Bấm vào đây để in ra giấy (Print)
Lời
mở đầu: Trích đoạn một trong những câu chuyện thật xảy ra trong thời
chinh chiến. Mến tặng Văn,Thi hữu trong VNTD...!
Trận đánh đẫm máu xảy ra giữa Ta và Địch trên tỉnh lộ 335 giữa Duy Cần
và Vỏ Xu thuộc tỉnh Bình Tuy gây thiệt hại trung bình cho ta, trong đó
có 2 Sĩ quan bị tử thương: Đại úy Hiếu chi khu phó CK Tánh Linh và Đại
úy Khải Đại đội trưởng ĐĐ 720/ĐPQ.
Đơn vị tôi được lịnh truy lùng một đơn vị Việt Cộng đông hơn chúng tôi
gấp bốn lần. Khoảng 9 giờ sáng đang di chuyển thì bỗng nhiên cánh quân
phía trước khựng lại, tôi chụp vội ống liên hợp từ tay âm thoại viên hỏi
cánh quân đi đầu: "Một... Trung Hiếu gọi" (im lặng vô tuyến). Tôi gọi
tiếp vẫn không nghe tiếng trả lời. Tôi lại gọi với giọng gắt gỏng:
"Trung Hiếu gọi... Một nghe rõ không nói đi". Vẫn im lặng, tôi điên tiết
phóng vội lên phía trước định đập anh âm thoại viên Trung đội 1 một
trận, vì đối với đơn vị hành quân nhất là đang di chuyển trong vùng có
địch thì sự liên lạc vô cùng quan trọng, gọi chưa dứt lời là phải có sự
đáp trả tức khắc.
Vừa được mấy bước thì thấy vài anh lính chạy ngược lại, mặt mày hơ hãi.
Tôi ngạc nhiên, lại một toán lính nữa chạy ngược về phía sau mặt mày
người nào cũng có vẻ hốt hoảng, tôi quát khẽ: "đứng lại! Cái gì đó?" Họ
không trả lời mà còn chạy nhanh hơn. Thật là quái đản, tôi chưa kịp hỏi
tại sao thì cả đám lính phía trước ùa chạy ngược lại phía sau, mặt họ
trông càng khiếp đảm hơn! Lập tức tôi cho dàn đội hình chuẩn bị chiến
đấu.
Chuẩn úy Minh, trung đội trưởng Trung đội 1 đi đầu, tay ôm mặt, tay vịn
nón sắt chạy vụt qua mặt tôi ngược chiều. Tôi vói tay chụp cái ba lô kéo
giựt Ch/úy Minh lại và nói như thét: "Đứng lại! Tại sao chạy?" Ch/úy
Minh không nói mà lại đưa một ngón tay chỉ về phía sau lưng hướng lên
trời và vùng bỏ chạy thật nhanh. Tôi quá đỗi kinh ngạc! Cái gì làm họ sợ
đến như vậy? Nếu gặp Việt Cộng thì họ nổ súng, đàng này hoàn toàn không
có một tiếng súng nào cả! Hay họ gặp thú dữ? Điều này cũng không đúng vì
rừng này làm gì có Cọp, Beo, chỉ có Voi thôi. Nhưng lính tráng súng ống
đầy trời như vậy thì cả trăm con Voi đi nữa cũng đâu có thể làm họ sợ
đến như vậy! Hay là họ gặp... Ma? Hoặc gặp Quỷ... gì đó? Nhưng quỷ ma
thì sợ lính chứ làm gì lính sợ ma quỷ. Và cứ thế cả đoàn quân âm thầm bỏ
chạy gần hết. Phía trước tôi... bỏ chạy, phía sau tôi... bỏ chạy, chính
giữa... ngay cả anh truyền tin mang máy cho tôi cũng... bỏ chạy! Tôi bắt
đầu rúng động bởi hiện tượng kỳ quái này mà chỉ có trong sách kiếm hiệp
của Kim Dung may ra mới có, thì một cái gì, một vật gì thì đúng hơn nhỏ
cỡ ngón tay... không phải một mà là hai, ba, rồi bốn, chạm mạnh vào mặt,
vào trán tôi đau muốn nhảy dựng lên và nước mắt, nước mũi tôi túa ra.
Tôi chợt hiểu, và bây giờ thì tới phiên tôi... bỏ chạy!
Thì ra, không hiểu thằng ôn dịch nào đi đầu không biết mắt mũi để ở đâu
mà nó lại lủi nhằm phải ổ ong Vò Vẻ. Lũ ong giật mình, hốt hoảng bay túa
ra và khi nhận diện được... kẻ thù, bọn chúng xông vào tấn công tới tấp.
Khổ nỗi là cánh quân của tôi lại quàng khăn đỏ. Trong rừng màu đỏ tương
phản với màu xanh của cây lá nên bọn Ong trông rất rõ "kẻ thù" nên tấn
công rất chính xác. Chạy tới đâu, bọn chúng rượt theo tới đó. Có người
bị chích rồi con khác lại bu vào chích tiếp quyết không tha.
Đang chạy trối chết thì có ai đó la lớn: "liệng trái khói... liệng trái
khói...!", thế là đủ các màu vàng, đỏ, tím... tuôn ra mù mịt.... Lính
tráng lớp bị Ong chích, lớp bị hít khói màu ho sặc sụa, rên hù hù, trong
đó có tôi! Nhưng tất cả phải gồng mình ráng chịu vì ra khỏi vùng có khói
thì sợ bị Ong... chích. Khói màu làm lũ Ong sợ hãi, chúng không dám đáp
xuống tấn công nữa mà lại bay tít lên ngọn cây, quần qua quần lại cả
ngàn con trông phát ớn lạnh! Tôi từng xem phim "the longest Day", cảnh
máy bay đồng minh tấn công quân Đức tại mặt trận Normandi, nhưng vẫn còn
thua xa đám máy bay... Ong này.
Chưa hết...trong khi anh em liệng khói màu để cản bầy Ong thì một ông
tân binh đứng cạnh tôi hoảng hốt đưa tay lôi trái lựu đạn đeo nơi giây
ba chạc phía trước ngực định... rút chốt, may mà nhìn thấy và ngăn cản
kịp nếu không thì chắc chết cả đám. Vì thấy người ta liệng khói màu, ổng
cũng tưởng ổng có... khói màu!
Coi như cuộc hành quân... thất bại! Cánh quân trên trăm người chạy tán
loạn trong rừng và lạc nhau gần hết. Tới 4 giờ chiều mới gom lại được
phân nửa (Ong Vò Vẻ thường làm ổ ở những lùm bụi thấp chứ không làm trên
cao như Ong mật). Định bắn súng gọi những người đi lạc nhưng sợ lộ mục
tiêu cuộc hành quân nên tôi gọi Pháo binh xin bắn đạn khói. Đài tác xạ
gọi tôi xin cho tọa độ, tôi bảo: "bắn đâu cũng được, không cần tọa độ".
Họ tưởng tôi ĐIÊN nên không chịu bắn. Tôi gọi tiếp, họ trả lời là họ
chưa hề gặp một đơn vị hành quân nào xin bắn pháo binh mà không cho biết
tọa độ! Nghe họ nói tôi hơi bị "quê" một chút và tôi bắt đầu giải thích
văng vẳng trong máy, nhiều chuỗi cười rộ làm tôi thấy "quê" thêm. Thực
ra tôi muốn anh em chạy lạc trong rừng họ nghe được tiếng súng đại bác
105 ly depart họ sẽ biết hướng Chi Khu nằm ở đâu để họ tìm đường về thế
thôi.
Người tôi mệt lã vì cả ngày chẳng có một hột cơm vì còn phải lo chạy
giặc "ong", phần bị ong chích bắt đầu lên cơn sốt. Loại ong này chỉ độ
20 con thôi, chích vào con trâu thì trâu cũng chết huống gì con người.
Cả đoàn quân khi ra đi thì Trời nghiêng Đất lở, bây giờ thì chỉ còn lại
một đám bại xụi, đứa thì rên đứa thi khóc hu... hu vì đau nhức quá chịu
không nổi! Đêm đó bệnh viện Dân Quân y đầy ắp cả người, vừa lính "bại
trận" vừa thân nhân của họ. Có điều khác lạ là thân nhân không khóc,
không rên rỉ như những lần lính tải thương từ mặt trận về, mà lần này...
lính càng rên thì thân nhân càng cười, cười thoải mái, cười sảng khoái.
Kiểm điểm lại, có 7 ông "bại binh" phải đưa vào Tổng y viện Cộng Hòa,
hơn 20 ông phải nằm lại bệnh viện Chi Khu điều trị tiếp, còn bao nhiêu
trở về đơn vị để y tá Tiểu đoàn chăm sóc.
Đã 36 năm trôi qua kể từ tháng tư năm 1975 mà nỗi đau thương, bất hạnh
đổ chụp xuống đất nước và trên đầu dân tộc chúng ta. Cho dù có còn kéo
dài bao lâu đi nữa tôi cũng không bao giờ quên được những năm tháng tuổi
trẻ trong đời, những tháng năm mà tôi đã sống cho lý tưởng, cho tình yêu
và cho những nồng ấm của tình chiến hữu, cho đời lính buồn nhiều hơn vui
và đầy bất trắc. Mỗi tháng tư về là thời gian làm cho hoài niệm trong
tôi bùng lên mãnh liệt nhất. Tôi nhớ bạn bè tôi, tôi nhớ đồng đội tôi,
và nhớ chiến trường xưa những chiều loang lửa đạn. Những điều tôi kể ra
là những đặc điểm của từng người làm tôi không thể nào quên họ được. Đã
36 năm đây là lần đầu tiên tôi mới kể ra để san sẻ, để vơi bớt trĩu nặng
tâm tư và cũng để... biết đâu, tôi sẽ không còn dịp để kể. Tôi không
muốn kể chuyện vui nhất là trong tháng tư đen, đối với tôi đây là câu
chuyện buồn... vì những người tôi vừa đề cập đến... họ đã không còn nữa!
Họ đã ra đi vĩnh viễn vào một thế giới nào xa xăm khác với thế giới
chúng ta đang sống, và tất cả những người này đã gục ngã vì đạn thù trên
bước đường lui binh trong trận chiến Vỏ Đắt tháng 3 năm 1975.
Lê phi Ô
Cựu tiểu đoàn trưởng TĐ344/ĐP Bình Tuy
Nguồn: Internet E-mail. TCH chuyển
Bấm vào đây để in ra giấy (Print)
Đăng ngày Thứ Sáu, AUGUST 12th, 2011
Ban Kỹ Thuật K10A-72/SQTB/ĐĐ, ĐĐ11/TĐ1ND, QLVNCH