Bấm vào đây để in ra giấy (Print)
Lời nói đầu: Mục sư HQB viết:
"Lỗi lầm của một số cá nhân trong chính quyền thời đó, hoặc sự lộng hành
của một số cá nhân thiếu đạo đức trong chính quyền không phải là chủ
trương hay chính sách của Quốc Gia. Nhiều bằng chứng cho thấy trong
chiến tranh Việt Nam, VC luôn làm công việc “chuyện nhỏ xé cho to”. VC
gây ra tội ác rồi đổ lên đầu người Quốc Gia. Rồi cũng chính một số người
Quốc Gia vì không phân biệt đâu là bạn, đâu là thù nên đã mang đạn của
VC tác xạ vào những người cùng chiến tuyến. Tôi nghĩ, ngày nay nếu người
Quốc Gia muốn thắng VC, người Quốc Gia không thể gian manh như VC, nhưng
dứt khoát phải khôn ngoan hơn (và cần hiểu
thật thấu đáo, rõ ràng) cái gian manh của VC."
(NMH xin phép Mục sư Huỳnh Quốc Bình để được thêm vài
chữ màu xanh trong câu cuối.)
Xin cảm ơn bài viết công tâm của Mục sư Huỳnh Quốc Bình.
Trân trọng
Ngô Minh Hằng
Sau biến cố 1-11-1963, dù bà
Ngô Đình Nhu đã từ chối những cuộc phỏng vấn của báo chí qua câu nói
khiêm nhường rằng “thời của tôi đã qua” và giữ im lặng suốt gần nửa thế
kỷ, nhưng bọn VC và Việt gian vẫn không tha. Dĩ nhiên kẻ gian không bao
giờ đội nón cối hay dép râu để nguyền rủa bà, nhưng chúng rất khôn khéo
qua cái vỏ bọc tôn giáo, trí thức, hoặc nạn nhân của “gia đình trị” để
có thể lăng nhục người đàn bà yếu đuối này. Do đó, viết về bà Ngô Đình
Nhu thật là khó. Khó là vì nếu ai dám nói lên tiếng nói công chính thì
lập tức VC và kẻ gian sẽ sử dụng tất cả loại ngôn từ tàn độc nhất để tấn
công người ta.
Ai a tòng với VC và Việt gian để chửi rủa bà Nhu thì yên thân, nhưng nếu
nhắc đến bà bằng lời lẽ kính trọng thì đương nhiên sẽ chạm nọc kẻ thù
của bà. Văn hoá Việt Nam dạy con người Việt Nam rằng: “nghĩa
tử, nghĩa tận”, thế nhưng, sau khi bà Nhu qua đời, tôi thấy
kẻ gian vẫn không tha người đã khuất. Chúng tiếp tục có những bài viết
xúc phạm người quá cố. Tôi thấy mình không thể giữ thái độ im lặng để
được yên thân. Tôi quyết định viết đôi lời nhận xét về bà, như một hình
thức trả ơn một người Quốc Gia chống cộng. Tôi có một ông bạn vong niên
mà tôi có dịp quen biết từ năm 1982 tại Hoa Kỳ. Ông có thời gian làm
việc cho Toà Đại Sứ Mỹ tại Sài Gòn. Ông là người thông thạo nhiều thứ
tiếng, nhất là Anh và tiếng Pháp. Ông cho tôi biết bà Ngô Đình Nhu rất
bản lãnh khi có những phản ứng, đối đáp với Mỹ và người ngoại quốc. Và
ông kết luận rằng: “Đối với tôi, bà Nhu
là một người đàn bà Việt Nam thật thông minh, hiếm có vào thời điểm đó…”.
Lúc Tổng Thống Ngô Đình Diệm bị sát hại, tôi, người viết bài này mới
mười tuổi. Dù vậy, tôi còn nhớ hình ảnh người lớn reo hò vì họ mừng đã
lật đổ “chế độ độc tài-gia đình trị”, dù là trước đó không lâu, hạt cơm
của chính phủ Việt Nam Cộng Hoà vẫn còn dính kẽ răng của họ. Tôi cũng có
nghe những người nhận mình là trí thức cho rằng: “Hội Đồng Quân Nhân
Cách Mạng đã có công lật đổ chế độ độc tài Ngô Đình Diệm”. Họ nói nhờ
lật đổ được hai ông Diệm-Nhu nên mới khám phá được bao nhiêu bí mật
trong Dinh Độc Lập. Nào là đường hầm bí mật từ Dinh Độc Lập dẫn đến đại
lộ Thống Nhất, và xa hơn nữa là Nhà Thờ Cha Tam cách Dinh Độc Lập gần
mười cây số. Nào là nhờ tiến được vào Dinh Độc Lập nên họ mới khám phá
ra “các quần lót của Bà Nhu”, mỗi cái trị giá trên 30 ngàn đồng, dù thời
đó, ai cũng biết lương tháng của ông Trưởng Ấp Tân Sinh, hoặc anh lính
Bảo An chỉ khoảng một ngàn, khá đủ để nuôi sống gia đình. (Xin những
người thân yêu của Bà Nhu thông cảm cho tôi, khi tôi phải nhắc đến điều
vô lý, thật đáng lợm giọng này). Ngày xưa, vì còn nhỏ nên tôi đã dại dột
tin điều đó là thật. Sau này lớn lên tìm hiểu thêm, tôi mới thấy không
phải chỉ riêng tôi, mà ngay cả nhiều người lớn cũng mơ hồ về thủ thuật
tuyên truyền gian trá của VC.
Theo nhận xét của tôi từ các dữ kiện của cả hai phe thương và ghét, thì
bà Ngô Đình Nhu là người phụ nữ Việt Nam đặc biệt của cuối Thập Niên 50
và đầu Thập Niên 60. Thay vì người ta gọi bà là Dân Biểu Trần Lệ Xuân
thì họ gọi là bà Cố Vấn Ngô Đình Nhu. Riêng bọn VC và Việt gian lại “dán
nhãn” bà theo kiểu xách mé để cố tình tầm thường hoá bà, qua danh hiệu
“đệ nhất phu nhân”. Không ít người nhận mình là Quốc Gia nhưng lại không
nhận ra điều đó nên cũng gọi bà là “đệ nhất phu nhân”. Trong thời điểm
của cái gọi là “Cách Mạng 1-11-63” thật sự tên tuổi và hình ảnh bà Ngô
Đình Nhu được nhắc đến nhiều hơn cả ông Cố Vấn Ngô Đình Nhu và Tổng
Thống Diệm. Người ta mô tả bà như thể là một người đàn bà quỷ quyệt, lấn
quyền chồng và “khống chế” được cả ông anh chồng là Tổng Thống. Sau này,
khi tìm hiểu về biến cố của ngày 1-11-63 và những tháng năm sau đó để
tôi có thể kết luận một cách ngắn gọn như sau:
Việt cộng có dốt, nhưng chúng nó không
ngu. Việt cộng có dốt nhưng không thiếu gian manh. Và cho đến nay, đã
gần nửa thế kỷ mà không ít người Quốc Gia vẫn còn trúng kế VC dài dài.
Tiếc thật.
Trở lại chuyện bà Ngô Đình Nhu. Theo thói đời thì đám tang của phu nhân
một Thủ Tướng thường to lớn hơn đám tang của ông Thủ Tướng. Ngày nay ông
Cố Vấn Ngô Đình Nhu không còn, Tổng Thống Diệm cũng đã thác; và mới đây
bà Nhu cũng đã qua đời, gia đình này không còn chính phủ hay có uy quyền
gì để có thể khiến cho những ai nói lên lòng ngưỡng mộ họ có thể “dựa
hơi” hay “nịnh bợ” giống như những người từng hưởng bổng lộc của chính
phủ, từng không dám đứng thẳng lưng trước gia đình họ Ngô nhưng sau đó
đã phản lại họ. Qua biến cố 1-11-63 đã cho thấy, các anh em của Tổng
Thống Ngô Đình Diệm đã không chết dưới tay kẻ thù VC, nhưng họ đã chết
dưới họng súng của những người từng hưởng bổng lộc của chính phủ hay của
gia đình nhà Ngô.
Nếu phải viết bài phỉ báng chính quyền Ngô Đình Diệm theo kiểu trả thù
giống như tụi VC và Việt gian đã làm, tôi cũng có lý do chính đáng lắm,
bởi vì ông Cụ Thân Sinh ra tôi, từng là nạn nhân của mấy ông mật vụ của
chế độ này. Thời đó vì bọn VC không thể triệt Ba tôi và những bạn hữu
của Người nên chúng mượn tay người Quốc Gia thanh toán những người chống
cộng. Trước khi Ba tôi qua đời, ông Cụ có nói với Má tôi và các anh tôi
là tuy ông Cụ bị mật vụ chính quyền Ngô Đình Diệm bắt tra khảo để cho
lòi “cái tội làm cộng sản”, nhưng thay vì thù mấy ông mật vụ thì ông Cụ
thù VC, bởi VC mới chính là thủ phạm. Ba tôi chỉ trách mấy ông mật vụ
của chế độ quá yếu kém nên đã trúng kế VC bằng cách thay cho tụi VC để
triệt tiêu người chống cộng. Tôi nhắc lại chuyện gia đình tôi để muốn
nói rằng: Lỗi lầm của một số cá nhân
trong chính quyền thời đó, hoặc sự lộng hành của một số cá nhân thiếu
đạo đức trong chính quyền không phải là chủ trương hay chính sách của
Quốc Gia. Nhiều bằng chứng cho thấy trong chiến tranh Việt Nam, VC luôn
làm công việc “chuyện nhỏ xé cho to”. VC gây ra tội ác rồi đổ lên đầu
người Quốc Gia. Rồi cũng chính một số người Quốc Gia vì không phân biệt
đâu là bạn, đâu là thù nên đã mang đạn của VC tác xạ vào những người
cùng chiến tuyến. Tôi nghĩ, ngày nay nếu người Quốc Gia muốn
thắng VC, người Quốc Gia không thể gian manh như VC, nhưng dứt khoát
phải khôn ngoan hơn cái gian manh của VC.
Những ai từng lên tiếng bày tỏ lòng ngưỡng mộ bà Ngô Đình Nhu và gia
đình Tổng Thống Ngô Đình Diệm đều có một số nhận xét khá giống nhau mà
tôi ghi nhận được trong thời gian qua tại Oregon, nơi gia đình tôi đang
cư ngụ:
1. Đệ Nhất Cộng Hòa như Tổng Thống Ngô Đình Diệm, Ông Cố Vấn Ngô Đình
Nhu... cùng những người trong gia đình này bị hạ sát trong vụ đảo chánh
1-11-1963 là những người thật sự yêu nước.
2. Bà Nhu, tức Trần Lệ Xuân khi chồng mất, bà còn rất trẻ, bước thêm
bước nữa với bà không là điều khó, nhưng bà chọn ở vậy thờ chồng cho đến
ngày tạ thế. Với tư cách đó của bà cũng làm cho nhiều người kính phục.
3. Gần 50 năm cô đơn với sự yên lặng đó là một sức mạnh tâm linh của bà
Ngô Đình Nhu mà mọi người cần trân trọng.
4. Bà Nhu là một Dân Biểu can trường của nền Đệ Nhất Cộng Hoà. Điển hình
là thời điểm 1959, chế độ đa thê vẫn còn thịnh hành, mà bà đã dám đưa ra
dự luật hôn nhân một vợ một chồng.
5. Những gì Đệ Nhất Việt Nam Cộng Hòa đã làm, mặc dầu chỉ tồn tại ngắn
ngủi trong 9 năm; nhưng đã đem lại một cuộc sống an bình và thịnh vượng
cho miền Nam Việt Nam. Việc ổn định một xã hội có nhiều sứ quân do Pháp
để lại, trợ giúp an cư hơn một triệu người tỵ nan Cộng Sản di cư vào Nam
và đưa Nam Việt Nam lên hàng cường thịnh so với các quốc gia trong vùng
không phải là việc ai cũng có thể làm được.
6. Những ai đã từng chỉ trích Việt Nam Cộng Hòa là độc tài, tham nhũng,
đàn áp tôn giáo… thì xin hãy đặt các vấn đề đó với bạo quyền Cộng Sản
Việt Nam ngày hôm nay. Những gì Đệ Nhất Việt Nam Cộng Hòa và bà Nhu đã
làm, họ không cần chúng ta cám ơn; nhưng chúng ta cần nói những điều
công chính.
7. Người ta thật sự ngưỡng mộ người phụ nữ mang tên Trần Lệ Xuân, tức bà
cố vấn Ngô Đình Nhu, vì bà là người phụ nữ Việt Nam dám nói, dám làm. Bà
là một Dân Biểu có thực tài, bà từng thành lập Đoàn Thanh Nữ Cộng Hòa để
đóng góp công sức xây dựng đất nước Việt Nam thời bấy giờ.
8. Mặc dù có người chưa bao giờ gặp mặt bà Ngô Đình Nhu, chưa từng là
công thần của chế độ Ngô Đình Diệm, chưa hề nhận ơn huệ, bổng lộc từ họ,
nhưng lại công khai bày tỏ tấm lòng biết ơn đối với nền Đệ nhất Việt Nam
Cộng Hòa đã tạo cho nhân dân Miền Nam một thời kỳ, tuy ngắn ngủi, nhưng
thanh bình, no ấm. Chính quyền này đã bảo vệ một cách hữu hiệu nhân dân
Miền Nam, trước sự xâm lăng bỉ ổi của giặc cộng phương Bắc.
9. Thời điểm năm 1963, người có công tâm phải biết rằng cụ Diệm chống
việc chính quyền Kennedy muốn đưa quân Mỹ vào Việt Nam nên họ đã ngụy
tạo những "tội lỗi" của Cụ và "khủng hoảng" này nọ và dùng bà Nhu như
vật tế thần, mặc dù bà chỉ là phụ nữ, không giữ chức vụ gì chính thức
trong chính quyền. Những điều đó ngày nay được xác quyết bởi những tài
liệu giải mật. Cho nên dù ai nói đông nói tây, họ vẫn tin bà Nhu là một
nữ lưu yêu nước, đạo đức, tiết hạnh.... Và họ thương bà.
10. Riêng nhận xét của tôi (Huỳnh Quốc Bình): Đã sau nửa thế kỷ qua,
người dân Việt Nam bị bọn VC lừa nhiều cú nhớ đời, vậy mà số người u mê
về bọn VC không phải là ít. Tôi không phải là người Công Giáo, tôi hay
gia đình tôi chưa từng hưởng một ân huệ nào của gia đình Tổng Thống Ngô
Đình Diệm, ngoại trừ ơn của chính quyền Đệ Nhất Việt Nam Cộng Hòa đã cho
chúng tôi có được những năm tháng thanh bình, tự do, và quyền con người
thật sự được chính quyền ấy bảo vệ. Cho nên tôi không thể ngậm miệng để
được yên thân mà lại không dám nói lên nhận xét độc lập của mình….
Kết luận:
Bà Trần Lệ Xuân hay còn gọi là Bà Cố Vấn Ngô Đình Nhu, đối với tôi là
một phụ nữ Việt Nam tuyệt vời. Một người phụ nữ có tài, có học, có nhan
sắc, và dĩ nhiên cũng có nhiều cám dỗ của đời từng chờ đón bà, vậy mà bà
đã ở vậy thủ tiết thờ chồng theo văn hoá của Á đông, không một lời
nguyền rủa kẻ giết chồng bà, thì nếu không là người đàn bà thật sự có
lòng nhân đức và tuyệt vời thì là gì? Tôi tin tưởng rằng linh hồn của bà
và chồng bà, nhất là Tổng Thống Ngô Đình Diệm đã ở Thiên Đàng dù xác
thân của họ không toàn vẹn dưới trần gian. Riêng tư cách và lập trường
chính trị của bà Nhu, theo tôi nó đã vượt xa những ai đội lốt tu sĩ của
các tôn giáo đã và đang làm lợi cho bọn VC tham tàn, hay những ai chủ
trương “không làm chính trị” khi mà có nhiều bằng chứng họ rất chính trị
ngay trong những nơi được xem là thiêng liêng. Tôi bày lòng ngưỡng mộ
của mình đối với bà Ngô Đình Nhu và nền Đệ Nhất Cộng Hòa, và cũng để lên
án những ai tiếp tục làm tay sai cho VC, chuyên lăng nhục những người tử
tế và những ai có công với đất nước Việt Nam.
Có một bài Thơ “Khát”* do người trong
nước sáng tác, đã được Nhạc Sĩ Phan Văn Hưng viết thành một nhạc phẩm
đấu tranh. Tôi xin ghi lại vài câu để tặng quý độc giả và cũng để dặn
lòng mình rằng:
“Viết
một câu cho một người.
Viết một câu cho hai người.
Viết nghìn câu cho bao người.
Viết trường thiên cho muôn loài.
Mà thề sẽ không viết một chữ cho kẻ gian….”
Huỳnh Quốc Bình
P.O.Box 20361, Salem, OR 97307.
Email:
huynhquocbinh@yahoo.com
![]()
* Bài
thơ tựa đề “KHÁT” do Phạm Văn Hưng phổ nhạc được đặt
trong phần PHỤ LỤC dưới đây,kính mời quí độc giả thưởng thức.
Nguồn: Internet E-mail by Ngô Minh Hằng.
![]()
PHẦN PHỤ LỤC – THƠ & NHẠC
KHÁT
Lời thơ: Thanh Thảo
Nhạc: Phan Văn Hưng
|
1. Viết một câu cho một người |
ĐK 2. |
Bạn bấm nút "Play" trên đây để xem Ca sĩ Phan Văn Hưng trình diễn
Ban Kỹ Thuật sưu tầm
Nguồn: Youtube: KHÁT:
http://youtu.be/pLrjqkgsQCU
Bài hát ở dạng MP3: KHÁT
![]()
THẾ THÁI NHÂN TÌNH
|
Trăm năm kiếp phận con người Nhưng chung
một điểm cuối cùng |
|
Và đời, kẻ
ghét, người thương Xấu người
chưa chắc mình xinh Ngô Minh Hằng |
Bấm vào đây để in ra giấy (Print)
Đăng ngày Thứ Tư, JUNE 1st, 2011
Ban Kỹ thuật K10A-72/SQTB/ĐĐ, ĐĐ11/TĐ1ND, QLVNCH