Bấm vào đây để in ra giấy (Print)
Nhớ lại,
hai mươi tuổi,
tôi bị tù Cộng sản vì “phản động”.
Hầu như mỗi tuần, tôi đều phải lên
“làm việc” ít nhất một lần với Ban quản giáo trại tù. Họ bắt tôi phải
nhận diện những anh chị em “phản động” vừa mới bị bắt. Tôi nghiến
răng... lắc đầu. Cứ như thế, sau những cái lắc đầu là những trận đòn dữ
dội – lên đầu lên mặt. Đau đớn thể xác, nhưng nước mắt không chảy được
vì nỗi đau tinh thần còn to còn lớn hơn đến ngàn lần. Không cần xét xử,
chỉ cần đánh đập. Đánh đập mỏi tay, họ thả tôi ra... tôi tiếp tục. Tuổi
mộng mơ của tôi, là những ngày chạy trốn những con mắt rình rập… là
những ngày ra vào tù với những đòn thù bầm dập thân xác, là những lúc cố
đừng bật lên tiếng kêu khi chứng kiến người yêu gục xuống – trong tra
tấn dã man, trong tiếng cười man rợ giữa người và người.
Lần ở tù cuối cùng, là vào những ngày cuối năm, tôi không bị biệt giam,
tôi được nhốt trong trại tù phụ nữ.
Tù phụ nữ. Họ là những người đàn bà, “phản động”, đã cùng chồng không
chịu buông súng – mặc dầu đã có lời kêu gọi đầu hàng từ Tổng thống Dương
Văn Minh. Họ là những thiếu nữ đồng lõa, “phản động”, đã dấu diếm, những
người lính ngã ngựa đang bị thương tích trong nhà. Và tôi. Năm ấy, trong
tù đêm giao thừa, tôi nghe những tiếng nấc, tiếng trở mình của những tấm
thân còm cõi, tất cả chung quanh lồng lộng nỗi cô đơn, thấm thía nỗi nhớ
nhà. Riêng tôi, khắc khoải, nhớ cha đang ở tù nơi miền Bắc xa xôi, nhớ
mẹ với những giòng lệ xót xa ái ngại, và nghẹn ngào thầm hỏi có chăng
một ngày, người hải ngoại trở về cứu nước cứu dân? Cứ như thế, Ba mươi
mấy năm sau!
Có khác gì hơn, cũng những người phụ nữ can trường, cũng tù cũng tội,
cũng năm tháng trôi qua, không bao giờ được xét xử, nếu có xử thì bị xử
một chiều với những bản án nặng nề oan ức. Cũng những người phụ nữ, trái
tim rất lớn, rất lớn. Họ bị canh giữ trong bốn bức tường ẩm mục: thương
chồng, thương con, thương đồng bào... chỉ muốn hét to cho vỡ lồng ngực,
cho cả thế giới nghe những nhục nhằn mà tất cả, mà chính họ đang gánh
chịu, như Trần Khải Thanh Thủy, như Lê thị Công Nhân, như Phạm Thị Thanh
Nghiên.
Đau lắm thay!!! Ba mươi mấy năm sau, tại quê hương – Thực trạng xã hội
Việt Nam quá bi đát, trong nước đấu tranh sục sôi, từng giờ từng phút
những người dân chủ chạm mặt với bắt bớ đánh đập tù đày. Tại hải ngoại –
tình trạng đấu tranh dân chủ cho đất nước lại bi đát hơn. Trên các diễn
đàn điện tử đầy rẫy những bài viết – phân tích, tranh cãi – về việc
“thắng – thua” của cuộc chiến ba mươi sáu năm về trước, đầy rẫy những
kèn cựa chữ nghĩa, lý thuyết mà thiếu vắng hẳn những ý kiến cụ thể,
những khuyến khích kêu gọi thực tiễn. Phải chăng tất cả đã LẠC LỐI VỀ???
Tranh cãi “thắng – thua” để làm gì khi giáo dục xuống dốc, văn hóa bị
phá sản, dân chúng cả hai miền đất nước đang đói khổ, cả giải sơn hà,
đất biển đang bị mất dần vào tay ngoại bang? Đọc hoài một điệp khúc “bức
tử” trong ngày 30/4, có ích lợi gì – khi không có một giải pháp thực tế
để kêu gọi những nỗ lực đóng góp – ngăn chặn những hành động cưỡng bức
của bịt miệng, của cướp đất, của mãi dâm đầy rẫy trên đất nước sau ba
sáu năm thống nhất?
Tại sao, cứ phải cúi đầu mặc niệm cho những đau thương rồi lại phải tìm
cách qui trách nhiệm cho nhau trong khi tất cả đều thua và tất cả đều
phải có trách nhiệm?
Vâng, bạn à.
Tất cả chúng ta đều thua,
và chúng ta sẽ mãi mãi thua
nếu chúng ta mãi mãi ngồi nặn óc tranh cãi, bút chiến
để dành “chính nghĩa”, và kèn cựa chữ nghĩa để thỏa mãn tự ái cá nhân,
chúng ta cũng sẽ mãi mãi thua
nếu chúng ta mãi mãi cúi đầu câm nín – nhận bổng lộc
ban phát từ quan thầy bất xứng,
nếu chúng ta mãi mãi nhắm mắt bịt tai – trước những
thống khổ của người Dân Oan, trước những giọt nước mắt âm thầm tủi nhục
cô đơn của các em gái đang lưu lạc bán dâm trên các vỉa hè.
Ba mươi sáu năm trôi qua là một thước đo quá dài cho những chấn hưng đất
nước. Thực trạng xã hội bây giờ là một minh chứng hùng hồn cho những
thất bại liên tiếp của chính sách ngu dân đuơng thời và đồng thời cũng
phản ảnh lên sự bất tài của chính chúng ta, những người tự nhận là trí
thức.
Hỡi Bạn,
Chúng ta hãy chấm dứt ngay những than khóc, hoài niệm. Hãy khẳng định
lại cuộc hành trình của chúng ta trong tiến trình đấu tranh dân chủ hóa
đất nước. Chúng ta hãy cùng nhau đứng lên nhận lãnh trách nhiệm, cùng
khai thông, cùng giải quyết những vấn nạn của đất nước. Hãy nhìn thẳng
về phía trước, nhìn thẳng vào tương lai thế hệ đàn em của đất nước mà
bắt tay vào việc, những việc rất cụ thể rất thực tế để xây dựng lại một
xã hội nhân bản, công bằng, dân quyền.
Trở lại,
Câu chuyện chúng ta - Vì nóng lòng cho việc đấu tranh dân chủ cho quê
hương hiện tại, rất nhiều người ưu tư cho sự đóng góp quá ít ỏi, nếu
không muốn nói là thiếu vắng của giới phụ nữ. Nỗi ưu tư này có chính
đáng không? Kết luận có vội vã và bi quan quá chăng?
Xin,
đừng vội trách,
giới phụ nữ, đứng ngoài lề cuộc đấu tranh.
Phụ Nữ trong và ngoài nước đang góp phần đấy chứ – nhưng vì quan niệm
“tham gia” của chúng ta hạn hẹp nên chúng ta không nhìn thấy những góp
phần tiềm ẩn trong đời sống hàng ngày của mọi người.
Thế nào là đóng góp? Thế nào là tham gia? Nếu tham gia đấu tranh là phải
ngồi vào bàn hội thảo, phải có những trận bút chiến, tranh cãi – bàn tán
thời sự thế giới thì quả thật phụ nữ đang đứng ngoài những ý tưởng quá
cao xa ngoài tầm với. Nếu tham gia là bảo vệ lẫn nhau trong những áp bức
hàng ngày, nếu tham gia là rỉ tai bất bình trước cái xấu của các quan
chức, là gióng lên tiếng chuông, tố cáo trước dư luận những đàn áp bóp
nghẹt tự do dân chủ, cảnh báo về những nỗi thống khổ của người dân...
thì phụ nữ đang góp phần.
Nếu không có sự tham gia của giới phụ nữ làm sao chúng ta có Trần Khải
Thanh Thủy, Lê Thị Công Nhân? Nào Lê Thị Kim Thu, nào Phạm thị Thanh
Nghiên, Hồ Bích Hường, còn nữa – Đỗ Thị Minh Hạnh, một thiếu nữ sinh năm
1985, bị bỏ tù vào những ngày Tết năm 2005, khi tròn 19 tuổi.
Đó là câu chuyện trong tù, còn những câu chuyện ngoài tù thì sao???
Ngoài tù, chúng ta cũng không thiếu những tiếng nói hùng hồn từ những
người phụ nữ nông dân, hay giới lao động. Và còn biết bao đóng góp âm
thầm hàng ngày dưới nhiều hình thức từ những cụ già nơi làng quê đến các
chị buôn thúng bán bưng nơi thị tứ, những người dân oan đang đấu tranh
âm thầm không ngưng nghỉ. Còn nữa kể không hết... những tận tụy hy sinh
của vợ các nhà bất đồng chính kiến. Như chị Đoàn Viết Hoạt, chị Nguyễn
Đan Quế, Vợ ông Vi Đức Hồi, vợ nhà văn Nguyễn Xuân Nghĩa, vợ bác sĩ Phạm
Hồng Sơn, vợ luật sư Lê Quốc Quân, luật sư Lê Văn Đài, luật sư Cù Huy Hà
Vũ... ngoài việc thay chồng âm thầm tần tảo nuôi dạy con cái, họ cũng đã
không ngừng góp tay vào cuộc đấu tranh chung, họ mạnh mẽ lên tiếng tố
cáo trước công luận về chế độ cộng sản đang bóp nghẹt tự do dân chủ, đàn
áp những người yêu chuộng tự do. Chúng ta đều biết cuộc đấu tranh dân
chủ hiện nay mang tính chất khác hẳn các cuộc đấu tranh từ trước đến
giờ.
Đây, không phải là cuộc đấu trí giữa hai chủ nghĩa kình chống lẫn nhau,
cũng không phải là cuộc chiến bom đạn cần phải có các tướng lãnh quân sự
tài ba, mà đây là cuộc đấu tranh của quần chúng, của tất cả mọi người,
của mọi tầng lớp trong xã hội. Cuộc đấu tranh này, là cuộc đấu tranh cho
một xã hội nhân bản, công bằng, là cuộc đấu tranh xây dựng giáo dục,
nâng cao tri thức, bảo vệ nhân phẩm, giữ gìn đất nước.
Xưa kia, để giữ bờ cõi biên cương, các vị vua quan tướng lãnh đã cho xây
thành đắp lũy chống kẻ giặc thù. Ngày nay, giặc đã lẫn trong thành đang
chiếm đất chiếm nhà, nên thành lũy xây bằng bê tông cốt sắt, bằng gạch
đá đã trở thành vô dụng.
Bây giờ, muốn giữ được nước, thành phải được xây trong dân, vâng trong
lòng từng người dân Việt Nam. Đây chính là mấu chốt của cuộc đấu tranh
dân chủ cho đất nước. Thu phục được nhân tâm, thu phục được quần chúng
chính là tạo nên sức mạnh, là tạo nên một lực lượng dân tộc. Một lực
lượng dân tộc cùng quật khởi đứng lên chống lại độc tài đảng trị, chống
áp bức bất công. Không một cá nhân nào có thể chuyển hóa cuộc đấu tranh
dân chủ nếu không có lực lượng dân tộc. Muốn thu phục nhân tâm, muốn thu
phục quần chúng, hãy đến gần với quần chúng, hãy đập cùng nhịp tim, hãy
đi cùng nhịp bước.
Thực tế, trong nước đang có một khoảng cách rất lớn giữa những người đấu
tranh dân chủ và khối quần chúng thầm lặng. Có một số người không hề hay
biết về những biến động dân chủ đang xảy ra trong giới trí thức. Có một
số người không hề hay biết về những cuộc biểu tình dân oan khi khoảng
cách hai nơi là hai đầu đất nước. Không phải vì họ thờ ơ, không phải vì
quần chúng nhút nhát, nhưng vì thông tin bưng bít, và vì đời sống nghèo
khổ họ đành nhận chịu hoặc đành làm ngơ trước những bất công, áp bức.
Vì không có sự kết hợp giữa tầng lớp quần chúng và các nhà dân chủ đấu
tranh, nên cuộc đấu tranh trở nên ô hợp, đơn điệu, thiếu kỹ thuật, và dễ
bị dẹp tan. Tất cả – lỗi chúng ta, lỗi của những người tự nhận là có đầu
óc, có suy nghĩ đang hướng dẫn cuộc đấu tranh tự phát này. Lại thêm, lỗi
lầm khác – của hầu hết những người dân chủ tại hải ngoại là – chạy theo
những nhà đấu tranh có tên tuổi đang lên trong nước, mà bỏ quên hẳn khối
người vô danh thấp cổ bé miệng – khối người sẽ góp phần đấu tranh rất
hữu hiệu nếu được tác động đúng mức.
Chiến thuật “lấy thôn quê bao vây thành thị” vẫn còn giá trị trong cuộc
đấu tranh này. Đây chính là sự kết hợp giữa quần chúng với những người
đấu tranh. Khi nào những tên quan quyền cướp của hại người không dám về
các vùng ngoại ô trong lúc tối trời, khi nào các nhà đấu tranh dân chủ
bị lùng bắt và được các nông dân che dấu bảo vệ cho nương náu... thì lúc
đó chúng ta mới có thể bàn đến chuyện thực hiện cách mạng Hoa Lài, Hoa
Sen.
Và người hải ngoại là những người có đầy đủ phương tiện để thay đổi khối
quần chúng thụ động thành khối người đấu tranh hữu hiệu.
Bạn hỡi, hãy thôi, ngồi nói chuyện lý thuyết viễn vông. Hãy thôi tranh
cãi những đề tài quá khứ, nếu chúng ta thực sự muốn sự đóng góp của tất
cả mọi người. Hãy vạch ra một hướng đi rõ ràng với những kế hoạch cụ thể
để khỏi nhốn nháo chạy theo những biến động chung quanh. Hãy khiêm tốn
đừng nghĩ mình có tài kinh bang tế thế hơn người khi dùng được vài ba từ
ngữ chính trị, mà chạy theo danh tiếng, mà chê bai tự cách biệt rào mình
trong thế giới hào quang ảo tưởng. Hãy phối hợp hoạt động để tạo mũi
nhọn. Hãy học hỏi và áp dụng những kỹ thuật tân tiến vào những công tác
đấu tranh. Hãy dùng âm nhạc, thơ văn để kích động tinh thần yêu nước.
Hãy tạo những nhóm hay tổ trong những sinh hoạt hàng ngày để tạo mối dây
liên lạc. Hãy truyền bá những bài viết bình dân giản dị dễ hiểu. Hãy đem
sức sống đến tận thôn xóm làng mạc xa xôi. Hãy mang tin tức truyền đạt
đến khắp mọi nẻo đường đất nước.
Và còn ai nữa làm nhiệm vụ này hiệu quả bằng những người phụ nữ Việt Nam
– nếu chúng ta khởi xướng? Có gì đánh động lương tâm thế giới bằng nơi
quê nhà hàng ngàn phụ nữ xuống đường – bất bạo động – đòi hỏi quyền làm
người, đòi hỏi nhân phẩm được tôn trọng. Họ chính là những cô gái lưu
lạc trên các vỉa hè, chính là những bà mẹ dân quê cả đời không biết lấy
một từ ngữ chính trị, chính là những người chài lưới ven sông hay đánh
cá giữa trùng dương sóng gió. Có gì hiệu quả bằng phụ nữ Việt Nam tại
hải ngoại từng nhóm từng tổ chức, cùng một lúc gõ cửa kêu gọi các tổ
chức ngoại quốc, cùng lên tiếng tố cáo những vi phạm nhân quyền trắng
trợn, cùng yêu cầu can thiệp cho những đàn áp phụ nữ nơi quê nhà.
Hải ngoại – công tác quốc tế vận, quốc nội – trực diện đấu tranh. Công
việc cụ thể, sẽ thu hút được nhiều đóng góp cụ thể, và sẽ mang đến kết
quả cụ thể.
Bạn ơi,
Hãy nghiêng mình xuống, thương cảm và tìm đến với tất cả mọi người trong
xã hội – Gái mại dâm có công tác của gái mại dâm, bà già bán rau vỉa hè
có công tác của người bán rau vỉa hè, người viết văn có bổn phận của
người viết văn. Đất nước ta lúc nào cũng có những người đàn bà góp phần
vào lịch sử.
Vậy đó...
Giờ đã điểm
chúng ta phải động não,
chúng ta phải đứng dậy,
mà đi
với trăm ngàn cái hãy
và trăm ngàn cái phải.
Đừng để những tiếng nói quả cảm của những phụ nữ can trường
tắt lịm dần trong bóng tối tù ngục Cộng sản.
Đừng để
LẠC LỐI VỀ....!
Giữa tháng năm, hai ngàn mười một.
Nguồn: Internet E-mail by HLT,
K4-71/SQTB/TĐ, Đ11/TĐ1ND, TCĐT/SĐND, QLVNCH
Bấm vào đây để in ra giấy (Print)
Đăng ngày Thứ Ba, AUGUST 16th, 2011
Ban Kỹ Thuật K10A-72/SQTB/ĐĐ, ĐĐ11/TĐ1ND, QLVNCH