Bấm vào đây để in ra giấy (Print)
Chia sẻ với Bộ Di Trú Hoa Kỳ - Cơ quan duyệt xét qui chế Tị Nạn Chính
Trị
Ngày 2 tháng 12, 2011, nhân ngày sinh nhật thứ 20 của cơ quan này tại
San Francisco.
Ladies and Gentlemen,
Thank you very much for giving me this opportunity to share my thoughts.
I wish I can say more in English. So please excuse my speaking in
Vietnamese.
Xin chúc mừng sinh nhật thứ 20th của quý cơ quan.
Kính chào quý vị,
Chân thành cám ơn quý vị đã cho tôi cơ hội chia sẻ những cảm nghĩ của
mình trong ngày hôm nay. Tôi ước mong có thể nói nhiều hơn bằng Anh ngữ,
xong với khả năng giới hạn, tôi xin được quý vị thông cảm khi phải trình
bày bằng tiếng Việt. Xin chúc mừng sinh nhật thứ 20th của quý cơ quan.
Tôi là một người may mắn trong số hàng ngàn tù nhân lương tâm tại Việt
Nam, đã được chính phủ Hoa Kỳ can thiệp và đem ra khỏi nhà tù Cộng sản
Việt Nam để đến thẳng Hoa Kỳ. Đối với tôi, đó là một giấc mơ không tưởng
đã trở thành sự thực.
Sống tại Hoa Kỳ hơn nửa năm qua, có nhiều lúc tôi vẫn tưởng mình đang
mơ. So với đời sống khổ ải tại Việt Nam, không chỉ nghèo về vật chất đối
với 90 triệu người dân, mà cái chính là một đời sống phi nhân bản, thiếu
tự do, thiếu những quyền căn bản nhất của con người, và mất hết nhân
phẩm, thì Hoa Kỳ chính là Thiên Đường Hạ Giới.
Tôi đã được đón nhận bằng vòng tay thương yêu của bè bạn, cộng đồng, và
sự cưu mang nhân ái của chính quyền Hoa Kỳ, giúp đỡ cho mẹ con tôi mọi
thứ ngay từ ngày đầu – hơn cả những điều mà chúng tôi mong ước. Thật là
oái oăm khi mà ngay tại xứ sở tôi sanh ra, những con người đang cai trị
đất nước chúng tôi bằng một chủ nghĩa sai lầm, lạc hậu và đã bị khai tử,
một tập đoàn toàn trị có tên gọi là Cộng sản nhưng thực chất là Tư Bản
Đỏ đã coi tôi như kẻ thù, đày ải tôi và những nhà đấu tranh dân chủ,
những người dân chỉ lên tiếng bênh vực công lý và lẽ phải; họ đã cai trị
Việt Nam bằng bàn tay sắt trong suốt 8 thập niên qua và đã tàn phá đất
nước tươi đẹp, thân yêu của chúng tôi.
Là một người cầm bút, tôi không thể nào bẻ cong ngòi bút của mình để trở
thành một công cụ trong guồng máy tuyên truyền của chế độ độc tài cộng
sản. Chính vì đã dám nói lên sự thật, lột bỏ huyền thoại Hồ Chí Minh,
bênh vực những người dân oan thấp cổ bé miệng bị lãnh đạo đảng tước đoạt
mọi quyền sống cũng như quyền làm người, mà tôi đã bị bắt, với những tội
danh dựng đứng như: “Quấy rối trật tự công cộng”(2007), “cố ý đánh người
gây thương tích” (2009) trong khi chính tôi và chồng tôi là nạn nhân của
côn đồ do nhà nước thuê để hành hung.
Gần 1000 ngày trong ngục tù cộng sản – là gần 1000 ngày tôi bị bạo hành
cả về thể xác lẫn tinh thần. Ăn đói, mặc rét, bị cấm đoán tất cả, từ
sách vở, báo chí, bút mực cũng như cô lập với các bạn tù thường phạm, bị
đầu gấu và điều tra viên đánh đập (cả hai lần tù bị đánh 5 lần, hiện còn
để lại thương tích trên đầu, chân, tinh thần và tâm lý).... Nhiều lần bị
đột nhập vào phòng giam, khám, và thu đi toàn bộ giấy, bút, bài viết, và
sách đọc của tôi.
Chế độ cộng sản Việt Nam là một trong những chế độ tàn độc nhất thế giới
do những kẻ bất tài ngu dốt, tham lam nắm quyền và điều hành. Trong một
xã hội đầy thối nát và bất công, thì chỗ đứng của người lương thiện là
vành móng ngựa và trại tù, vì vậy tôi chấp nhận vào nhà tù nhỏ để dân
tộc tôi thoát ra khỏi nhà tù lớn mà không bao giờ nghĩ mình sẽ được định
cư ở Mỹ hoặc trở thành công dân Mỹ.
Chính vì thế, ngày 23/6/2011, khi công an cộng sản vào trại giam nói tôi
sắp xếp hành lý để bay sang Mỹ thì toàn thân tôi run lên trong một nỗi
xúc động và một sự cố gắng lớn, một nỗi xúc động tôi chưa từng gặp trong
đời. Hạnh phúc lạc bước đến bên tôi quá đột ngột, tôi phải kiềm chế mình
để không bị ngã, để nhịp tim không đập loạn lên trong lồng ngực, nhất là
trong tình trạng bệnh lý do đời sống tù tội gây ra, và nhà tù đã cướp đi
thuốc uống của tôi như hình phạt cho những kẻ không chịu khuất phục bạo
lực.
Tôi vô cùng biết ơn nước Mỹ, kể từ ngày 22-6-2011 nước Mỹ đã sinh ra tôi
lần thứ 2, đã đón tôi từ ngục tù cộng sản đến với thiên đường hạ giới,
đã đối xử với tôi chân tình và rộng lượng như với một người bạn, không
một chút vụ lợi, mà ngược lại đầy bao dung và nhân ái nên đã tạo cho tôi
một cảm giác thật sự yên ổn và thư giãn, khác hẳn với quãng thời gian
trước đó của tôi trong ngục tù cộng sản. Cô con gái 14 tuổi của tôi đã
được đi học trong tình cảm thân yêu của bạn bè và cô thầy. Cháu đã như
con chim non được tung cánh trở lại trên bầu trời xanh, ca hót, tươi
cười chia sẻ cùng mẹ nhiều lần “Con thấy ở đây ai cũng tử tế”.
Tôi mong một ngày không xa, đón được chồng từ Việt Nam sang, và đó là
niềm vui trọn vẹn; tôi sẽ khỏe và cầm bút trở lại, tiếp tục tranh đấu
cho những giá trị phổ cập: tự do, dân chủ, nhân quyền, nhân bản, nhân
phẩm, công lý, và bác ái mà Hoa Kỳ đã là một quốc gia tiêu biểu trên thế
giới. Tôi hãnh diện được ở đây, trên vùng “đất của những người tự do và
can đảm”.
Người dân Việt Nam có câu: “Uống nước nhớ nguồn”, được như thế này tôi
biết ơn chính phủ Hoa Kỳ rất nhiều, đặc biệt xin cám ơn quý vị ngay tại
văn phòng này, đã giúp tôi tìm lại hạnh phúc và tương lai, nhất là niềm
hy vọng cho một ngày mai tươi sáng không chỉ cho riêng gia đình tôi, mà
cả dân tộc VN và các dân tộc khác trên thế giới như Miến Điện, Tây Tạng,
Bắc Hàn, Iran, Cuba.
Cầu mong Thượng Đế ban phước lành cho tất cả quý vị.
Chúc quý vị một mùa Giáng Sinh an lành, hạnh phúc, và một năm mới tốt
đẹp.
Trần Khải Thanh Thủy
BẢN ANH NGỮ
![]()
Speech given at the Asylum Office of the U.S. Citizenship and
Immigration (USCIS) in San Francisco on Dec. 2, 2011,
upon the 20th Anniversary of the Department
By Trần Khải Thanh Thủy
Ladies and Gentlemen,
Congratulations on your 20th Anniversary. Thank you very much for giving
me this opportunity to share my thoughts. I wish I could say more in
English. So please excuse my speaking in Vietnamese.
I am a lucky one among thousands of prisoners of conscience in Vietnam.
Thanks to the US government’s kind intervention, I was literally
airlifted from the communist prison camp in Vietnam straight to America.
It was like a dream to me, an impossible dream that came true.
After 6 months of living here, I still think I am dreaming. Compared to
the tough life that I and 90 million other Vietnamese face in Vietnam –
a life not only poor financially and difficult physically, but far worse
than that, a life in which we are deprived of all basic freedoms,
justice, humanity, and dignity – America is truly a Heaven on Earth.
I have been welcomed to America in the loving embraces of my friends,
community, and the US government, which has given my 14 year-old
daughter and I full support from day one, providing all the things we
needed and more than anything we could have wished for. It is truly
ironic that in my very own birth place was I treated as an enemy by the
very men and women of the ruling elite who have ruined my beloved,
beautiful country by an inhumane system which is clinging to a wrong,
backward and dead ideology. These Communists by name, but
Red-Capitalists in actuality, have ruled Vietnam with an iron fist over
the past 8 decades, imprisoning all patriotic Vietnamese who dare to
speak the truth and advocate freedom and justice.
As a writer, I cannot bend my pen to be a part of the state’s propaganda
machine in spreading lies, and deceit, ruining both the life and soul of
Vietnam. For daring to speak the truth, by unveiling Hồ Chí Minh’s true
face behind his legendary myth, and advocating for the rights of farmers
whose lands and homes were unjustly confiscated, and whose rights were
blatantly violated, I was imprisoned on the false charges of “public
disturbances” in 2007 and “aggravated assault” in 2009 while in fact, my
husband and I were attacked by the regime’s paid hooligans/thugs.
During my nearly 1000 days of imprisonment, I was harassed, beaten up,
terrorized and subjected to hard labor, isolation, public humiliation,
starvation, cold, lack of medicine, and unlivable conditions – all of
which have left many scars on my body and soul. I was forbidden to write
or read; my poems and writings, which I tried to do secretly, were taken
away, and the prison guards eventually confiscated all my pens and
papers.
Living under one of the most brutal dictatorships such as the Vietnamese
Communist government, whose leaders are not only greedy and corrupt, but
also ignorant, the place for honest, good-hearted people are often
inside the prison walls. But I am willing to accept my fate in the
prison cells in order for my people to break free from the prison that
is our country. I never in my wildest dreams thought that I would one
day enjoy a life of freedom here in America.
So, on June 23rd of this year, when the prison guards told me to get
ready to go to America, I was shocked and shaken in disbelief. I had to
try my best to keep my frail and sick body – a result of the regime’s
retaliation and punishment for my stubbornness – on my feet.
I am deeply grateful to the United States of America for giving me a new
life the day I came to San Francisco. I felt like I was reborn again.
Since coming here, I have been treated with kindness, generosity, and
compassion. My daughter has gone back to school, as happy as a bird in
the blue sky; she has many times smilingly shared with me how moved she
has been with the kindness she has received from her classmates,
teachers, and everyone else she has met.
I am looking forward to the day my husband from Vietnam can join me in
America. My life would then be complete and my health restored. I
certainly will continue my writing, which is the best way I know how to
participate in the non-violent struggle for freedom, and democracy,
humanity, and dignity, peace and justice in Vietnam. These are the basic
values upheld by Americans. I am so proud to be here in the land of the
free and home of the brave.
As we always say in Vietnam: “drink the water, but do not forget where
it comes from,” I will forever be indebted to the United States of
America, and especially for the men and women in this office, for giving
me a new life and renewed my hope for a better future, not just for my
family, but also for the people of Vietnam and other parts of the world
in need such as Burma, Tibet, North Korea, Cuba, and Iran.
May God bless you all.
Merry Christmas and Happy New Year.
Trần Khải Thanh Thủy
Nguồn: Internet E-mail by H.L. Thọ,
K471-SQTB/TĐ, TCĐT/SĐND/QL-VNCH chuyển
Đăng ngày Thứ Hai, February 6th, 2012
Ban Kỹ thuật Khóa 10A-72/SQTB/ĐĐ, ĐĐ11/TĐ1ND,
QLVNCH