|
Nghĩa
Trang Quân Đội Biên Hòa (*), nơi an nghỉ của gần 20,000 binh sĩ
quốc gia miền Nam trong cuộc chiến tự vệ của VNCH trước sự xâm
lăng của cộng sản miền Bắc sau
[Hiệp định] Genève 1954 cho đến 1975.

Tính đến nay, đã 36 năm trôi qua từ
ngày miền Nam rơi vào tay Việt cộng, thực trạng Việt Nam trở nên
điêu tàn thương đau trên toàn cõi khi đất nước rơi vào khủng
hoảng trầm trọng từ kinh tế đến đạo đức, luân lý... không lối
thoát; bất công ngày càng lớn, người dân Việt 2 miền bị trị bằng
bạo lực phi nhân, Tự do, Nhân quyền tối thiểu đang bị xâm hại
man rợ nhất trong sử Việt; nguy cơ bị Tàu cộng thôn tính ngày
càng lộ rõ. Quần chúng VN kể cả số đông đảo đảng viên cộng sản
đã dần dà nhận ra rằng, Dân Chủ, Nhân Quyền, Công Bằng, và Tự Do
là những khát vọng chân chính mà chính quyền miền Nam đã theo
đuổi trong cuộc chiến chống cộng sản độc tài tàn bạo trước kia,
cũng là những giá trị cấp thiết hiện nay, nếu người Việt không
phân biệt quá khứ, xuất thân, phe phái, lập trường... thành thật
muốn tập hợp sức mạnh dân tộc để bảo vệ đất nước trước dã tâm
xâm thực của Bắc Kinh, và tái thiết quốc gia đang trong tình
trạng tàn phá nguy ngập bởi
tà thuyết cộng sản, thành hùng mạnh, nhân bản, phú cường.
Thực tại tàn nhẫn được nhận ra muộn màng đó đã khiến Nghĩa Trang
Quân Đội Biên Hòa giờ đây trở nên là một Ngôi Đền Thiêng của
quốc gia VN.
TÓM LƯỢC
Nằm trên một ngọn đồi thấp thuộc quận Dĩ An tỉnh Biên Hòa, xung
quanh là ruộng và đất trống (1965), cách Sài Gòn 22 km, bên trái
nếu đi từ Sài Gòn theo Xa Lộ Sài Gòn-Biên Hòa, Nghĩa Trang Quân
Ðội Biên Hòa (Nghĩa Trang) được hình thành bởi nhu cầu có thực
từ cuộc chiến tự vệ của miền Nam trước sự xâm lăng của Việt cộng
ngày càng tăng cường độ kể từ 1965, qua các cuộc giao tranh, các
binh sĩ quốc gia tử trận cần một nơi an nghỉ yên tịnh, trang
nghiêm và cao ráo.
Công trình tổng thể Nghĩa Trang có hình con ong trên một diện
tích ước chừng 125 hectares. Chi tiết gồm: Tượng Thương Tiếc (ở
cổng vào bên cạnh xa lộ SG-BH) bởi Điêu Khắc Gia Đại Úy Nguyễn
Thanh Thu; Đền Tử Sĩ (với Cổng Tam Quan tôn nghiêm và 7 tầng bậc
cấp dẫn lên lối vào Đền); thẳng bước theo lối ra sau Đền là đến
phần chính của Nghĩa Trang gồm Nghĩa Dũng Đài nằm nơi cao nhất
đồi với Vành Khăn Tang vĩ đại bao quanh cây kiếm cụt ngọn (biểu
tượng người chiến binh tử trận) bằng béton cốt sắt bởi Điêu Khắc
Sư Lê Văn Mậu; chung quanh Nghĩa Dũng Đài là 8 Khu mộ Tử Sĩ đặt
tên từ A tới I (không có Đ và F).
Công trình được thực hiện bởi Bộ Công Chánh Việt Nam Cộng Hòa
phối hợp với Trung Tâm Quốc Gia Kỹ Thuật Phú Thọ tổ chức thi
tuyển họa đồ (design), và Ðại Ðội 541, Tiểu Ðoàn 54 Công Binh Kỹ
Thuật trực tiếp xây dựng thực hiện. Khởi công 1965, dự trù hoàn
thành 19/6/1975 (ngày Quân Lực VNCH).
Tượng Thương Tiếc, Cổng Tam Quan, Đền Tử Sĩ đã hoàn tất trước
năm 1970. Nghĩa Dũng Đài (và Vành Khăn Tang) sắp hoàn thành thì
miền Nam thất thủ.
Theo các số liệu phổ biến (chưa thống nhất chính xác) thì cho
đến 4-1975, số mộ phần Tử Sĩ là 16,000, cùng với mấy trăm di hài
binh sĩ chuyển về Nhà Xác (Đại Đội Chung Sự) chưa kịp an táng.
Số lớn di hài này đã bị toán lính VC chiếm lấy Nghĩa trang tháng
4/1975 cho chôn tập thể một cách tàn ác phía bên trái, cách Nhà
Xác chừng 15, 20 mét, và không cho đắp nấm, hiện vẫn còn tồn tại
cho tới nay tuy đã bị lấp lên bởi 1 ngôi nhà của "trường Cao
đẳng nghề" kế bên hông Nghĩa trang (Khu I)
SAU 1975
Phá Hoại và Hủy Báng

Việc đầu tiên là VC cho giật sập Tượng Thương Tiếc, (một tuyệt
tác nghệ thuật rất có hồn, đúc bằng đồng đen); sau đó là các
hành vi trả thù người đã chết một cách tiểu nhân man rợ quái đản
mà không một con người văn minh nào có thể tưởng tượng nổi: Dùng
súng bắn thẳng vào mặt những tấm hình trên mộ bia, xô đổ, lấy
buá đập tan nát bia mộ, tiểu tiện lên, mắng chửi, nguyền rủa mộ
phần... bằng những ngôn từ của loài man rợ vô nhân tính!

Việc đầu tiên là VC cho
giật sập Tượng Thương Tiếc, (một tuyệt tác nghệ thuật rất có
hồn, đúc bằng đồng đen)
Nếu đi
khắp hết 8 Khu mộ, ta có thể thấy số bia mộ (có gắn hình người
đã khuất) bị đập phá, bể sứt, hoặc bị đục thẳng bằng búa bằng
đinh vào mắt, mặt, đầu trên di ảnh người quá cố là một con số
quá lớn có thể lên tới hơn 50%. Phải nói một cách kinh hãi rằng,
cái chủ nghĩa mà tên tội đồ Hồ chí Minh đem về VN, gầy dựng,
nhồi nhét vào đầu đàn em của y ta quả là nơi nuôi dưỡng cho hận
thù kiên cố khủng khiếp nhất trần gian, hơn cả phát xít Đức hay
Nhật hay Staline: Trả Thù Người Đã Chết!!! (Đây là lúc
mà các nhà Văn Học Sử hãy ghi nhận một dẫn liệu mới: chủ nghĩa
cộng sản chính là thủ phạm đã hủy diệt truyền thống nhân ái của
giống nòi Việt Nam, đã xóa bỏ câu: Nghĩa Tử là Nghĩa Tận: Người
đã chết thì thôi không còn thù hận nữa!). Người cộng sản VN đã
nghênh ngang cưỡng đoạt lẽ thị phi, dẫm lên tình nhân loại, tàn
phá nền móng nhân bản của gia đình, quốc gia, xã hội bằng cách
sát phạt thú tính, căm thù hoang tưởng vô minh tàn khốc nhất
trong sử Việt bốn nghìn năm...!

Sau đó, họ cầm tù Nghĩa Trang bằng cách “quân sự hóa”, cũng quái
đản không kém, đó là đeo biển “khu quân sự, cấm chụp hình” cho
một nơi chỉ có những mộ phần!!!
Từ đó, là một quá trình bỏ hoang điêu tàn thê lạnh kéo dài đến
15 năm sau vì thân nhân các anh hùng Tử Sĩ nằm tại đây, bị cấm
không được vào tảo mộ, khói nhang chăm sóc.... Các tấm gạch đúc
lót sân, lối đi, và cả bên trong Đền Tử Sĩ bị cán bộ VC nạy lên
mang về lót nền nhà!!! Ở đâu có đất hoang trơ ra là cỏ và cây
dại tha hồ mọc lên chỉ sau một mùa mưa! Mà đằng đẵng mấy chục
năm trời....
Trong thời gian “quân sự hóa” quái gở kia, hễ có thân nhân nào
ai bất cứ khách lạ nào muốn vào chăm nom nhang khói cho Tử Sĩ,
thì phải hối lộ, cách giản dị mà phổ biến nhất, cho các đơn vị
bộ đội VC đóng ở đây. Sau 1990, có nhiều tin được tung ra là Hà
Nội sắp bán đất Nghĩa Trang cho tư bản châu Á, gây ra một nỗi
hoang mang đau đớn cùng khắp, và khá nhiều thân nhân người quá
cố tìm mọi cách đút lót cho bọn này để được bốc mộ. Số mộ đã
được di dời khỏi Nghĩa Trang áng chừng 5, 6 ngàn. Nhưng theo
thống kê từ các đồng đội Tử Sĩ còn sống và hiện vẫn đang âm thầm
chăm sóc mộ, thì hiện số mộ còn lại xấp xỉ 18,000, nghĩa là số
mộ thực có tại Nghĩa Trang là chừng 22,000, hoặc 23,000 cho tới
1975!
Đá vẫn trơ gan cùng tuế nguyệt
Một thời gian quá dài bỏ hoang đã dần làm hư hoại, đổ nát các mộ
phần và rêu phong, sụp lở các công trình chính của Nghĩa Trang.
Nhưng thật kiên cố thay, hiện Cổng Tam Quan, Nghĩa Dũng Đài, và
Đền Tử Sĩ vẫn còn vững chắc và gần như nguyên vẹn! (Ta có thể
nhanh chóng liên tưởng, so sánh phẩm chất của công trình Nghĩa
Trang với các “công trình sáng xây chiều hỏng” của nhà nước cộng
sản Hà Nội sau 1975 tới nay, mà gần nhất là “công trình Ngàn Năm
Thăng Long” vô cùng tốn kém được tuyên truyền rầm rộ hồi năm
ngoái!!! Sau “lễ hội” vài tuần, đã hư hỏng bể nát nham nhở...
chắc chắn sẽ khó thể tồn tại quá 5 năm chứ đừng nói hằng 36 năm
như Nghĩa Trang Quân Ðội Biên Hòa).
Từ trước 1975, đây là nơi thiêng liêng còn được dự trù sẽ trở
thành Nghĩa Trang Quốc Gia, nên xung quanh gần như là khu vực
cấm cư trú, xây cất dân sự. Sau 75, VC đã tùy tiện xem Nghĩa
Trang như thể là khu đất hoang chiếm được, nên họ
đã cho xây "nhà máy nước Bình An” chắn giữa lối đi từ phía sau
Đền Tử Sĩ vào lộ chính dẫn vào Nghĩa Trang. Chung quanh, các cán
bộ VC, bộ đội dần dà chiếm đất và xây cất nhà ở, làm xưởng, lò
gạch v.v., một số mộ ở Khu B, D, G, I bị xâm phạm, phần đất
nguyên thủy của các Khu này bị xâm chiếm biến dạng so với ban
đầu.
Từ thiên nhiên đến con người thi nhau xâm thực thế mà lạ thay,
Nghĩa Trang vẫn đứng vững, trừ vài biến dạng nhỏ như: bộ đội VC
xây kín và lấp cửa chỗ nhà chính Đền Tử Sĩ khi còn ở đó; cắt cụt
16 mét cây kiếm béton nằm giữa Vành Khăn Tang để làm vọng gác ở
trên ngọn, rồi xây 1 nhà nhỏ bên dưới chân Nghĩa Dũng Đài
(khoảng 2003) để ở và “quản lý” Nghĩa Trang, nơi mà giờ đây sau
bao biến thiên của hơn một phần ba thế kỷ chỉ còn là một bãi tha
ma hoang lạnh.
Vậy thì họ quản lý cái gì ở đây?
Một Chính Sách Độc Ác và Hận Thù Dai Dẳng: Trồng cây Họ không có
cái gì ở đây để quản lý hết, chỉ trừ một mục đích: Cầm tù Nghĩa
Trang, nghĩa là quân sự hóa cốt để cấm không cho thân nhân người
chết tu sửa thăm nom hằng năm hằng tháng. Đó là cách độc ác thâm
hiểm dùng thời gian lặng lẽ lạnh lùng để phá hủy dần cấu trúc
quần thể các Khu mộ phần và các công trình chính yếu, những gì
làm nên một Ngôi Đền Thiêng trong lòng người Việt Nam. Đó cũng
là cách đê hèn của kẻ tự cho là “thắng trận” khi chủ mưu làm
nhục kẻ “thua trận”, trong khi tất cả thực ra cũng là anh em một
nhà Việt Nam da vàng máu đỏ, cùng một nỗi buồn nhược tiểu, bị
đem thân làm bia đỡ đạn cho các cường quốc Tây Tàu xâu xé, vầy
vò trong trò chơi lớn của họ!
Cuộc chiến “anh em” mà Trung cộng tiến hành “dạy cho VN một bài
học” hồi 1979, nếu làm cho thế giới kinh ngạc, làm cho những
người “ăn cơm quốc gia thờ ma cộng sản” vỡ mặt, đã làm cho tập
đoàn bắc bộ phủ lồng lộn sôi máu khi Lê Duẩn cho ghi vào “hiến
pháp” của chúng rằng: “Trung quốc là kẻ thù của VN”... thì lời
giải của lịch sử đã hiện ra rất sớm 4 năm sau khi chiến tranh
Nam Bắc VN kết thúc đấy thôi: đó là miền Nam quốc gia chẳng phải
là kẻ thù của miền Bắc! Chẳng có cái gì có thể gọi là “giải
phóng miền Nam” ở đây cả, mà một thời đã là luận điệu dối lừa
che đậy cho cái dã tâm ham danh đoạt quyền của bắc bộ phủ với
đồng bào miền bắc cũng như với dư luận thế giới! Bao luận điệu
nhồi sọ tuyên truyền của Hà Nội giờ đây đã phá sản.
Thế nhưng cái chất kịch độc từ cơn hoang tưởng thù hận anh em
của họ vẫn còn chất ngất bám rịt vào não bộ của từng đảng viên,
cán bộ cộng sản sau chiến tranh. Họ vẫn không dừng lại mà còn
tiếp bước lún sâu vào con đường tội ác trong hàng loạt những
“chính sách” quái ác đối với người dân Việt 2 miền, mà người
miền Nam nhận ra rất sớm, bèn đông đảo bỏ nước ra đi vượt biển
tìm tự do bằng mọi giá, và người miền Bắc phải chờ thêm vài chục
năm... nhất là cho tới gần đây khi các cuộc biểu tình chống Tàu
cộng (xâm lấn lãnh hải, bắt nạt, bắn giết tàu Petro VN hay tàu
cá của ngư dân VN) nổ ra ở Hà Nội và Sài Gòn, mà Hà Nội liền thi
hành không chút xấu hổ sự đàn áp thô bỉ và thù hận lên lớp người
sống và lớn lên trong ruột cái thiên đường mù xã nghĩa của họ
lâu nay, gọi những người biểu tình yêu nước là “phản động”,
trong khi ôm hôn đặc sứ Tàu, ve vãn Tàu cộng với “16 chữ
vàng”... thì bấy giờ lớp người này, đại diện cho “trí thức” miền
Bắc mới thấy rõ đâu là sự thật!?
Tuy chậm nhưng cuối cùng Sự Thật cũng đã ló dạng. Ít nhất người
dân Việt hôm nay cũng đã thống nhất với nhau một điều: miền Nam
quốc gia, Việt Nam Cộng Hòa, là một chính thể tự do dân chủ mà
mọi người VN đều muốn hướng tới sau 36 năm mê sảng trong mê cung
nhồi sọ thiên đường mác lê của tập đoàn bắc bộ phủ!
Như thế, một cách hiển nhiên, lịch sử đã chỉ rõ, người lính cộng
hòa ở miền Nam đâu phải là kẻ thù của miền bắc???!!!
Nhưng Sự Thật càng lộ dần ra sáng tỏ thì Nghĩa Trang càng bị
chìm khuất!
Vì sao?
Trong suốt 27 năm đằng đẵng bị bỏ hoang, Nghĩa Trang chỉ còn
phần chính yếu là 8 Khu mộ. Mỗi mùa mưa, cỏ mọc rậm thì đã có
trâu bò thả rong vào gặm hoặc thân nhân phát dọn đốt sạch hằng
mỗi dịp Tết đến hay Lễ Thanh Minh, do đó các phần mộ chỉ bị rêu
phong hay nghiêng đổ (người thân bị cấm tu sửa tôn tạo) chứ
không bị lu lấp, và người đi đường vẫn dễ dàng nhìn thấy.

Năm 2002 khi “trung đoàn Gia định” tới cắt cụt ngọn Nghĩa Dũng
Đài làm vọng gác và xây nhà nhỏ ở dưới chân, rồi dùng phần đất
trống trong Nghĩa Trang để làm nơi tập luyện... thì cũng tự đây,
họ, không rõ theo lệnh ai, đã bắt đầu một
việc độc ác quái ác có chủ mưu, đó là trồng cây khắp Nghĩa Trang
và kín khắp Đền Tử Sĩ.

Nên biết rằng, về thổ nhưỡng, khu đất được các Tướng lãnh VNCH
khi xưa chọn làm Nghĩa Trang là một ngọn đồi đất đỏ với đá non,
nhỏ. Cho nên về mặt dinh dưỡng, là loại đất chẳng phù hợp để
trồng cây. Vả lại, nếu ta so sánh với các “nghĩa trang liệt sĩ”
của VC rải rác khắp nước từ bắc chí nam, thì trong nghĩa trang
chẳng có trồng cây bao giờ. Các khu mộ, dù là dân sự hay quân
đội... trên khắp thế giới, cũng không hề có nơi đâu lại trồng
cây trong nghĩa trang!
Vì lẽ đây là không phải là đất trống, mà bên dưới mỗi diện tích
kim tĩnh nhỏ bé 1m, 2 x 2m, 4 là di cốt của người quá cố. Các
loại cây trồng, nhất là cây lấy gỗ hay cây rừng... sẽ có lớp rễ
ăn sâu và rộng nếu đó là loại đất nghèo dinh dưỡng, do đó, theo
thời gian, chúng sẽ xâm phạm tàn phá biến dạng hoàn toàn các mộ
phần.
Thêm nữa, với tập tục Á Đông, người Việt mình tối kỵ mồ mả cha
ông bị rễ cây đâm vào bởi tin rằng sẽ làm “đau đớn, khó chịu”
linh hồn người chết và con cháu sẽ không thể sống yên hay làm ăn
yên ổn được.
Năm 2006, khi Ng tấn Dũng “ký chuyển dân sự” Nghĩa Trang Quân
Ðội Biên Hòa về tỉnh Bình Dương và gọi tên tự đặt mới là “nghĩa
trang Bình An” thì người cộng sản đã bộc lộ rõ sự dùng dằng trì
hoãn (trong việc lẽ ra phải xử sự một cách chính đáng) với câu
Nghĩa Tử là Nghĩa Tận, tức là Người đã chết thì thôi không còn
thù hận nữa, đối với Nghĩa Trang.
Năm 2007 ông Ng Cao Kỳ về VN, trong chuyến về này ông Kỳ có vận
động Hà Nội tu sửa tôn tạo Nghĩa Trang nhưng họ không làm.
Năm 2004-2008 và sau đó, ông Vũ văn Lộc và IRCC, Inc. nhiều lần
cố gắng bắt liên lạc và trực tiếp thương lượng với Hà Nội với
cùng mục đích, nhưng đề nghị tôn tạo Nghĩa Trang đã bị từ chối.
Cuối 2008, nhóm Quốc Gia Nghĩa Tử Heritage trực tiếp về VN, công
khai “làm đơn” tu bổ quy mô Nghĩa Trang thì bị “chuyền banh”:
khi gặp phó chủ tịch Bình Dương thì bị chỉ về huyện Dĩ An. Về Dĩ
An thì bị chỉ xuống Ban Quản Trang (một tốp chừng 6 nhân viên
quèn coi cổng Nghĩa Trang). Tại đây họ lại bị chuyền lên tỉnh
Bình Dương và sau rốt họ nhận được “mách miệng” của bà phó chủ
tịch Dĩ An: “do trung ương chứ tụi tôi không có quyền”. Các giấy
tờ đơn trương xin trùng tu Nghĩa Trang mà họ nộp lên bị “chơi cú
lơ” 3 năm nay.
Tất cả chìm vào một im lặng rợn người như một nấm mồ!
Nhưng cây trồng thì không im lặng!
Từ đó đến nay, 2011, lượng cây mà bộ đội VC trồng hồi 2003 đã
lớn dần (xin xem các hình dưới đây) đến nỗi giờ đây, người qua
kẻ lại khó còn nhận ra Đền Tử Sĩ, và bên trong Nghĩa Trang, khắp
các khu mộ, là một rừng cây muồng, cây sao và cây rừng hoang họ
lá dầu, có cây đã cao mười mấy mét và đường kính lên tới gần
30cm! Đó là không gian bên trên.
Còn bên dưới??? Người có chút quan sát, khi đi vào Nghĩa Trang
ắt không thể không thấy lượng cây này đang biến Nghĩa Trang
thành rừng, và đám rễ của cả rừng cây này đang âm thầm làm công
việc phụ trợ cho mưu đồ độc ác, đó là tàn phá cấu trúc bên dưới
của các phần mộ, nơi mà giờ đây đã 36 năm chấm dứt chiến tranh,
chỉ còn là hài cốt của các anh hùng Tử Sĩ xưa! Họ đã và đang bị
xâm hại một cách tàn nhẫn khủng khiếp sau khi từ giã cõi đời xấp
xỉ 4 chục năm!
Khi trồng cây 8 năm trước đây, hẳn là Hà Nội đã nghiễm nhiên bộc
lộ không chút che dấu: đó là họ quá khinh miệt Nghĩa Trang của
chúng ta! Họ coi Nghĩa Trang chỉ là một MIẾNG ĐẤT trống, trong
khi đó lại là nơi an nghỉ ngàn thu thiêng liêng của gần 20,000
binh sĩ miền nam Việt Nam, và là Ngôi Đền Thiêng trong tâm tưởng
bao người Việt Nam dù đang còn trong nước hay ở hải ngoại!
Càng đau đớn hơn cho tình dân tộc, nghĩa đồng bào, khi có tới
mấy cái “nghĩa trang liệt sĩ Trung quốc” trên nước VN, ở Yên
Báy, Quảng Ninh, Lạng Sơn... nơi chôn các binh lính Trung quốc
chết khi Bắc Kinh xâm lăng VN hồi 1979 (Cao Bắc Lạng) và 1984
(núi An Lão, Hà Tuyên). Và tại những nghĩa trang của kẻ xâm lăng
này, nhà nước Hà Nội lại cho tu sửa thăm nom trang trọng, và
nhất là không hề có trồng bất cứ 1 loại cây muồng cây sao nào!!!
Đọc những dòng chữ: “Đời đời nhớ ơn liệt sĩ Trung quốc” trên
những vòng hoa khi tới viếng những mộ này của quan chức đảng
viên VC, người dân Việt chân chính nào mà không thấy nhức nhối
căm phẫn khi nhìn thấy cái cách mà người cộng sản VN cư xử với
anh em trong nhà qua âm mưu thâm độc tàn phá Nghĩa Trang Quân
Ðội Biên Hòa bằng cách trồng cây như nói trên!!!

























Lời Kêu Khẩn Thiết
Sau một thời gian thu lượm thông tin lẫn thăm viếng thực địa,
tôi viết bài ngắn gọn này nhằm kêu lên lời khẩn thiết: Nghĩa
Trang đang lâm nguy! Đồng thời cũng là Bản Tố Cáo Tội Ác thâm
độc của VC đối với 20,000 anh linh người quá cố ba bốn chục năm
trước!
Người Việt trong và ngoài nước hãy chung tay đoàn kết, có hành
động thực tiễn nhanh nhất có thể, ngăn chận ngay sự xâm hại độc
ác đang âm thầm diễn ra cho các anh linh Tử Sĩ quốc gia ở Nghĩa
Trang.
Các hội đoàn VN ở hải ngoại hãy dẹp bỏ bất đồng nhỏ nhặt, nhìn
vào thực tiễn nguy cấp hiện nay, hãy nhân cơ hội thượng nghị sĩ
Mỹ Jim Webb đang chú mục tới Nghĩa Trang mà đoàn kết một lòng
viết thư, trình bày rõ nội dung chủ yếu của Lời Kêu Khẩn Thiết
này, vì có vẻ ông Webb không chú ý tới rừng cây sao đang ngày
qua ngày âm thầm tán trợ cho sự thâm hiểm độc ác của Hà Nội.
Nếu được xin quý vị xung phong lập ngay một Ủy Ban Vận Động
Trùng Tu Nghĩa Trang Quân Ðội Biên Hòa, bắt tay vào hành động
thực tế nhanh nhất có thể kẻo không còn kịp nữa!
Mục đích cần kíp là phải làm sao can thiệp ngay để cắt tận gốc
các loại cây này, sau đó đổ hóa chất hoặc nước muối vào gốc cây
đã cưa xong, vài năm sau chúng sẽ mục rã và thể nào lúc đó,
chúng ta lại cũng rất cần làm công việc cán phẳng lại bề mặt đất
Nghĩa Trang, vì khi đám rễ cây này mục rã thành mùn đất thì thể
nào các tầng đất của Nghĩa Trang cũng sẽ bị biến dạng, sụt lún
lở lói theo! Việc tôn tạo tu sửa mộ phần có thể xếp vào thứ yếu,
làm tiếp theo sau cũng được.
Vì từ trước tới nay, người người chỉ chú ý đến việc tu dưỡng bên
trên mộ phần và bia, chứ không để ý tới bên dưới đang bị đám rễ
cây xâm hại tàn phá vì tầm nhìn đã bị lớp đất bề mặt che khuất,
không nhìn thấy mối nguy tiệm tiến theo năm tháng kia!!!
Nếu chúng ta cứ lơ là bỏ quên mối nguy này thì chỉ một thời gian
ngắn nữa thôi, Nghĩa Trang sẽ bị phá hỏng hết, lúc đó có nói gì
làm gì thì cũng đã quá muộn!
Cúi đầu Cầu xin chư anh linh Tử Sĩ quốc gia phù hộ cho lời kêu
cứu này được anh em quốc gia tiếp sức và có kết quả nhanh chóng!
Sài Gòn, Oct. 6, 2011, viết trong nước mắt...
Lê Tùng Châu

Phụ
Lục Ảnh:
Trong khi đó, hãy xem những gì VC đã
làm với kẻ xâm lăng Trung cộng đã chết trên đất VN:










(*):
Mời bạn tìm xem thêm dữ liệu tổng hợp về Nghĩa Trang ở đây:
http://nghiatrangquandoibh.blogspot.com
Lê Tùng Châu đăng vào
lúc 11:23 AM

Phần
bình luận:
ConHoiThoConDauTranh 1 comment
CSVN là thái thú buôn dân bán nước... miệng nói hòa giải hòa hợp
mà nghĩa tử nghĩa tận như thế này huống chi đối với người còn
sống CSVN nó xem ra cái gì... nằm mơ ban ngày mới nghe những gì
cộng sản nói... mở mắt ra mà xem cộng sản VN đã và còn đang làm
những gì....
Khanhnguyen8091 1 comment
CSVN là những con người mang tâm hồn quái vật, con vật còn biết
thương yêu đồng loại, nhưng CS thì không, chúng tôn thờ chủ
nghĩa tam vô: vô gia đình, vô tổ quốc, vô thần nên không cò hành
vi độc ác nào mà chúng không làm được. Kể cả giết cha mẹ, anh em
để chúng có được lợi lộc, chức vị.... Hiện nay người VIỆT NAM
trong cũng như ngoài nước đã không thể chấp nhận sự tồn tại của
CNCS trên đất nước này, thì một ngày không xa BỌN csvn sẽ bị đào
thải, chúng ta hảy đồng tâm hiệp lực đánh đuổi bọn Trung cộng
xâm lược và đuổi bọn CSgian manh ra khỏi đất nước để người dân
được sống cảnh tự do, no ấm, thanh bình. NHất định VIỆT NAM
không có CS.
thson 1 comment
Cố Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu để lại cho hậu thế câu nói bất hủ
mãi mãi đi vào lịch sử Việt Nam
"Đừng nghe những gì cộng sản nói, hãy nhìn kỷ những gì cộng sản
làm"Rồi sẽ có một ngày bè lũ quân cộng sản khát máu bị tiêu diệt
do Thiên Trời.
Lê Viễn 1 comment
Mời các bạn đọc comment của Đại Liên (bên Diễn Đàn Thế
Giới Người Việt) về bài chủ: Cám ơn Bạn Lê Tùng Châu
bên Việt Land đã cho thấy những hình ảnh mới nhất về Nghĩa Trang
Quân Đội Biên Hòa, những hình ảnh này đã nói lên được tất cả sự
thật về bản chất của bọn Việt Cộng. Chúng trang trọng xây cất
"nghĩa trang liệt sĩ Trung Quốc" kính cẩn nghiêng mình đặt vòng
hoa vào những ngày lễ anh hùng Tử Sĩ của những tên lính đã từng
tàn sát 3 tỉnh phía Bắc Việt Nam, giết chết trên 40 ngàn quân
dân Miền Bắc, từng xả xúng bắn xối xả vào đơn vị bộ đội Việt Nam
trú đóng trên Đảo Hoàng Sa như bắn vào những tấm bia trên bãi
tập bắn, từng bắn giết ngư dân Thanh Hóa, cướp cá cướp tầu và
xâm lấn Đảo Biển đất liền của Việt Nam. Nhưng chúng lại tàn nhẫn
hèn hạ đập phá mộ bia của những Quân Nhân Quân Lực Việt Nam Cộng
Hòa đã hy sinh vì tự vệ và bảo vệ an ninh cho đồng bào, những
người lính cùng mầu da tiếng nói cùng dân tộc với chúng. Chúng
cũng hèn hạ nhẫn tâm đập phá cả mộ bia của những người không may
chết trên đường vượt biên ngoài biển cả, những đồng bào tay
không vũ khí, chân yếu tay mèm, sợ hãi chúng mà không biết làm
gì chỉ còn biết bỏ chạy, dù đã chết cũng còn bị thù hằn đập phá
cả mộ bia, họ cùng mầu da tiếng nói cùng dân tộc Việt Nam với
chúng. Những hành động này chứng tỏ bọn Việt cộng không phải
người Việt Nam, chúng là tay sai tôi tớ của Trung Cộng, chúng
giết người Việt Nam tôn xưng người Trung Quốc, chúng dâng đất,
dâng đảo, bán rừng, bán biển của Việt Nam cho người Trung Quốc,
chúng tìm kiếm từng khúc xương mảnh thịt của binh sĩ Trung Quốc
đem nạp cho quan thầy lập công lấy điểm, nhưng chúng cấm đoán
tìm kiếm hài cốt của Quân Dân Cán Chính Miền Nam Việt Nam. Ác
chồng chất Ác, Ác giả Ác báo, chúng sẽ bị đền tội, con cháu
chúng sẽ nhận lãnh hậu quả mà cha anh chúng đã làm. "Đời cha ăn
mặn, đời con khát nước", "nhân nào quả ấy"- (Đại Liên)
Khonnanvietcong 1 comment
Khốn nạn lũ Việt Cộng chó đẻ bán nước. Khi mà ngày tàn của chúng
mày đến, tao sẽ là một trong số hàng ngàn hàng vạn người đem tụi
bán nước chúng mày ra chịu tội trước công lý. Sinh ra và lớn lên
sau ngày miền Nam thất thủ gần 15 năm nhưng tao luôn mang trong
người sự căm thù sâu sắc với lũ VIệt cộng bán nước. Lũ khốn tụi
mày coi tụi Tàu khựa là anh em, coi anh em là kẻ thủ, MẤY CON
VẬT NÓ VẪN CÒN TÌNH NGHĨA HƠN TỤI VIỆT CỘNG!
Vinhan Phamtuan 1 comment
Nghĩa Trang Quân Đội Biên Hòa.
Ngàn lá xanh ôm hồn một bóng,
Nghĩ mà đau thân thế phiêu bồng.
Ơi Tổ Quốc! Cũng đành cam phận bạc!
Nhưng hồn đau vì tan tác non sông!

Nguồn: Internet E-mail by Tác
giả Lê Tùng Châu chuyển
|