![]()
Trong triều đình thời vua
Tự Đức có một anh
Hoạn Quan. Một ngày kia anh Hoạn Quan lên triều tâu với nhà Vua xin cho
anh ta được về quê lấy vợ.
Vua Tự Đức lấy làm lạ bèn hỏi anh hoạn quan: nhà ngươi đã bị thiến
(hoạn) thì làm sao mà có vợ được?
Anh hoạn quan trả lời: bẩm bệ hạ, lấy vợ không nhất thiết chỉ có chuyện
chăn gối. Thần chỉ muốn có người đàn bà sống chung để giúp nhau trong
lúc tắt lửa tối đèn thôi.
Nhà vua nghe anh hoạn quan giải thích hữu lý, bèn đồng ý và cho anh ta
nghỉ phép về quê lấy vợ.
Vào ngày đám cưới, vua tôi cùng quan khách có mặt đầy đủ, sau vài tuần
rượu, nhà vua cao hứng cho ra một liễn chữ:
"Vi Sương Tứ Địch" (1)
Và hỏi có ai đối được không?
Trong bữa tiệc cưới có rất đông quan khách và có cả cụ Cao Bá Quát nữa.
Nhưng chẳng có người nào hiểu được liễn chữ của nhà vua tặng chú rể và cô
dâu ngoài cụ Cao Bá Quát.
Nhà vua bèn mời cụ Cao Bá Quát lập câu đối cho liễn chữ trên. Cao Tiên
Sinh cao hứng, xướng:
"Dĩ Phát Nhi Phùng".
(2)
![]()
Nguồn: By Thiền sư Thích Hoan Lạc
rỉ tai qua hệ thống Vô tuyến điện thoại (3).
![]()
Chú thích:
(1)
Vi=Làm; Sương=Sương rơi ngoài ngõ; Tứ=Cho; Địch=Sáo (nhạc cụ/wind
instrument)
(2) Dĩ=Lấy; Phát=Tóc; Nhi=Mà; Phùng=May
(3) Cell phone hay điện thoại cầm tay nói chuyện thẳng lên trời không
cần giây nhợ
![]()
Lời bàn: tiếng Việt Nam là một ngôn ngữ độc âm nhưng thật là phong phú
vì nó là tiếng nói duy nhất trên địa cầu này có thể nói
"lái" kiểu nào cũng hay.
![]()
Đăng ngày Thứ Năm, January 26th, 2012
Ban Kỹ Thuật Khóa 10A-72/SQTB/ĐĐ, ĐĐ11/TĐ1ND, QLVNCH