Bấm vào đây để in ra giấy (Print)
NGƯỜI CỘNG SẢN KHÔNG CÓ KHÁI NIỆM "THIỆN & ÁC",
HỌ KHÔNG BAO GIỜ BIẾT
"HỔ
THẸN" LÀ GÌ!

Một đôi vợ chồng người Mỹ – Ken và
Pat – đã quyết định dùng toàn bộ số tiền họ dành dụm được trong cả đời
mình để làm một điều tốt đẹp cho người dân Việt Nam. Kết quả là một thư
viện khang trang trị giá hơn $50 ngàn USD (Mỹ kim) mọc lên trên vùng đất
Bồng Sơn còn nhiều khó khăn của tỉnh Bình Định. Với sự háo hức muốn nhìn
thấy công trình của cả đời mình đi vào hoạt động, mang lại lợi ích cho
trẻ em VN, hai vợ chồng vừa sang VN dự lễ khánh thành thư viện, để rồi
hôm nay họ lên máy bay trở về Mỹ với hai chữ “very disappointed” và câu
nhận xét “they have small minds”.
Ken là một cựu chiến binh Mỹ trong cuộc chiến VN. Ông là lính trực thăng
ở khu vực Bồng Sơn – Bình Định trong những năm 1969 – 1970. Hai năm
chiến đấu ở đó đã để lại nhiều kỷ niệm giữa ông và mảnh đất này. Nay ông
trở lại với tư cách một thành viên của “The Library of Vietnam Project”
nhằm xây dựng một thư viện và trung tâm học tập cộng đồng (mà ông gọi là
“library and learning center”) cho trẻ em và người dân Bồng Sơn, mà vợ
chồng ông là nhà tài trợ chính. Kinh phí dự kiến ban đầu là $35,000.00
USD, nhưng sau đó đã được đẩy lên tới $58,000.00 USD, trong đó vợ chồng
ông hứa tài trợ $48,000.00 USD, hơn cả khoản tiền hai người dành dụm
được và dự định dùng cho công việc từ thiện. Bà Pat đã quyết định không
mua xe hơi mới thay cho chiếc xe cũ của bà để dành tiền xây thư viện.
Ngày khánh thành thư viện 9/12/2011 đã được xác định từ một năm trước,
và vợ chồng ông luôn coi đó là một mốc thời gian rất có ý nghĩa với họ.
Ông Ken nói với vợ rằng dịp này ông sẽ dẫn bà sang thăm VN và xem “chiếc
xe hơi mới” của bà ở Bồng Sơn.
Hai vợ chồng đến VN ngày 3/12 và đã tham gia chuyến khám bệnh từ thiện
của Từ thiện Minh Tâm tại Bến Tre ngày 4/12 và họ thực sự thích thú khi
tiếp xúc những con người VN hiền hòa, hiếu khách nơi đó, cũng như khâm
phục tinh thần làm việc vì cộng đồng của các thành viên Từ thiện Minh
Tâm. Sau đó họ bay ra Bồng Sơn dự lễ khánh thành thư viện. Chiều 14/12,
mình đã mời họ một buổi café như một lời chào tạm biệt trước khi họ về
Mỹ ngày 15/12. Không ngờ, cuộc gặp mặt lần này lại là dịp để họ trút ra
những nỗi bức xúc và thất vọng mà họ trải qua ở Bồng Sơn.
Dưới đây là những điều Ken và Pat kể lại với mình.
- Đặt chân đến Bồng Sơn, họ vô cùng bất ngờ khi thấy tấm bảng “Trường
tiểu học Bồng Sơn” nằm chễm chệ trên tòa nhà mà lẽ ra phải là thư viện.
Ken và Pat muốn đặt tên cho thư viện này là “Bong Son – Lucky Star
Library and Learning Center” vì Lucky Star chính là đơn vị mà Ken phục
vụ thời chiến tranh. Chính quyền địa phương đã tự ý đổi tên và đổi cả
chức năng của tòa nhà mà không hề báo một lời với vợ chồng ông – những
người đã bỏ tiền xây nên tòa nhà đó – chưa nói đến việc xin ý kiến của
vợ chồng ông. Ken nói với mình “I paid for it, but they changed the
name. I want my money back.”
- Lãnh đạo phòng giáo dục Bồng Sơn, người mà ông đã làm việc trực tiếp
trong quá trình xây thư viện, đã không có mặt trong buổi lễ khánh thành
thư viện (đã được xác định từ 1 năm trước) với lý do... bận họp. Ken
nói, ông không thể hiểu vì sao họ lại họp đúng vào thời điểm mà đã được
chọn từ trước cho việc khánh thành thư viện.
- Ken và Pat cảm thấy như họ là những vị khách không mời mà tới trong
buổi lễ khánh thành thư viện do chính họ tài trợ xây dựng. Ken nói, khi
tôi đến tài trợ xây thư viện, họ tay bắt mặt mừng, cảm ơn rối rít, rồi
sau khi nhận tiền và xây thư viện xong, họ “bye bye” như thể tôi đã hết
nhiệm vụ ở chỗ này. Không hề có một dòng chữ ghi ơn hai vợ chồng trong
thư viện, mà chỉ có một tấm bảng ghi chung chung là “món quà của người
Mỹ dành cho người dân Bồng Sơn”. Ken bảo ông không biết sau khi ông đi
rồi họ có gỡ bỏ tấm bảng này không nữa.
- Ngoài việc nâng kinh phí từ $35,000.00 USD lên $58,000.00 USD, họ còn
“vòi vĩnh” thêm $20,000.00 USD để trang bị phòng máy tính cho thư viện.
Vợ chồng ông cũng nghĩ đến việc sẽ vận động tài trợ khoản này, thậm chí
ông còn lên kế hoạch cho những chương trình dạy tiếng Anh qua mạng cho
học sinh Bồng Sơn do nhóm ông thực hiện. Nhưng với những gì đã diễn ra,
Ken khẳng định “Everything is finished. Now.” Ông nói với mình rằng ông
quá thất vọng về những con người đó và đừng hòng có thêm một đồng tài
trợ nào từ ông, mà thật sự ông cũng chẳng còn tiền vì đã trút hết vào dự
án này. Ông nói rằng ông đến VN với thiện chí không chỉ xây dựng thư
viện mà còn để tạo mối quan hệ giữa hai bên cho những sự hợp tác sau
này. Thế nhưng cái người ta cần ở ông chỉ là tiền mà thôi. Ông kết luận
“I value the relationship with them, but they have small minds”.
Điều đáng trân trọng ở Ken và Pat là họ không vì những chuyện này mà mất
đi tình cảm và hình ảnh đẹp về con người VN trong lòng họ. Khi tôi nói
lấy làm tiếc về “bad experience” họ đã trải qua, họ đã sửa lại “chúng
tôi không coi đó là khoảng thời gian tồi tệ. Chúng tôi đã có khoảng thời
gian tuyệt vời nhưng với những người không tốt. Tôi không nghĩ người VN
là như vậy”.
Cảm ơn Ken và Pat về tấm lòng và những việc làm của hai người dành cho
người dân VN. Tạm biệt và hẹn gặp lại trong một ngày không xa.
(Trích Facebook Tiến sỹ Nguyễn Đông Hải
- một đồng nghiệp tại Đại học sư phạm Sài Gòn, VN)
Vũ Xuân Tráng
Nguồn: Internet E-mail by Lê Dũng,
ĐPQ/QLVNCH chuyển
Bấm vào đây để in ra giấy (Print)
Đăng ngày Thứ Tư, December 21st, 2011
Ban Kỹ thuật Khóa 10A-72/SQTB/ĐĐ, ĐĐ11/TĐ1ND,
QLVNCH