Bấm vào đây để in ra giấy (Print)
Trong các
quốc gia tự do, Nghiệp Đoàn Lao
Động nắm một vai trò rất quan trọng trong việc bảo
vệ công nhân, viên chức chống lại các chủ hãng, chủ cơ xưởng, và những
người cầm đầu các cơ quan chính phủ, một khi những chủ nhân và các người
cầm đầu vi phạm giao kèo với nhân viên hay có thái độ độc tài, đàn áp
các người làm việc dưới quyền mình. Tại các cơ xưởng, cơ quan chính phủ,
thường có một người (hay một nhóm người, nếu cơ quan có phạm vi hoạt
động rộng lớn) được bầu làm Đại Diện Nghiệp Đoàn tại cơ xưởng hay tổ
chức đó. Những người này truyền đạt mọi khiếu nại của công nhân, viên
chức lên Ban Giám Đốc, khi thấy có sự vi phạm quyền lợi của nhân viên,
đồng thời liên lạc trực tiếp với Trung Ương, xin Tổ chức cùng cất lên
tiếng nói can thiệp. Sau khi nhận được khiếu nại từ cơ sở, Nghiệp Đoàn
Trung Ương sẽ gửi một lá thư đến Ban Giám Đốc yêu cầu điều tra. Trường
hợp mà Ban Giám Đốc không chịu thương thảo hay thay đổi chế độ, Nghiệp
đoàn sẽ tổ chức bãi công. Vì đa số nhân viên, công nhân đều gia nhập
Nghiệp Đoàn, nên khi nghe kêu gọi đình công, lập tức một cuộc đình công
sẽ nổ ra, gây thiệt hại lớn cho cơ quan hay tổ chức có nhân viên đình
công. Do đó mà giới chủ nhân hay Ban Giám Đốc thường hay thỏa mãn các
nhu cầu của đại diện Nghiệp đoàn, chỉ trừ những yêu sách đòi tăng lương
thì phải nghiên cứu kỹ trước khi trả lời vì vấn đề tăng lương liên hệ
đến nhiều mặt của công ty như tình hình tài chánh, thu nhập và khuynh
hướng sản xuất cũng như đầu tư của công ty.
Tại Hoa Kỳ, Nghiệp Đoàn công nhân nắm nhiều quyền hạn rất lớn và có thể
biến thành một lực lượng đối trọng với hội đồng quản trị của các cơ quan
hay hãng xưởng. Riêng tại Nhật Bản, nhiều công ty lớn cho phép công nhân
có quyền cử thẳng một hay nhiều đại diện ngồi họp với Ban Giám Đốc để
bàn về mọi vấn đề điều hành, cải biến kỹ thuật, tăng cường hiệu năng,
cũng như phương hướng làm việc của công ty. Vì thế mà máy móc, đặc biệt
là hàng điện tử sản xuất tại Nhật thường đạt tiêu chuẩn cao hơn các món
hàng xuất cảng từ các quốc gia khác.
Nói như thế có nghĩa là trong các xứ sở tự do, quyền lợi của công nhân,
nhân viên không bị bỏ quên. Trên hết, quyền con người được coi trọng.
Ngược lại, tại Việt Nam, tất cả những thuận lợi cho quyền lợi của công
nhân, viên chức, đều bị gạt bỏ phũ phàng. Tuy cũng có một tổ chức là
Công Đoàn nằm trong các cơ quan, tổ chức nhưng thực tế, tổ chức Công
Đoàn chỉ là công cụ cho một nhân vật quyền uy sinh sát vô cùng to lớn:
Bí Thư Đảng Ủy. Hệ thống Bí Thư
Đảng Ủy này được gài đặt trong toàn bộ các nơi mà có một nhóm người cùng
thực hiện chung một công việc. Đôi khi, để tập trung quyền lực đến mức
tối đa, Bí Thư Đảng Ủy giữ luôn vai trò Giám Đốc hay Tổng Giám Đốc. Được
chỉ thị từ trung ương, Bí Thư Đảng Ủy vừa là Công An, chuyên rình mò đời
tư của từng công nhân viên; vừa là đại diện của Bộ Tư Pháp, có quyền bắt
bỏ tù một nhân viên có hành vi “nghi ngờ” là không cổ động và tuân theo
chỉ thị của Đảng, nếu nhân viên dám lên tiếng chống đối bất công, tham
nhũng; lại vừa là Trưởng Phòng Nhân viên, sắp xếp nhân sự như thuê mướn,
bổ nhậm, thăng thưởng, sa thải, bố trí kế hoạch nhân sự; cũng vừa làm
một nhà làm luật, đặt ra mọi điều luật, cương lĩnh về tất cả mọi vấn đề
liên quan đến luật pháp trong cơ quan. Tóm lại, Bí Thư Đảng Ủy là người
làm hết mọi chuyện trong cơ quan, qua mặt từ Giám Đốc đến Tổng Giám Đốc,
chỉ trừ môt việc quan trọng lại không bao giờ làm: Bảo Vệ Quyền Lợi của
Nhân Viên!
Theo tin các báo, từ ngày có chế độ “mở cửa” (nghĩa là trước đó, các cửa
cho con người đi lại đều đóng), đã có nhiều trường hợp đình công, bãi
thị, chống bọn Tư Bản Nước Ngoài vi phạm Nhân Quyền, đánh đập công nhân,
làm nhục nữ nhân viên, bỏ đói công nhân, và nhiều chuyện ác ôn khác.
Nhiều Giám Đốc nước ngoài bắt lột quần nữ công nhân tìm hàng ăn cắp.
Nhiều quản đốc bắt công nhân nhịn đi tiêu tiểu 8 tiếng đồng hồ. Có quản
đốc đấm, đạp nam công nhân trong khi xỉ nhục nữ công nhân trước mặt mọi
người. Một hãng không cho công nhân ăn cơm trưa, bắt phải làm xong việc
mới được ăn. Nhiều tay ác ôn còn ăn bớt lương chết đói của công nhân vì
nhiều lý do quái đản như nói chuyện trong giờ làm việc, đi tiểu nhiều
lần…. Một tay quản đốc còn trói nam công nhân trước cổng ra vào vì nghi
ăn cắp giờ làm việc….
Với những hành vi dã man như thế, nhiều công nhân phẫn uất đã tự động
nổi dậy, đình công, bãi thị trước cổng xưởng. Phẫn nộ hơn cả là trong
tất cả các vụ nổi dậy đó, Công Đoàn đều giả bộ làm ngơ, áp dụng chiến
thuật “Bốn Không”: “Không cần
biết cũng không cần hỏi, Không hỏi thì nhất định không biết, đã không
biết thì không nói, nếu không nói thì nhất định không làm gì cả.” Và,
điều quan trọng nữa là trong các cuộc nổi dậy đó, Bí Thư Đảng Ủy không
bao giờ hé răng hoặc nhúng tay vào việc bảo vệ công nhân, mặc cho “con
tạo xoay vần”….
Thực tế, Bí Thư Đảng Ủy còn là nhân vật trọng tâm trong các dịch vụ tham
nhũng. Với vai trò lớn lao như thế, người Bí Thư Đảng Ủy không thể nào
tách rời ra khỏi những vụ tham nhũng hay các sự kiện làm tan rã công ty,
hoặc đẩy công ty vào chỗ tận diệt.
Theo tin các báo điện tử từ Việt Nam trong tháng 12, năm 2010, “Nguyễn
Thông Nhận, nguyên PGÐ Sở NN- PTNT và ông Nguyễn Trung Chánh, nguyên PGÐ
Trung Tâm Khuyến Ngư tỉnh Cà Mau và 3 cán bộ khác của Trung Tâm Khuyến
Ngư là ông Hà Phú Lợi, Lê Quốc Tuấn, và bà Hoàng Thị Bút đã tham ô 2.1
tỷ đồng, chi sai nguyên tắc 1.9 tỷ đồng. Trong đó, ông Nguyễn Thông Nhận
là giám đốc dự án chiếm đoạt 55 triệu đồng, ông Nguyễn Trung Chánh là
phó giám đốc dự án chiếm đoạt 129 triệu đồng”.
Ngoài ra còn gần 60 cán bộ cũng tham ô chiếm đọat tài sản của các cơ
quan. Điều trớ trêu là với các chứng minh cụ thể rõ ràng mà cơ quan An
Ninh điều tra được, tất cả các quan chức trên đều thoát nạn, chỉ có bị
xử phạt hành chính không mà thôi. Trớ trêu thứ hai là trong vụ toa rập
nhau tới 60 viên chức này, không thấy có bóng dáng ông Bí Thư Đảng Ủy
đâu cả. Có lẽ ông ta đã bốc hơi, hay được “cứu bồ” nguyên vẹn?
Nổi cộm trong thời gian gần đây là vụ việc
Tập đoàn Vinashin. Ngoài số tiền đầu tư
nhiều tỷ đô la mà Tập Đoàn Vinaxin do
Nguyễn Tấn Dũng và phe nhóm do anh ta
chỉ đạo đã bỏ túi ít nhất là 2/3,
Nguyễn Tấn Dũng còn khoán cho bà con hắn trông
coi Vinaxin và “Giám Xúi” ông này vay mượn $600 triệu USD của gần 20
ngân hàng ngoại quốc từ Âu sang Á qua sự dàn xếp của ngân hàng đầu tư
tài chính Credit Suisse, hồi năm 2007. Sau đó thì “xù”. Người ta ai cũng
nói là nếu không được Bí Thư Đảng Ủy của Vinaxin chấp thuận, thì không
có vụ việc Vinaxin.
Vì thế, nhìn lại vai trò Bí Thư
Đảng Ủy, người ta thấy hệ thống này hoàn toàn vô
dụng, vô nghĩa lý, phản khoa học, nếu không nói là ghìm bước tiến của
nhân loại. Nếu nói theo kiểu của Cộng Sản, thì hệ thống này
CỰC KỲ PHẢN ĐỘNG!
Và nếu đã là Phản động,
thì hình phạt nhẹ nhất là lưu đầy, khổ sai, nặng thì xử lý bằng cách
chích thuốc độc.
Khi nào đất nước ta còn những Bi Thư
Đảng Ủy thì dân Việt còn khốn khổ muôn trùng.
Chu Tất Tiến.
Bấm vào đây để in ra giấy (Print)
Đăng ngày Thứ Hai, DEC 27h, 2010
Ban Kỹ Thuật K10A-72/SQTB/ĐĐ, ĐĐ11/TĐ1ND, QLVNCH