qua. Cùng lúc, trực thăng liên tục ném xuống những thùng
xăng 55-gallons cho chiến xa để họ châm đầy bình! Sau khi đổ đầy xăng,
đoàn chiến xa lập đội hình di chuyển, bắt đầu khởi hành lúc 11:00giờ đêm
và qua sông an toàn, đem về trọn vẹn Chiến đoàn gồm khoảng 360 chiến xa
và M-113 cùng với lực lượng bộ binh tùng thiết! Đó là 1 bằng chứng hiển
nhiên cho việc điều quân có tính toán, có ý chí, và có sự phối hợp nhịp
nhàng ăn ý. Đó cũng chính là 1 thành quả tuyệt vời khác trong cuộc hành
quân LS-719 mà ít ai biết hoặc nhắc đến.
Sau khi hoàn tất nhiệm vụ trong cuộc hành quân LS-719, chúng tôi được
lệnh đưa 1 Lữ Đoàn (LĐ) Dù lên mặt trận Dak-To tăng cuờng cho 1 đơn vị
VN bị địch quân tràn ngập. Nhảy Dù VN đụng địch trên các cao điểm, đánh
bật chúng ra khỏi các vị trí đã chiếm được của quân VNCH, bắn hạ chừng
600 Cộng quân (chưa kể số địch chết vì không quân, pháo binh). Ngày hôm
sau, trong khi báo chí Mỹ vẫn đang tràn ngập những bài vở, hình ảnh chê
bai đơn vị thiện chiến nhất của VNCH là SĐND bị tơi tả thế nào tại Hạ
Lào trong cuộc hành quân LS-719 và nay đã mất hết khả năng chiến đấu,
tôi gọi điện thoại thẳng về Bộ Chỉ huy MACV ở Sài Gòn cho họ biết “Chúng
tôi vừa chiếm xong các mục tiêu chỉ định ở Dak-To, chung quanh chúng tôi
vẫn còn la liệt hơn 600 xác Cộng quân chưa thu dọn. Xin làm ơn gửi ngay
ra đây mấy thằng nhà báo vừa nói là SĐND mất hết sức chiến đấu cho chúng
nó xem tận mắt”! Cũng có vài nguời ra thật và họ thấy tận mắt kết quả
chứng minh khả năng chiến đấu tuyệt vời của các quân nhân Mũ Đỏ thế nào!
Chúng tôi đóng ở Dak-To đâu chừng 3, 4 ngày, củng cố các vị trí đã lấy
lại xong bàn giao cho đơn vị khác rồi lên đường ra Huế. Nằm duỡng quân
khoảng 1 tuần toàn LĐ Dù lên phi cơ về Sài Gòn. Đây là lúc SĐND tái bổ
sung nhân lực, quân trang, vũ khí, rồi huấn luyện bổ túc để lấy lại
phong độ của Sư đoàn thiện chiến lừng danh Mũ Đỏ. Sau khoảng trong vòng
6 tới 8 tuần lễ, SĐND Việt nam hoàn toàn hồi phục tư thế và khả năng sẵn
sàng chiến đấu tại bất cứ nơi nào, với quân số khoảng 12 ngàn nguời.
Nhờ mối giao tình, tôi vận động được một số trợ giúp đáng kể từ phiá
phòng 5, BTL/MACV để cải tiến và tân trang Quân Y viện của SĐ, lập thêm
1 khu doanh trại mới cho binh sĩ. Nhờ đó mối quan hệ giữa toán CV-162
với BTL cùng toàn thể quân nhân SĐND trở nên gắn bó, khắng khít hơn.
Sau các trận LS-719 và Dak-To, vào lúc đó SĐND luôn luôn có 1 Lữ Đoàn
ứng chiến để sẵn sàng nhận lệnh hành quân bất cứ lúc nào. Từ đó cho đến
khi nổ ra trận Tổng công kích của Cộng quân hồi mùa hè 1972 (Easter
Offensive), Nhảy Dù liên tục được lệnh gửi các đơn vị, có khi chỉ cấp
Tiểu đoàn để giải toả hoặc tái chiếm 1 vị trí nào đó thuộc trách nhiệm
của lực lượng Bộ Binh hay Địa Phương Quân đã bị Cộng quân tập trung tràn
ngập. Và lần nào Nhảy Dù cũng thành công xuất sắc.
Qua kinh nghiệm chiến đấu bên cạnh các quân nhân SĐND Việt Nam, tôi luôn
luôn dành sự kính trọng vô biên đối với những thành tích của các chiến
binh Mũ Đỏ. Và với tôi, tất cả các cấp chỉ huy Nhảy Dù Việt Nam đều là
những sĩ quan thượng thặng!
Nói thêm về Toán Cố Vấn 162: Toán 162 là 1 trong vài toán Cố Vấn đông
nhất quân đội Hoa Kỳ tăng phái hoạt động bên cạnh các đơn vị QLVNCH.
Tổng cộng trong vòng 11 năm, tính từ đầu đến khi Mỹ rút hết quân khỏi
miền Nam Việt nam đã có hơn 1,200 quân nhân Mỹ các cấp phục vụ trong
toán CV-162. Muốn phục vụ trong toán 162 bắt buộc phải thuộc Lực lượng
Nhảy dù Hoa Kỳ, phần lớn xuất thân từ các SĐ-11, SĐ-82, hay SĐ-101 Nhảy
Dù Hoa Kỳ. Họ hãnh diện với tên gọi “Red Hat” như danh xưng “Mũ Đỏ” của
chiến binh Nhảy Dù VNCH. Bên cạnh đó cũng có các Sĩ quan tiền sát không
quân (forward air controllers) và họ rất hãnh diện với danh xưng Red
Markers!
Tổng cộng đã có 34 quân nhân Nhảy dù Mỹ và 3 Tiền sát viên Không quân Mỹ
hy sinh tại mặt trận trong lúc phục vụ duới hiệu kỳ của Toán CV-162 cạnh
SĐND Việt nam. Và đây là con số tổn thất cao nhất trong tất cả các toán
Cố vấn Mỹ ở Việt Nam.
Một điểm hãnh diện cho những cựu CV Nhảy Dù Hoa Kỳ là trong số những cựu
CV cho Nhảy Dù Việt nam sau này có tới 34 vị lên Tướng. Có thể đơn cử
vài vị Tướng nổi tiếng như các Tướng Pete Dawkins, Norman Schwarzkopf,
Barry McCaffrey, James Lindsey, Jim Vaught, Joe Kinzer, John LeMoyne,
Guy Meloy, và Herb Lloy. Về phần hàng Hạ sĩ quan, cựu thành viên Toán
CV-162 sau này có 78 nguời lên tới chức Thượng Sĩ Thuờng Vụ (Sergeants
Major). Toán CV-162 cũng vinh dự từng nhận 1 Huy chuơng Danh Dự (Medal
of Honor) cùng rất nhiều huy chuơng Anh dũng (Distinguished Service
Crosses). Hàng năm các Red Hats Hoa Kỳ vẫn tề tựu về họp mặt với Mũ Đỏ
Việt Nam trong 1 ngày hội ngộ, và đặc biệt nhất, năm 2006, tại Viện Bảo
Tàng Nhảy Dù Hoa Kỳ đã khánh thành khu tưởng niệm riêng để vinh danh các
chiến binh Nhảy Dù Việt nam Cộng hoà!
Bấm vào đây để in ra giấy (Print)
Đăng ngày Thứ năm, OCT 7th, 2010
Ban Kỹ thuật K10A-72/SQTB/ĐĐ, ĐĐ11/TĐ1ND, QLVNCH