Bấm vào đây để in ra giấy (Print)
Sống chung với
một ông bố chồng già yếu, bướng bỉnh là chuyện không dễ. Ông hay than
phiền, hỏi những câu không đúng lúc và từ chối các món ăn cần thiết. Ông
hãnh diện về thời trai trẻ, cứ kể đi kể lại các câu chuyện của thời vàng
son. Hồi đó, là chỉ huy trong quân đội... ông luôn đặt lý trí lên trên
tình cảm. Tôi biết ông là người tốt, nhưng có cảm giác ông sống vì khối
óc chứ không vì con tim, thiếu sự thông cảm. Hôm nay đưa ông đi lễ ở nhà
thờ, một lần nữa ông lại mặc bộ đồ vest cũ sờn rách mang từ Việt Nam
sang. Tôi nhẹ nhàng:
-Bố nên thay bộ đồ con mua hôm trước, bộ quần áo này cũ quá.
-Nhưng bố thích mặc bộ này!
Tôi bắt đầu cau có: Nhưng mặc như vậy đi chỗ đông người rất kỳ, người ta
sẽ nghĩ tụi con bỏ bê không chăm sóc bố.
Ông già buồn rầu, lập lại: Bố thích bộ
quần áo này lắm.
Tôi cũng cương quyết: Bố nên thay ngay kẻo trễ, con không thấy có lý do
gì để bố thích nó.
Ông già trả lời rất gọn ghẽ, chân thành, lâu nay ít khi nào tôi thấy ông
minh mẫn như vậy: Chính mẹ đã tặng bố bộ
quần áo này để mặc ngày kỷ niệm thành hôn. Khi chồng con ra trường, bố
cũng mặc bộ quần áo này. Ngày đưa mẹ con ra nghĩa trang, bố cũng mặc bộ
đồ này, bố thấy thật vui và xúc động khi mặc nó.
Nước mắt ông già hoen trên mi, rơi xuống gò má nhăn nheo. Tôi hụt hẫng
và hết sức bối rối. Bố chồng tôi sống tình cảm và có lý hơn tôi nghĩ.
Trước khi quyết đoán người nào đó khô
khan không có trái tim, tôi nên xét lại trái tim mình đã.
Nụ
cười trên môi
Cầu cho nhau
Nguồn: To You: PEACE &
LOVE.
Internet E-mail by Đặng Hùng
Bấm vào đây để in ra giấy (Print)
Đăng ngày Thứ Hai, JUNE 6th, 2011
Ban Kỹ Thuật K10A-72/SQTB/ĐĐ, ĐĐ11/TĐ1ND, QLVNCH