Bấm vào đây để in ra giấy (Print)
Cũng như
đêm cuối cùng của Đường Tăng trằn trọc không sao ngủ được, chờ ngày mai
vào yết kiến Như Lai để lên kiếp Phật. Cụ Phúc đêm nay cũng vậy! Ngày
mai cụ tuyên thệ vào quốc tịch Mỹ. Cụ nằm trăn trở nghĩ đến cả mười năm
trời dằng dẵng, từ khi đủ năm để hợp lệ nạp đơn đến những đêm đứa con
trai đi làm về chở cụ đi học lớp luyện thi vào quốc tịch ở văn phòng
USCC. Cụ nghĩ nó như con thoi giữa 2 thế hệ. Trong tuần đưa cụ đi học
tiếng Anh, bắt cụ phải trả lời điện thoại "hello" chứ nói "tôi nghe đây"
làm sao Mỹ hiểu được. Cuối tuần đưa con đi học tiếng Việt, mắng con gọi
xe "fire truck" là "xe lửa", phải nói là "xe cứu hỏa" hay "xe chữa lửa"
chứ. Nhiều lúc cụ thấy phải chi mà thằng chắt đi học tiếng Anh, còn cụ
đi học tiếng Việt thì mới đúng theo lý tự nhiên của trời đất.
Thoạt đầu cụ tưởng cả lớp luyện thi vào quốc tịch này, đầy những cụ tuổi
gần đất xa trời, học để giết thì giờ, cho bớt nỗi buồn xa xứ. Vậy mà
ngày bà cụ Ngà thi rớt, cả lớp xôn xao lên như ngày Mỹ rút quân ra khỏi
Việt Nam. Thực ra thì bà này rớt cũng đáng đời lắm. Đời thuở nào ông
quan tòa hỏi tổng thống Mỹ là ai, bà cụ lại trả lời là Nguyễn Văn Thiệu
thì đậu làm sao được?
Sinh nhật người nào trong lớp, bà cũng làm cho một cái bánh gà-tồ rồi
bắt các cụ vây quanh hát "Happy Birthday". Cụ không biết đến ngày chết
thì người ta có hát "Happy Deathday" không, bởi vì cụ nhớ bên quê nhà
những ngày kỵ giỗ mới thật là quan trọng. Con cháu tụ họp ăn uống 2, 3
ngày liền. Chứ ngày bước vào trần thế khổ ải này, người ta phải dày công
tu hành để thoát ra khỏi vòng luân hồi, thì mừng rỡ ngày sinh để làm gì?
Vậy mà thời gian thấm thoát qua đi, rồi cũng đến ngày cả lớp đi thi. Các
cụ sáng sớm đã ngồi đầy ra ngoài phòng đợi của sở di trú trong tòa đô
sảnh thành phố. Cụ nghĩ ngày xưa đi thi Hương, thi đình cũng chỉ nhộn
nhịp đến thế là cùng. Con cháu đem theo cho nào là bánh trái, nước uống,
cả ghế xếp để ngả lưng, như thi vào quốc tịch đến mấy ngày trời. Bây giờ
trí nhớ các cụ kém cỏi, học được tiếng Mỹ chữ nào, vài bữa lại quên hẳn
đi không biết phát âm làm sao. Cho nên đi thi, cụ nào cũng viết chi
chít, như xâm mình trên tay, các câu trả lời phiên âm ra tiếng việt.
Thằng cháu cụ Tốc thì cứ nhắc đi nhắc lại Ngoại nhớ ngày lễ quan trọng
nhất của Mỹ không phải là Tết, mà là ngày Độc Lập nha! Cụ lại kéo tay áo
lên lẩm bẩm kiếm chữ IN ĐẺ BÊN ĐÀNG. Bà cụ Ngà hỏi với qua "có phải là
ngày Tây về nước không, cụ Phúc?" Cụ đành thở dài, biết ông tòa muốn
đánh rớt thí sinh nào thì chỉ cần bắt hát bài quốc ca Mỹ là thí sinh đó
rớt ngay.
Vậy mà Giời phù hộ, cả lớp đậu hết. Cụ còn nhớ ngày ăn mừng tân khoa, cụ
nào cũng hí hửng như những đứa trẻ con vừa lên lớp, cầm vẫy lá cờ Mỹ để
chụp hình lưu niệm. Bà cụ Ngà hôm ấy đẹp hẳn ra, mặc cái váy đầm thay
cái quần đen vừa nói "Con gà tui lội sông" (congratulations), vừa
high-five, vừa "hug" mọi người. Cụ thấy mọi người như trẻ ra đến cả chục
tuổi. Có thể là vì cái ôm nồng nàn da thịt của bà cụ Ngà làm cụ thấy
trong người đổi thay như cả một mùa xuân hừng hực kéo nhau về. Có thể là
vào quốc tịch mới, làm người ta tưởng như đổi thành một kiếp người khác,
trở lại cái tuổi tập ăn tập nói, nên hồn nhiên như một đứa trẻ thơ.
Thế mà đêm nay cụ lại trằn trọc. Một phần là vì cụ cứ nghĩ đến ngày mai
ở tòa đô chính, ông thị trưởng thành phố tổ chức nghi lễ tuyên thệ vào
quốc tịch riêng cho cộng đồng người Việt, để đánh dấu một chặng đường
gần phần tư thế kỷ tàn cuộc chiến tranh của người Mỹ tại Việt Nam. Ông
chủ tịch mấy hôm nay hăm hở nhắc nhở bà con mặc đồ cho đẹp để lên truyền
hình. Mọi người học thuộc lòng câu "I am proud to be American" để khi
báo chí radio người Mỹ phỏng vấn thì tỏ ra cộng đồng người Việt mình mau
hội nhập hơn các cộng đồng sắc tộc khác.
Cụ cứ nghĩ tới lúc trước cử tọa cả nghìn người, có thống đốc tiểu bang,
nghị sĩ, dân biểu quốc hội, quan chức các ngành, người ta gọi tên cụ lên
khán đài nhận bằng công dân Mỹ, là cụ lại xốn xang trong người. Chả vì
cụ ngang bướng giữ cái tên cúng cơm của cụ. Tên họ trong tờ khai sinh cụ
là Dư Quí Phúc. Ở trại tỵ nạn, cụ đã bao nhiêu lần cãi gàn cãi bướng với
mấy người thông dịch viên là tên cụ phải có dấu mới là tên của cụ. Tiếng
Việt một chữ có hằng chục nghĩa nếu không bỏ dấu. Thí dụ như LO có thể
là lờ, lợ, lờ, lơ, lộ, lô, lố, lồ, lổ, lo, lọ, lò, ló, lõ.... Vậy mà có
ai nghe cụ đâu, người ta cứ điền vào tên trước họ sau.
Cho đến hôm cụ còn nhớ mãi ngày nhà thờ First Bapstist Church bảo trợ
gia đình cụ đến thành phố này. Hôm ấy chủ nhật, nhà thờ đông đảo chật
cứng đến nỗi người ta phải đứng lan ra ngoài hành lang. Ông mục sư trịnh
trọng giới thiệu gia đình cụ mới dịnh cư. Cứ mỗi lần tả cảnh gian khổ
gia đình cụ trải qua, cả nhà thờ lại xướng ầm lên Alleluja có nghĩa là
ngợi khen Chúa. Cuối cùng ông mục sư nói dõng dạc giới thiệu cụ: Please
welcome, Mr. Phuc Du Cái giọng ông oang oang lên "Phuc Du!" Cả nhà thờ
đang xôn xao bỗng im lặng như chiếc xe lửa thắng gấp lại rồi lấy trớn
lao tới cười nghiêng, cười ngửa. Ông mục sư ngơ ngác sửa lại gọng kiếng,
nhìn xuống tờ giấy viết tay rồi đọc lại tên cụ lần nữa Phuc Du. Lần này
đến phiên ông mục sư gấp người lại làm đôi, cười sặc sụa chảy cả nước
mắt nước mũi ra. Cụ Phúc chân ướt chân ráo, tưởng đó là phong tục địa
phương chào đón mình đứng bụm hai tay đưa lên trán bái tứ hướng để cảm
ơn sự ưu ái của nhà thờ.
Sau này ông mục sư cho người đến đề nghị cụ đổi tên gọi để lấy lại sự
nghiêm trang. Một là cụ lấy hẳn tên Mỹ như John, Peter, Larry, ... cho
dễ gọi. Hoặc phiên âm tên cụ tiếng Việt Ông Phúc Dư ra tiếng Mỹ là Mr.
Foot Joy. Cụ bực lắm, tên cụ từ Việt Nam là Quí Phúc, nghĩa là ơn phước
quí báu của trời phật ban cho, sang đến đây thì lại thành.... Túc Hân,
là bàn chân hân hoan. Cụ bỏ xứ sở ra đi, mất hết chỉ còn một cái tên
Việt là cái di sản gốc gác của cụ mà đành phải mất luôn sao. Từ đó cụ
không đi nhà thờ Tin Lành nữa, nhưng tên cụ thì cứ tạm thời giữ vậy. Cụ
đi tỵ nạn vài bữa, khi nào quốc gia thanh bình thì cụ lại dắt các con
cháu về. Thà làm cụ Phúc nước Việt, hơn làm cụ Túc nước Huê Kỳ.
Ngày mai cụ tuyên thệ vào quốc tịch Mỹ. Thế mà cụ Phúc lại trằn trọc đêm
nay không sao ngủ được. Cũng bởi vì mấy hôm trước các cụ tân khoa bàn về
chuyện tiếp tân mừng ngày nhập tịch Mỹ. Bế tắc từ đầu chỉ vì các cụ phải
chọn món ăn cho buổi tiệc. Món ăn nào đãi khách vừa thích hợp với quốc
tịch mới, vừa có bản sắc dân tộc.
Ông Hai Bò lên tiếng ngay. Ông này tên việt nam là Cao Văn Tự, trong
giấy tờ viết là Tu Cao. Mỹ đọc là "two cows" nghĩa là 2 con bò. Từ đó có
tên Hai Bò. Vốn là dân thông dịch viên cho Mỹ ở căn cứ Long Bình, sang
bên này ông bán bảo hiểm nhân thọ. Cụ nào mà được ông kéo riêng ra góc
phòng đều sợ run lên như tử thần đến, vì ông Hai Bò cứ thúc dục luôn "cụ
thử nghĩ coi cụ còn sống được bao lâu, trời gọi ai người nấy dạ. Thú
chết để da, người ta chết để tiếng. Mấy cụ qua đây ăn phút tem (Food
Stamps) thì có tiếng gì mà để, chi bằng mua cái bảo hiểm nhân thọ, đến
khi chết để lại cả bạc triệu cho người ta xây một cái chùa hay nhà thờ
có phải là tên tuổi mình khắc vào bia đá nghìn năm, bất tử với đời
không". Tưởng ông dọa chết thì cóc ai thèm mua, thế mà từ ngày cụ Hanh
mua cái bảo hiểm nhân thọ đầu tiên, Hai Bò bỗng đắt khách như tôm tươi.
Chả vì cụ Hanh mới đoàn tụ gia đình vài năm nay. Mấy đứa con qua từ năm
75, nhà cao cửa rộng, ngày cụ đến phi trường không thấy đứa nào ra đón.
Thằng Tư thì đùn cho chị Ba, vợ thằng Bảy thì nói nhà nó có lầu cao, sợ
ổng già đi chỏng gọng, té bể đầu. Hôm ấy, cụ Hanh lủi thủi đi với bà Mỹ
USCC về ở cái phòng trong khu housing Mỹ đen. Hôm nghe Hai Bò dụ mua bảo
hiểm nhân thọ, lại chịu lấy bằng phút-tem, cụ Hanh mua ngay. Vài hôm tin
đồn cụ có cái bảo hiểm bạc triệu, mấy đứa con bỗng có hiếu hẳn ra, tranh
nhau mời cụ về nhà ở. Chồng con Năm Thúy đánh lộn với thằng Tư chỉ vì
tội không để cho nó báo hiếu nuôi ông già vợ. Ngày nào cụ muốn ăn thức
gì, đám con rối rít đi mua về ăn không hết. Có điều hơi lạ là... không
đứa nào mua sâm cao-ly để cụ uống cho khoẻ người, sống thọ thêm ra.
Thỉnh thoảng trái gió trở trời, cụ mới ho hen cảm cúm nằm trên giường
vài ngày là cả nhà xúm lại bàn chuyện làm cái di chúc sao cho hợp lệ với
thủ tục tiểu bang, để lãnh tiền bảo hiểm mà không phải đóng nhiều thuế.
Thấy cụ Hanh chỉ mua cái bảo hiểm nhân thọ mà được con cái hậu đãi, đi
học mặc áo vest, tay cầm mô bai thì các cụ ngộ ra rằng tội gì ở xứ cờ
hoa này mà không làm triệu phú. Sống trên đời mà không mua bảo hiểm nhân
thọ, xuống âm phủ biết có hay không, bèn ùn ùn theo năn nỉ Hai Bò để
được giá rẻ. Chết được bonus một cái hòm cẩm lai của nhà táng xác tặng
quảng cáo.
Hai Bò bỗng dưng trở thành ân nhân của hội bô lão, nên khi Hai Bò nói
bất cứ cái gì, mọi người đều lắng nghe. Hai Bò trịnh trọng xoa 2 tay vào
nhau. "Cái tradition của người Mỹ từ trước đến nay, party mà có tính
cách dân tộc là phải có barbecue. Barbecue là chữ ghép bởi 2 chữ
"Barbaric" and "cuisine" có nghĩa là cách nấu ăn cách mọi rợ. Ám chỉ một
sinh hoạt văn hóa bán khai của người da đỏ ngày trước. Họ mới là người
Mỹ chính hiệu con nai vàng. Tuy những người da trắng đến đây, dùng vũ
lực cướp hết đất đai của người da đỏ để lập nên Hiệp Chủng Quốc, người
Mỹ luôn luôn nhắc nhở con cháu họ ông tổ Mỹ là người da đỏ bằng cách ăn
barbecue. Do đó chúng ta trở thành công dân Mỹ, uống nước nhớ nguồn:
"drinking water remember origin hole". Tôi xin đề nghị món ăn barbecue.
"Cụ Can't Do đứng lên khua tay phản đối. Tên thật cụ là Đỗ Thành Cẩn.
Viết theo lối Mỹ thì họ tên lẫn là Can T. Do. Bà cô dậy Anh ngữ thấy cụ
chả bao giờ chịu làm homework, bèn đọc luôn là "Can't Do". Cụ là người
duy nhất không mua bảo hiểm của Hai Bò vì bà xã cụ còn sồn sồn. Cụ chỉ
sợ có bảo hiểm nhân thọ thì nhiều khi chết sớm vì lâu nay cụ Can't Do
không còn hăng hái trong chuyện phòng the, mà vợ cụ còn xuân xanh lắm.
Ngày xưa bán bánh cuốn ngoài chợ Thị Nghè, vợ cụ ngồi xổm nhiều nên cái
bàn mông mẩy ra tròn trịa to như hai cái lồng bàn. Ở Việt Nam thì cái
quần đen với cái áo bà ba che hết đi, qua Mỹ mặc cái quần jean vào nó lồ
lộ, khêu gợi làm sao. Thế mà cụ Can't Do lại cứ cố tình phớt lờ như thể
cụ là một nhà hiền triết đạo mạo. Ngày nào cụ cũng tập Tai Chi cho cứng
gân cứng cốt, mà hễ cứ gần vợ cả người cụ rủ nhau... mềm nhũn ra như
bún. Lần nào vợ cụ cũng thở dài thườn thượt, bảo cụ chết quách cho xong.
Nói vậy thì cụ mua bảo hiểm nhân thọ để làm quái gì. Nghe Hai Bò trình
bày món ăn barbecue, cụ Can't Do gạt phắt đi."
Miếng thịt Barbecue là biểu tượng cái đầu óc thực dân, kỳ thị của người
da trắng. Họ coi sự chinh phục những người bản xứ da đỏ là một chiến
thắng vĩ đại trong lịch sử Hoa Kỳ. Món barbecue của người Mỹ thường là
do các đấng mày râu đứng nướng để biểu lộ hùng tính và cương vị thủ lãnh
của phái nam, nhắc nhở chúng ta hình ảnh các chiến sĩ xẻo thịt rồi xóc
vào gươm mà nướng để khao thưởng sau các trận mạc. Nước mỹ là nơi
melting pot, hợp chủng quốc. Món ăn tiêu biểu phải là hamburger, món
thịt bằm hầm bà lằng. Người Mỹ ăn hamburger còn để nhắc nhở con cháu họ
về cuộc chiến Nam Bắc phân tranh tương tàn của họ. Tôi xin đề nghị món
thịt băm hamburger ".
Bà Loan To, tên Việt là Tô thị Loan, Mỹ lại đọc là Lôn To, được dịp đứng
lên phát biểu. Bà này lại có chồng Mỹ da đen Frank Quaker, hoả đầu quân
của lính bộ binh Mỹ tham chiến thời trước. Nên tên bà nay có thêm họ Mỹ
là Loan To Quaker. Mấy cụ trong lớp thì Việt Nam hoá tên bà là
Lôn-To-Quá-Cỡ!!! Bà Lôn To phát biểu "Dạ tui không biết nhiều về lịch sử
Mỹ, chỉ biết ngày đầu tiên về nhà chồng được ông xã tôi cho ăn món Hot
Dog. Tui thấy hot dog mới là biểu tượng đúng cho chức vị siêu cường
quốc, hùng mạnh của nước Mỹ. Tui xin đề nghị Hot Dog, mà size loại Jumbo
à nghen".
Bà cụ Ngà ngồi bên đắc ý hùa theo "Cùng là bò mà thịt bò Mỹ nó khác thịt
bò Việt Nam chị ạ. Để cả tuần trong tủ lạnh, bỏ ra nó cứ đỏ ửng lên. Còn
thịt bò việt nam mình để từ sáng đến trưa nó tái hẳn đi như thịt trâu
ấy".
Các cụ ông... lấm lét nhìn nhau không biết bà cụ Ngà đang bàn về văn hóa
của những miếng thịt hay nói xéo qua về những đồ gia dụng hàng ngày
của... các cụ ông?
Cụ Quýnh trưởng ban tổ chức thấy mọi người nhao nhao lên, nên theo tinh
thần dân chủ của Mỹ đề nghị là sẽ có cả 3 món barbecue, hamburger, và
hot dog. Ông Hai Bò lại có thêm ý kiến để có tinh thần Mỹ Việt đề huề,
các món ăn trong thực đơn phải dịch ra tiếng việt. Cụ Quýnh sẽ cho ghi
bên cạnh là: barbecue (thịt nướng kiểu mọi), hamburger (thịt bằm dập),
hot dog (thịt chó nóng).
Đã gần nửa đêm mà Cụ Phúc chưa thấy ai lên tiếng về phần món ăn Việt
Nam. Có thể là vì người Vviệt mình ở Tây phương trong những xã hội tự do
nhất hoàn cầu lại cảm thấy mình như côi cút, lạc lối, xa lạ cả với chính
tình tự quê hương của mình. Từ xưa đến nay cụ vẫn tự hào về bản sắc văn
hóa riêng biệt của người Việt. Ra ngoại quốc cụ thấy rằng cái mà xưa nay
ta vẫn tưởng là Việt tính, nay chỉ còn lại chẳng bao nhiêu là Việt, mà
tính cũng chẳng còn là bao; cái mà xưa nay ta vẫn tưởng là của ta, ngờ
đâu chỉ là cái đàn cha, đàn chú, đàn anh của ta vay mượn từ lâu của
ngoại nhân. Với cái hoang mang đó, cụ nghĩ đến câu văn hào Paul Valry
"Muốn biết văn hóa của giống dân nào thì cứ nhìn vào sinh hoạt hàng ngày
của giống dân đó". Cụ nghĩ nếu đãi khách bằng một món ăn có bản sắc dân
tộc, biểu tượng cho người Việt thì phải chọn là món ăn gì. Không gì Pháp
bằng crêpe, không gì Mỹ bằng hamburger, không gì Ý bằng pizza, không gì
Đức bằng bratwurst, không gì Mễ bằng taco, không gì Nhật bằng sushi. Còn
Việt nam là phở ư?
Ở bên này Cụ thấy hầu hết những đám cưới, đám hỏi người ta giữ đủ phong
tục nghi lễ cổ truyền mà có đám nào đãi ăn phở đâu mà gọi là món ăn dân
tộc?
Hay là tại sao mình không tổ chức tiếp tân tại nhà hàng Tàu cho tiện.
Chỉ có thế thôi mà giông bão nổi lên trong phòng hội chỉ vì sự khủng
hoảng về hiện tượng bám víu thê thảm vào cái tính đồng nhất riêng biệt
của hành trang ý thức và tình cảm quê cha đất tổ.
Trời đã quá đêm.... Ánh trăng còn lại một chút trên khung cửa ẩm uớt hơi
sương. Cụ Phúc vẫn còn nằm trăn trở không sao ngủ được....
Khuyết Danh
Nguồn: Internet E-mail
Bấm vào đây để in ra giấy (Print)
Đăng ngày Thứ Sáu, MAR 4th, 2011
Ban Kỹ Thuật K10A-72/SQTB/ĐĐ, ĐĐ11/TĐ1ND, QLVNCH