|
Mỗi độ tháng Năm về, lòng
bồi hồi nhớ lại Mùa Hoa Phượng, màu hoa tươi thắm, đỏ tươi như
màu Nón Đỏ mà Bố tôi và tôi đã từng đội, màu nón ấy gợi nhớ cho
tôi biết bao là kỷ niệm, và dù có đi đâu, ở đâu hay bất chợt gặp
những cây Phượng ở nơi nào đó, tôi vẫn không bao giờ quên được
những hàng cây Phượng trong Trại Hoàng Hoa Thám. Những ai đã
từng ở Sài Gòn cho đến tháng 04 năm 1975, chắc hẳn còn nhớ trên
con đường LÊ VĂN DUYỆT, hướng từ Sài Gòn về Bà Quẹo, cách Ngã Tư
Bảy Hiền khoảng non một cây số, về bên tay phải là Trại Hoàng
Hoa Thám, nơi đặt bản doanh Bộ Tư Lệnh Sư Đoàn Nhảy Dù, trong đó
có Trại Gia Binh Hoàng Hoa Thám, nơi trú ngụ của vợ con và thân
nhân các Chiến Binh Nhảy Dù.
Nơi đó, với tôi có thật nhiều kỷ niệm, kéo dài từ tuổi thơ cho
đến ngày tôi trưởng thành và trở thành người lính Nhảy Dù. Tôi
chỉ còn nhớ lờ mờ khi gia đình tôi theo sự di chuyển của Bố tôi
từ Biên Hòa(TĐ7ND) về Trại Gia Binh, lúc đó Cổng “C” còn nằm tận
bên trong, hai bên đường vào Cổng “C” dành cho Gia Đình Binh Sĩ
ra vào vẫn còn là những bãi đất trống. Tuổi thơ của tôi và các
bạn cùng trang lứa là những ngày bắt dế, thả diều, bắn bi, chơi
cù, chọi đáo, đào chì (*), tắm Quân xa (**)... thậm chí chơi
đánh trận giả đều nằm trong vòng dây kẽm gai của Căn Cứ Hoàng
Hoa Thám.
Tôi học lớp Nhì(lớp 4) thầy giáo Hòe, lớp Nhất (lớp 5) thầy giáo
Pháp và thi đậu vào Trường Công Lập Hồ Ngọc Cẩn năm 1966. Tôi
còn nhớ cùng lớp có Hiệu, Hành (con ông Cúc); Lụa(con ông Tư);
Chung(con ông Nhuần); Kim(con ông Thuận); Phụng, Lan(con ông
Tán); Mỹ Hoa, Minh ”lừa"(con ông Hạnh); Thập, Dũng ”C”, Sáng
”sịt”, Lâm Bền, Khánh, Loan, Tấn, v.v..
Trong Trại Gia Binh có mái trường Thống Nhất do Cha Vũ Ngọc Đáng
làm Hiệu Trưởng, nhờ Ngài mà tất
cả con em của lính đều được đi
học. Nếu đi học Tiểu học Ngài không lấy tiền học phí, học Trung
Học Đệ nhất Cấp học phí chỉ đóng một nửa, rồi kế tiếp Ngài mở
rộng lên đến Trung Học Đệ Nhị Cấp, thì Ngày Đen Tối ấy sập đến
và ngôi trường Thống Nhất của Cha cũng bị xóa sổ, Ngài cũng bị
đi tù vì cấp bậc của Ngài lúc ấy là Trung tá, sau đó Ngài đi HO
qua Mỹ, tuy bên đó nhưng Ngài vẫn luôn nhớ đến các học sinh bé
nhỏ ngày nào, nên vì thế hằng năm Trường Thống Nhất (SĐND) tổ
chức họp mặt vào Ngày Thánh Micae(29-9)do Ngài yểm trợ và giúp
đỡ. Con viết những dòng chữ này như một nén nhang kính cẩn dâng
lên Cha và xin thay mặt toàn thể Cựu Học sinh Thống Nhất muôn
đời tri ân Cha đã khai sáng, giúp đỡ cho chúng con có được con
chữ để bước vào đời.
Ngài qua Mỹ định cư và ở cùng nhà với anh Ruân(Cựu ĐĐT 92/TĐ9ND)
cho đến ngày Ngài qua đời(21-12-2007). Xin thay mặt toàn thể Cựu
Học Sinh Thống Nhất, chân thành cám ơn anh Ruân cùng Gia Đình đã
chia ngọt, xẻ bùi với Cha trong những tháng ngày qua.
Trại Hoàng Hoa Thám từ cấp Lữ Đoàn lên cấp Sư Đoàn nên vì thế
phải mở rộng doanh trại, gia đình tôi cũng vì thế di chuyển dọn
nhà trong Trại Gia Binh tất cả là 4 lần và lần thứ 5 là vĩnh
viễn mất tên trại Hoàng Hoa Thám, gia đình tôi “Được” đi vùng
Kinh Tế Mới đợt đầu và Trại Gia Binh Hoàng Hoa Thám ấy mãi mãi
là ký ức dù rằng nó vẫn đang hiện hữu... sau đó, nơi ấy được
phép đi vào vì đã trở thành khu dân cư, mỗi lần có dịp đi qua
lòng bàng hoàng nhớ lại cảnh cũ người xưa, mỗi người mỗi ngả, kẻ
ly hương người ở lại... ngậm ngùi, chua xót, có chút gì cay cay
trên đôi mắt, nhớ những hàng cây Điệp Tây kéo dài từ Cổng A đến
Khối Bổ Sung thỉnh thoảng chen lẫn vài cây Phượng nở rộ vào mùa
hè, màu Hoa Phượng đỏ tươi như những chiếc Nón Đỏ, màu nón của
Binh chủng Nhảy Dù mà tôi đã chọn để tiếp nối bước chân Bố tôi
là người lính Nhảy Dù. Những trưa hè, đi dưới hai hàng cây, lác
đác vài cây Phượng trổ hoa, tiếng ve sầu kêu inh ỏi, khung cảnh
thật yên bình, người Chiến Binh còn nhớ đến mùa hè năm nao? Ít
nhiều trong chúng ta, ai cũng có một mùa hè cho riêng mình và...
giá như... nhớ... nhớ... nhớ lắm Hoàng Hoa ơi!!!
Vì nhà trong Trại Gia Binh nên những ký ức về chiến tranh luôn
hiện hữu, nhớ Tết Mậu Thân, bác Thạch Phòng 2/Bộ Tư Lệnh ở đầu
nhà đã hy sinh tại Ngã tư Bảy Hiền, tiếng khóc của vợ Bác Thạch
và ánh mắt ngơ ngác của những đứa con Bác mãi mãi không bao giờ
quên, tôi cũng theo chân gia đình bác lên Nghĩa Trang Gò Vấp để
đưa tiễn Bác Thạch. Sau này, Quỳnh con trai bác cũng đi lính
Nhảy Dù, Tiểu Đoàn 14 Nhảy Dù, Hồng, chị Quỳnh lấy chồng là Anh
Minh Đại Đội 3 Trinh Sát Nhảy Dù, lứa chúng tôi, khi lớn lên
phần đông đều chọn màu Nón Đỏ và các bạn tôi cũng đã hy sinh cho
Tổ Quốc như Hưng, Thắng (Tiểu Đoàn 8 Nhảy Dù), Hòa (Tiểu Đoàn 9
Nhảy Dù), Toàn(Đại Đội 2 Công Binh Nhảy Dù), Khánh đi Hạ Sĩ Quan
và Tử trận, Sơn(con ông Tuệ) đi Hạ Sĩ Quan và cũng Tử trận...
lâu quá không còn nhớ được nhiều, nếu các bạn nào đã từng sống
trong Trại Gia Binh còn nhớ ai xin tiếp tục ghi vào.
Còn nhớ khoảng thời gian khốc liệt của cuộc chiến như: cuộc hành
quân Hạ Lào 71, An Lộc 72, tôi, mẹ tôi, và những người vợ lính
trong Trại Gia Binh khắc khoải chờ tin Chồng, Con... từ chiến
trường qua những người lính bị thương trở về. Lúc mùa Hè Đỏ Lửa
nơi Sân Banh, kế bên là Bệnh Viện Đỗ Vinh vào khoảng chiều tối
những chiếc trực thăng tản thương những người lính từ chiến
trường An Lộc về, tôi, mẹ tôi, và những người vợ lính trong Trại
Gia Binh cũng ùa lên đón thương binh và hỏi thăm tin tức người
thân qua những người lính bị thương, di tản bằng trực thăng từ
chiến trường về Bệnh Viện Đỗ Vinh(lúc đó Bố tôi ở Đại Đôi
81/Tiểu Đoàn 8 Nhảy Dù đang tham chiến tại Mặt Trận AN LỘC)...
và như thế... những vành khăn tang vội vã, tiếng khóc của những
người vợ, ánh mắt buồn nhớ của những người con, Nhảy Dù oai hùng
lắm, thương vong cũng nhiều lắm.... Nếu ai đã từng sống trong
Trại Gia Binh mới hiểu thấu những chịu đựng, mong chờ của người
vợ lính. Tôi còn nhớ, khi Bố tôi đi hành quân, hàng tháng Mẹ tôi
thường lên Hậu Cứ gởi Cafe, thuốc lá, loại mà Bố tôi thích, kèm
theo 2 lon guigoz mắm ruốc xào với thịt ba chỉ hoặc những gì cần
thiết do Bố tôi gởi thư về yêu cầu khi Mẹ tôi lên nhận lương từ
ông Kế Toán Trưởng Đại đội. Sau này Mẹ tôi cũng vẫn làm như thế
khi tôi trở thành người lính Nhảy Dù và cũng đi hành quân, xin
cám ơn Mẹ đã luôn chu đáo cho Bố và con, và tôi càng thấm thía
nỗi mong chờ của người vợ, người Mẹ có chồng, con là lính Nhảy
Dù. Xin vinh danh những người Mẹ, Vợ, Chị có Chồng, Con, Em là
Lính Nhảy Dù đã hy sinh trong cuộc chiến vừa qua, những mất mát
đó không gì có thể bù đắp được và những chịu đựng ấy thật to
lớn. Xin Kính Phục tấm lòng chịu đựng của Quý Mẹ, Vợ, và Các
Chị. Xin Kính Cẩn thắp nén nhang lòng dâng lên tất cả các Chiến
Sĩ đã hy sinh cho Tổ Quốc.... Luôn nhớ và Tri Ân các Chiến Sĩ đã
bỏ lại một phần thân thể cho Quê Hương.

Trại Hoàng Hoa Thám với những hàng cây Điệp chạy dài từ Cổng
“A”, đi thẳng khoảng vài trăm mét, bên phải sẽ gặp Trại Trần Quý
Mai, Hậu Cứ Tiểu Đoàn 8 Nhảy Dù, xích lên chút nữa, bên trái là
Ngôi Thánh Đường(nhà thờ của Sư Đoàn Nhảy Dù) và mái trường
Thống Nhất thân yêu, đi thẳng, bên trái là Phòng Sĩ Quan Trực Sư
Đoàn, kế bên là nơi trưng bày những chiến lợi phẩm như: Thượng
Liên 12.7 ly, Đại pháo 130 ly, xe tăng T54, và các súng Cộng
Đồng khác cùng những hình ảnh về Đoàn Quân Mũ Đỏ đã tịch thu qua
các cuộc hành quân, bên tay phải là Sân Cờ Bộ Tư Lệnh, rẽ trái
là nơi làm việc của các Phòng 1, 2, 3, 4, và Phòng Tâm lý Chiến
thuộc Bộ Tư Lệnh, rẽ trái lần nữa sẽ gặp Bệnh Viện Đỗ Vinh, Sân
Đá Banh, đi thẳng nữa sẽ gặp Đại Đội 1 Quân Y, Tiểu Đoàn Truyền
Tin, Phòng Huấn luyện Tae-kwon-Do, Ban Quân Nhạc, Nhà bếp Sư
Đoàn, đằng sau là Phòng Khánh Tiết với những hàng cây Điệp thỉnh
thoảng xen vào Cây Phượng Vĩ nở rộ vào mùa Hè kéo dài theo ký ức
tuổi thơ của tôi, những ngày cùng các bạn đá banh, bắn chim, tắm
Quân Xa(**), đào chì(*) trên sân bắn, lấy chì đổ chàm để chơi
đánh đáo... nhớ lắm các bạn Trại Gia Binh ơi.... Trong Trại
Hoàng Hoa còn có Trung tâm Huấn Luyện Nhảy Dù, có đài 11mét
(thường gọi là Chuồng Cu), khi còn nhỏ, thường theo các bạn đi
coi các Chú, các Anh học Nhảy Dù, thỉnh thoảng có Lực Lượng Mỹ
đến nhảy Chuồng Cu, các bạn và tôi cũng Ô-Kê Salem với Lính Mỹ,
chia nhau những hộp đồ hộp, những thanh kẹo Lính Mỹ cho..., nhớ
lại thấy tếu, tuổi thơ của bọn mình sống trong Trại Gia Binh là
như thế đấy, xin đừng cười.
Cuối con đường kéo dài từ Cổng “A” quẹo phải, đi qua hậu cứ
TĐ8ND (đối diện là Câu Lạc Bộ Hoa Dù) là Khối Bổ Sung/SĐND(đối
diện là Trại DAVID-UBLHQS [Ủy Ban Liên Hợp Quân Sự] Bốn Bên).
Nơi đây những người lính Nhảy Dù được bổ sung về các Đơn Vị sau
khi học dù xong. Đã là lính Nhảy Dù ít nhiều cũng một lần ghé
chân Trại Hoàng Hoa Thám như học dù, bị thương điều trị tại Bệnh
Viện Đỗ Vinh, hoặc những đơn vị đồn trú trong Căn Cứ Hoàng Hoa
Thám như Bộ Tư Lệnh, Quân Y, Truyền Tin, Pháo Binh, Tiểu Đoàn
Yểm Trợ, TĐ8ND, TĐ9ND, TĐ2ND, ĐĐ1TS [Trinh Sát], ĐĐ3TS... và các
lý do khác để một lần đặt chân đến Trại Hoàng Hoa Thám.... Nhưng
mọi việc không xảy ra như thế và có những trường hợp người lính
Nhảy Dù chỉ đúng một lần ghé qua Khối Bổ Sung và vĩnh viễn không
còn cơ hội để nhận rõ Trại Hoàng Hoa của mình như trường hợp mà
tôi được biết, qua lời kể của Cựu Th/úy Dũng 93(khóa 4/71) mãn
khóa ngày thứ Bảy và 118 Tân Sĩ Quan, về trình diện Sư Đoàn Nhảy
Dù tại Khối Bổ Sung rồi lên đường ra mặt trận vào sáng ngày Chủ
Nhật hôm sau, trưa Chủ Nhật đã có mặt tại chiến trường, và đã có
những người bạn của anh, các Tân Sĩ Quan về Nhảy Dù, chưa được
đi phép, chưa được học Dù... đã hy sinh..., [họ] cũng chưa biết
rõ Hậu cứ của đơn vị mình, vì thế những người Lính không biết
Hậu Cứ của mình và cũng chưa biết rõ về Trại Hoàng Hoa đã ra đi
vĩnh viễn.... Đó là sự khốc liệt của cuộc chiến mà người Lính
phải chịu đựng.
Trong Trại Hoàng Hoa Thám có hai dãy nhà bán Cafe, quán cơm,
ngôi chợ cho Vợ con Lính thường gọi là Chợ Sư Đoàn, nơi phục vụ
cho các chiến binh khi bị Cắm trại, nơi lui tới của bạn bè trong
Trại, cũng có quán nhậu lai rai, có bàn bi-da, cafe nhạc, điểm
tâm, quán cơm... nơi này tôi cũng có dịp quen biết các anh, sau
này nghe tin có anh đã hy sinh, có anh trở thành Thương Phế
Binh... tôi còn gặp được TS1 [Trung sĩ] Kiệt 83 (hiện ở HOUSTON,
TEXAS), anh Phương Kế Toán Trưởng 92, anh Cúc 204 QC [Quân
Cảnh]... và cũng chính nơi này, những mối tình của các chàng
Chiến Binh với các nàng thiếu nữ (con của Lính Nhảy Dù) đã nên
duyên chồng vợ, và cũng có những mối tình không đoạn kết vì
Chàng Chiến Binh đã đi mãi không về, Chàng đã hy sinh vì Quê
Mẹ... và nước mắt khóc thầm của những nàng thiếu nữ cho những
mối tình buồn trong cuộc chiến.... Thỉnh thoảng Phòng Tâm Lý
Chiến Sư Đoàn tổ chức chiếu phim vào chiều tối cho vợ con Gia
Đình Binh Sĩ xem như các bộ phim mà tôi và các bạn thường được
xem “Ánh Sáng Miền Nam”, “Chúng Tôi Muốn Sống”, “Bốn Ngày Phép”,
v.v. mỗi lần có chiếu phim là cơ hội gặp gỡ của đám nhóc tụi
tôi, để tụ tập chọc phá mọi người....
Xin Quý Vị dừng lại, ghé vào một quán Cafe ở Chợ Sư Đoàn, uống
một ly cafe, hút một điếu thuốc CAPSTAN, nghe một vài bản nhạc
để sống lại quãng thời gian năm ấy.... Bản nhạc “Anh không chết
đâu Anh” về người Sĩ Quan Pháo Binh Nhảy Dù, Đại úy Đương đã hy
sinh tại Ngọn Đồi 31 trong cuộc hành quân HẠ LÀO, kiêu hùng lắm!
Riêng bản nhạc “Người ở lại CHARLIE” nói về sự hy sinh của Cố
Đại Tá [Nguyễn Đình] Bảo, Tiểu Đoàn Trưởng Tiểu Đoàn 11 Nhảy Dù
tại Căn Cứ CHARLIE, trong đó có Người Tài Xế kiêm Cận Vệ là Chú
Thạch Phi, cấp bậc Trung Sĩ, khi nghe bản nhạc này lòng chợt
buồn, có gì nghèn nghẹn... vì nhà chú Phi ở cùng dãy nhà với tôi
trong Trại Gia Binh, thỉnh thoảng Chú lái xe JEEP đi công tác và
ghé thăm nhà, Chú thường chở 2 thằng con trai của Chú, Cà Ri
Lớn, Cà Ri Nhỏ, và tôi trên chiếc xe JEEP lạng một vòng Sư Đoàn
cho thỏa chí, đôi lúc Chú cũng kể chuyện hành quân cho tôi nghe,
Chú rất hiền và thương vợ con. Ngày nhận tin Chú tử trận, vợ Chú
xỉu lên, xỉu xuống vì một nách 4 đứa con, tôi thấy đôi mắt của 2
thằng Cà Ri đượm vẻ buồn buồn... rồi thời gian trôi qua, tôi
cũng là người Lính Nhảy Dù và từ ấy tôi cũng mất liên lạc với
gia đình Chú. Sau cái ngày Vỡ Tổ, không biết gia đình Chú và 2
thằng Cà Ri về đâu? Bỗng nhiên tình cờ tôi liên lạc được với
Hùng (con ông Đoàn, Bộ Chỉ Huy Pháo Binh) nhà ở gần tôi và nhà
Cà Ri Lớn, hiện ở Mỹ, Chicago, Illinois cho tôi biết vào đầu
tháng 4/75 có gặp thằng Cà Ri Lớn, đi lính Nhảy Dù, Tiểu Đoàn
14, cùng Đại Đội 143 với Hùng, tên nó là Thạch Hùng và như thế
nó cũng tiếp nối bước chân của Chú Phi, Bố nó, là đi lính Nhảy
Dù, cho mãi đến bây giờ tôi mới biết được tên trong khai sanh
của thằng Cà Ri Lớn là Thạch Hùng, mọi tin tức về nó và gia đình
cũng chỉ có thế, cầu xin anh linh của Chú Phi luôn phù hộ cho vợ
Chú và gia đình.
Sau khi uống Cafe xong, lòng bồi hồi nhớ lại cảnh cũ người
xưa... một chút hoài niệm về quá khứ, về đời Quân Ngũ.... Xin
mời Quý Vị vui lòng trở lại Cổng ”A” để tiếp nối chuyến đi thăm
Trại Hoàng Hoa Thám.
Từ Cổng ”A” đi thẳng khoảng vài trăm mét, bên phải là Trại Trần
Quý Mại, hậu cứ của Tiểu Đoàn 8 Nhảy Dù, có đường đi qua Cổng
Phi Long của Không Quân, cổng này các Lính Nhà Ta thường “chuồn”
khi có lệnh Cắm Trại 100%, mời rẽ trái khoảng vài chục mét sẽ
gặp Quầy hàng của Quân Tiếp Vụ bên trái, Bảo Sanh Viện, Chuẩn Y
Viện dành cho Gia Đình Binh Sĩ, đối diện là Gia Binh của Công
Binh, qua Cổng ”C” cũ, bên phải có một Lô Cốt là Gia Binh của
Tiểu Đoàn 3 Nhảy Dù, thẳng lên bên trái sẽ gặp Chùa Hưng Pháp,
đối diện là Gia Binh của Tiểu Đoàn 8 Nhảy Dù, tiếp tục sẽ gặp
Hậu Cứ của Tiểu Đoàn 2 Nhảy Dù, Trại Thạch Văn Thinh đối diện là
Trại Trần Thanh Phương Hậu cứ của Tiểu Đoàn 9 Nhảy Dù, kế bên
cuối con đường là Hậu Cứ của Tiểu Đoàn 1 Pháo Binh Nhảy Dù. Bên
hông Hậu Cứ Tiểu Đoàn 9 Nhảy Dù có một con đường đất đỏ, bên
phải là Trại Gia Binh, nếu đi thẳng sẽ gặp Hậu Cứ của Tiểu Đoàn
Yểm Trợ, đi tiếp sẽ gặp lại nhà bếp Sư Đoàn, đối diện là Sân Bắn
thẳng nửa là Đại Đội Quân Xa(có cái Hồ Nước mà bọn tôi thường
tắm) cũng con đường này, khi đi hết vòng rào của Hậu Cứ Tiểu
Đoàn 9 Nhảy Dù, quẹo trái, thẳng lên là Hậu Cứ của Đại Đội 3
Trinh Sát Nhảy Dù, ngó qua là Đài 7, Sân Bắn, qua khỏi Ụ Đất sân
bắn là Kho Đạn của Sư Đoàn và Đài 8 (vọng gác vành đai của Sư
Đoàn và Bảo Vệ kho đạn).
Như vậy Quý Vị đã đi thăm một vòng Trại Hoàng Hoa Thám, vừa rồi
Quý Vị đi thẳng từ Cổng”A” qua Sân Cờ quẹo trái, lần này đi lên
chút nữa gặp Bồn Nước cao, rẽ trái sẽ gặp Bộ Chỉ Huy Pháo Binh
Sư Đoàn, Đại Đội Kỹ Thuật bên phải, bên trái là Văn Phòng Chỉ
Huy Căn Cứ Hoàng Hoa Thám, sau lưng Văn Phòng là Đại Đội 204
Quân Cảnh Nhảy Dù, từ Văn Phòng Chỉ Huy đi thẳng, bên trái là
Bệnh Viện Đỗ Vinh mở rộng, có môt căn phòng dùng để Khám Sức
Khỏe Học Dù, ngó qua là Sân Banh, nếu ai đã từng học dù còn nhớ,
một lần khám là 10 người, bận Xà Lỏn, chạy từ Sân Banh, nơi để
quần áo qua căn phòng khám sức khỏe học dù, sau khi đã sexy 100%
trong phòng để Bác Sĩ khám. Đi qua Sân Banh, bên phải là Đại Đội
Tổng Hành Dinh, đối diên là Hậu Cứ Lữ Đoàn 1 Nhảy Dù, đi thẳng
sẽ gặp Kho Quân Nhu, bên phải, đối diện là Phòng Khánh Tiết Sư
Đoàn, đi thẳng thêm chút nữa sẽ có một ngã tư, bên phải là Đại
Đội Quân Xa, bên trái là nhà bếp Sư Đoàn, đi thẳng tiếp là Kho
Đạn, Vọng Gác Đài 8... như thế là giáp một vòng Trại Hoàng Hoa.

Con đường từ Cổng “A” đi vào gặp Trại Trần Quý Mại rẽ trái, cuối
con đường này là Hậu Cứ của Tiểu Đoàn 1 Pháo Binh Nhảy Dù, con
đường này tuy không đẹp vì không có những hàng cây Điệp thỉnh
thoảng chen lẫn vài Cây Phượng như con đường trong Bộ Tư Lệnh vì
mới mở rộng thêm sau này, nhưng con đường này, tôi và các bạn
thường đi để ra ngoài như xem Cine, coi đá banh tại sân Cộng
Hòa, đi tắm hồ tắm Chi Lăng bên Gia Định hoặc đi ra ngoài Trại
Gia Binh mỗi khi có việc.
Kính thưa Quý Vị, với những ký ức này chắc chắn sẽ còn nhiều
thiếu sót, vì thời gian cũng tương đối dài hơn 36 năm, trí nhớ
phần nào bị mai một nhưng cũng hy vọng gợi nhớ lại phần nào với
những ai đã từng sống hoặc một lần nào đó ghé chân qua Trại
Hoàng Hoa....
Trại Hoàng Hoa Thám Sư Đoàn Nhảy Dù, đoàn quân đã làm quân thù
khiếp sợ, chiến đấu vì an nguy của Tổ Quốc, đã bao chiến sĩ ngã
xuống cho Quê Hương, cho màu cờ, sắc áo của Binh chủng và cuối
cùng Đoàn Quân ấy cũng phải tan rã theo sự bội vong??? Phải
chăng lịch sử đã lập lại, ngày xưa Cụ Đề Thám đã làm giặc Pháp
kinh hoàng, ăn không ngon, ngủ không yên bởi các Nghĩa Binh của
Cụ, Hoàng Hoa Thám được mệnh danh là Con Hùm Yên Thế... rốt cuộc
Cụ cũng bị phản bội và bị giết chết. Ngày nay các Chiến Binh
Hoàng Hoa Thám dù chiến đấu kiên cường nhưng cũng bị bội phản,
và những cánh chim Dù bay muôn hướng, kẻ ở lại vướng vòng lao
lý, bỏ mình nơi rừng thiêng nước độc, người người mưu sinh vất
vả.... Trại Hoàng Hoa kể từ ngày ấy không còn nữa nhưng những
hàng cây ít nhiều cũng còn hiện hữu, nhắc tôi rằng đã một thời
đã cưu mang tôi và bao gia đình, những người đã từng trú ngụ nơi
đây, những Chiến Binh của một thời lửa đạn, đã từng ghé qua đây,
Trại Hoàng Hoa Thám.
Nếu ai đã từng là Lính Nhảy Dù, ít nhiều cũng có kỷ niệm về Trại
Hoàng Hoa.... Với tôi là những hoài niệm không bao giờ quên,
thời gian hơn 1/3 thế kỷ trôi qua, trí nhớ phần nào bị bào mòn,
lời văn không suông sẻ nhưng những gì ghi lại ở đây là tấm chân
tình từ đáy lòng của người con đã sống và trưởng thành từ nơi
đây, Trại HOÀNG HOA THÁM.
Kính gởi đến tất cả những ai và các bạn đã từng sống ở Trại
Hoàng Hoa Thám hãy yêu thương, đùm bọc lẫn nhau dù qua bao thăng
trầm sóng gió của cuộc bể dâu....
Sài Gòn, cuối tháng Năm, mùa Hoa Phượng 2011
Người con Trại Gia Binh Hoàng Hoa Thám
MĐ 90

Chú Thích:
(*) Đào chì: trong Trại Hoàng Hoa Thám, đối diện với nhà bếp Sư
Đoàn có một Sân Bắn, dùng để huấn luyện cho các Tiểu Đoàn về tập
bắn, dài khoảng 250 mét, có ụ đất cao khoảng chục mét để dựng
bia tập bắn, 8 thế bắn di chuyển từ 200 mét... sau khi bắn xong,
những đầu đạn bằng chì bên ngoài bằng đồng ghim vào ụ đất, bọn
tôi thường canh vào buổi trưa (lúc này không có mấy Chú An Ninh
trong Trại đuổi) khi những người lính bắn tập xong, a... a...
lê... nhào lên đào chì anh em ơi... ơi! Tay cầm lon sữa bò, tay
kia cầm theo vật nhọn như con dao dài khoảng 20cm, đào vào ụ đất
để kiếm những đầu đạn ghim vào, sau đó để đầu đạn vào lon sữa
bò, nấu lên lấy chì, vỏ đồng bên ngoài, cân ký, bán ve chai, còn
chì sau khi nấu đổ vào đít chén để làm chàm chọi đáo, nếu nhiều
thì bán ve chai lấy tiền đi xem Cine, đi coi đá banh, đi tắm hồ
tắm Chi Lăng..., nếu không có tiền thì đi tắm Quân Xa.
(**) Tắm Quân Xa: Kế bên nhà bếp Sư Đoàn là Đại Đội Quân Xa có
một cái hồ dùng để rửa xe, [bề] ngang khoảng 2.5 mét, dài khoảng
3 mét, sâu khoảng 1.4 mét. Những trưa hè (lại buổi trưa vì buổi
trưa các chú lính ăn cơm, nghỉ trưa) bọn tôi thường kêu nhau
bằng ám hiệu: túc... túc a. a. là Tắm Quân Xa, lập tức có 3, 4
thằng hưởng ứng, theo nhau đến hồ Quân Xa. Khi tắm vì sợ ướt
quần áo (khi về nhà sẽ bị ăn đòn) nên bọn tôi thường sexy 100%
để tắm, mãi mê với kiểu bơi chó, bơi sải, thi nhau coi ai lặn
lâu hơn.... Thình lình có chú lính hét lên ”bắt mấy thằng Quỷ
con ưa phá này”... hoảng hồn bọn tôi nhào lên hồ, bỏ chạy quên
cả lấy quần áo... thế là cả bọn long nhong không quần áo... về
cũng không được, mà núp mãi cũng không xong... bàn tính một hồi,
cả bọn cử tôi vào xin lỗi để xin lại quần áo, tôi không chịu mà
bắt cả bọn phải theo tôi, không còn cách nào hơn, cả bọn theo
tôi đi vào xin lại quần áo, tôi đi trước, hai tay bụm cái “của
nợ”, cả bọn theo sau (4 thằng) tư thế giống tôi vào xin lỗi và
lấy lại quần áo. Khi gặp chú lính cả bọn tôi mếu máo xin lỗi
chú, chú lính nói: ”tụi mày vô đây tắm, lỡ xảy ra chuyện gì ai
chịu trách nhiệm? Hơn nữa Sếp của tao la tao vì không trông nom
cẩn thận để tụi mày vào đây tắm, nhớ chưa?” Cả bọn tôi dạ...
dạ... lia lịa và hứa không tái phạm. Nhưng được khoảng một tuần
lại nghe ám hiệu “túc, túc a.. a”, thế là lại lên đường, Hồ Quân
Xa trực chỉ, lần này cử một em giữ quần áo, canh gác cho bọn tôi
tắm nếu có chuyện gì, chạy được mà không sợ bị mất quần áo như
lúc trước... đôi lúc cũng bị rượt đuổi nhưng chạy thoát... văng
vẳng tiếng la từ đằng sau của chú lính: ”mẹ kiếp, mấy thằng con
lính Nhảy Dù này, lì lợm quá!?!?!?”. Thưa Chú Lính, cho bọn cháu
gởi lời xin lỗi chú, nếu tình cờ chú đọc được những dòng chữ
này. Tuổi thơ của bọn cháu trong Trại Gia Binh, nhà nghèo, con
đông nên niềm vui chỉ có thế, mong chú thông cảm. Chuyện này xảy
ra vào khoảng năm 1966, 1967 lúc đó tôi và các bạn khoảng 11, 12
tuổi.
MĐ Vũ Viên,
http://nhaydu.com
Nguồn: Internet E-mail do MĐ
Nguyễn Minh Hoàng, TĐ3ND/SĐND, QLVNCH chuyển
|