Bấm vào đây để in ra giấy (Print)
Chưa lúc nào ở trong nước lại rộ lên
phong trào truy tầm, cải táng những nấm mộ tập thể của Quân Cán Chính
Việt Nam Cộng Hòa đã vị vùi dập trong những ngày đầu khi miền Nam bị
thất thủ như hiện nay, tất cả đều do thân nhân nóng lòng đi tìm hoặc dân
chúng vì lòng trắc ẩn hướng dẫn. Tháng 5, 1994 tại Bình Dương, một ngôi
mộ tập thể chôn 37 người đã được bà quả phụ Nguyễn Viết Thông vì theo
dấu vết chồng mà tìm ra, cuối cùng chỉ tìm được 17 người nhờ số thẻ bài,
căn cước nhựa còn lại. Tháng 12, 2010 dân làng An Dương, huyện Phú Vang,
Thừa Thiên đã cải táng và xây lăng mộ cho 128 tử sĩ VNCH gồm TQLC và
quân nhân các binh chủng khác cũng như dân chúng chết trên bãi biển
Thuận An vào những ngày cuối tháng 3, 1975. Tại bãi biển Tư Hiền, dân
chúng cũng đã chôn cất nhiều anh em binh sĩ TQLC, nhưng hiện nay rất khó
tìm ra dấu vết đã trên 35 năm.
Nhân nghe nguồn tin này anh Dương Công-An, nguyên là một hạ sĩ quan
thuộc tiểu đoàn 223 Pháo Binh, hiện sống tại Ðức Quốc, đã cho biết tại
Quân Y Viện Qui Nhơn, có một hầm chôn tập thể của 47 thi hài tử sĩ vào
cuối tháng 3, 1975, trong số này có Ðại Tá Nguyễn Hữu Thông, trung đoàn
trưởng Trung Ðoàn 42, SÐ22BB. Dù nóng lòng biết có thân nhân trong hầm
chôn, nhưng không ai có khả năng gõ cửa chính quyền để xin khai quật nấm
mộ này.
Tại Chu Lai, Quảng Nam trong khi người ta dùng xe ủi đất để xây cảng Kỳ
Hà, người lái máy cày đã gom được một số xương và vật dụng của các binh
sĩ thuộc Trung Ðoàn 4, SÐ2BB. Tại chùa Dương Lâm, xã Tam Dân, huyện Phú
Ninh, tỉnh Quảng Nam, người ta cũng tìm ra trên 100 hài cốt của các
chiến sĩ trong đó chỉ tìm được 6 người còn có thẻ bài vì dân chúng cho
biết khi vùi lấp các chiến sĩ này, Việt Cộng đã giựt hết thẻ bài, một số
thẻ bài còn lại nhờ các binh sĩ đã giấu trong giầy trận của họ.
Nghĩa trang của các quân nhân SÐ18BB tại An Lộc bị san bằng, trồng cây
cao su lên xác lính, bia lấy về lót chuồng nuôi heo, dân chúng dò tìm
theo mương suối đào tìm được 25 tấm bia đem về chùa hương khói. Cũng tại
An Lộc, nghĩa trang của các quân nhân Liên Ðoàn 81 Biệt Kích Dù đã bị
san bằng, hiện nay không biết xương cốt của các binh sĩ này ở đâu.
Tại xã Sơn Quang, quận Sơn Tịnh, Quảng Ngãi, con gái của một nạn nhân
trước đây là đảng viên Quốc Dân Ðảng, tiết lộ với chương trình Huynh Ðệ
Chi Binh của chúng tôi, là cha cô bị cộng sản chôn sống vào tháng 4,
1975. Dò theo đường đi của cha, cô được đồng bào địa phương cho biết nấm
mộ tập thể này chôn 30 người nhưng không dám lên tiếng vì sợ hãi, đồng
thời cũng lo ngại khu mộ này sẽ bị sóng cuốn mất vì ở sát biển.
Nguồn tin từ gia đình 81 Biệt Kích Dù, hai toán hoạt động ở Long Thành,
tháng 5, 1975, sau khi ra hàng đã bị bắn và vứt xác xuống giếng cạn,
người dân có đánh dấu nhưng không dám tiết lộ cho ai.
Trong nhiều trại “cải tạo” từ Nam ra Bắc, nhiều người miền Nam chết vì
bệnh tật hay bị xử bắn đã bị chôn cất sơ sài, xiêu lạc mồ mả hiện nay
không còn dấu vết. Nhiều gia đình đã nhờ các “nhà ngoại cảm” trong nước
giúp đi tìm mộ, nhưng người chết cũng còn bị phân biệt đối xử nên nhiều
nhà ngoại cảm từ chối không giúp thân nhân tìm hài cốt lính “ngụy”.
Không khuyến khích việc truy tầm những nấm mộ “oán thù” trong những ngày
cuối của cuộc chiến, chính quyền cộng sản còn làm khó khăn cho thân nhân
người chết và dân chúng địa phương khi muốn tiến hành các nghi thức cầu
siêu hay tế lễ, hình như chúng sợ đám đông, sợ sự liên tưởng, sợ sự hoài
niệm đến một hình ảnh người lính miền Nam đã khuất. An Dương là một bài
học như thế! Khi người quả phụ cùng con, đem hương hoa, lễ vật cúng cho
người chồng chết từ ba mươi lăm năm về trước, trong trận chiến rút lui
cuối cùng, đã bị công an mời vào đồn làm việc, sau đó bị đuổi về không
cho vào thăm phần mộ!
36 năm sau, tiếng súng đã ngưng, nhưng “hòa hợp, hòa giải” chỉ là lời
nói đầu môi chót lưỡi, ngay cả với ngân khoản của Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ
dành cho việc kiếm người mất tích, Hà Nội không chấp nhận tìm kiếm quân
nhân Việt Nam Cộng Hòa, với lý do “đã nhân đạo thì không có điều kiện.”
Thượng Nghị Sĩ Jim Webb, chủ tịch Tiểu Ban Ðông Á-Thái Bình Dương tuyên
bố Mỹ sẽ ngưng tiền viện trợ tìm kiếm quân nhân mất tích tại Việt Nam
“cho đến khi chúng ta được bảo đảm chắc chắn rằng chương trình viện trợ
áp dụng đồng đều cho tất cả những ai chiến đấu ở tất cả các bên.”
Chính ông Võ Văn Kiệt, cựu thủ tướng CSVN, trong một cuộc phỏng vấn của
đài BBC hồi 30 tháng 4, 2007, cho hay Việt Nam nay đã bắt tay với tất cả
các kẻ thù trong quá khứ, Pháp trước đây, Mỹ sau này, và mới đây Trung
Cộng đã tàn phá ba tỉnh biên giới, nhưng đối với người lính miền Nam,
hận thù không thể quên.
Hôm nay, những dòng nước mắt chưa ngừng chảy vì những oan khuất chưa
được giãi bày, những linh hồn chưa được siêu thoát. 36 năm là một thời
gian quá dài, trên mặt đất, địa hình không còn để lại dấu vết, bia mộ
xiêu lạc, dưới mộ sâu xương đã tàn cốt đã mục. Nếu có, thân nhân may mắn
chỉ tìm ra nắm xương tàn hay chút di vật nhỏ nhoi.
Ðã có những bà mẹ, những người vợ sau chiến tranh, tuyệt vọng vì không
tìm được tin tức thân nhân của mình, chết sống ra sao, hài cốt xiêu lạc
nơi nào. Cộng Sản Hà Nội vẫn căm thù dai dẳng, đối xử tàn tệ cả với
người đã chết, từ Nghĩa Trang Quân Đội hoang tàn, đổ nát đến hàng nghìn
địa điểm chôn người chưa được khai quật. Cuối cùng tất cả đều tan nát
với cỏ cây, xóa nhòa theo thời gian, như nỗi buồn của những bà mẹ già đã
đem theo nỗi trông ngóng xuống mộ sâu, chờ nắm xương xiêu lạc của đứa
con chưa trở về.
Phải chi ngày ấy, sau khi chiến thắng, miền Bắc đã có chính sách kêu gọi
dân chúng, cán bộ trong nước, ai biết tin tức gì về những nấm mộ tập thể
của những người lính miền Nam, dù là kẻ thù trước đây, hãy khai báo, để
giúp đào xới, kiểm kê, nhận dạng cho thân nhân cải táng, đem về quê quán
cho đúng với truyền thống đạo lý của Ðông phương “nghĩa tử là nghĩa
tận,” “không có ai thắng ai thua.”
Nhưng không!
Ðược như thế thì họ đã là con người, còn nói làm gì nữa.
Huy Phương - Saturday, December
10, 2011
Nguồn: Internet E-mail by Quỳnh Lan chuyển
Bấm vào đây để in ra giấy (Print)
Đăng ngày Thứ Sáu, December 16th, 2011
Ban Kỹ thuật Khóa 10A-72/SQTB/ĐĐ, ĐĐ11/TĐ1ND,
QLVNCH