Bấm vào đây để in ra giấy (Print)
CÁC LÃNH ĐẠO & CÁC ĐẢNG VIÊN CSVN MUỐN HẠ CÁNH AN TOÀN
HÃY ĐỌC KỸ ĐỀ NGHỊ CỦA ÔNG LÃO 77 TUỔI
PSKHANH: TÔI ĐÃ THẬT SỰ ÂN HẬN VÌ ĐÃ VÀO ĐẢNG CSVN
ĐẠI TÁ QUÂN ĐỘI NHÂN DÂN CẤT CAO LỜI KÊU GỌI!
To: Hành Động!
(Buông dao đồ tể)
Kính thưa toàn dân Việt Nam trong và ngoài nước,
Kính thưa quí vị quan tâm,
Thưa tất cả đảng viên Đảng Cộng Sản Việt Nam,
Tôi viết email này trong 1 thời điểm đặc biệt tột cùng của tình hình đất
nước Việt Nam của chúng ta.
Đó là tình hình gì?
Xin thưa ngắn gọn: Tình hình vừa bi thảm, vừa hy vọng:
1) Bi thảm, vì VN đang trên lộ trình Bắc thuộc Hán tộc gần như vô phương
cứu gỡ; Đất ở biên giới phía Bắc đã vô tay Trung quốc hằng nghìn km2.
Vịnh Bắc Bộ cũng đã mất hằng nghìn km2. Hoàng sa mất sạch và Trường Sa
cũng trên đà mất sạch. Lưỡi Bò Trung Quốc lăm le liếm gần sát bờ biển
VN. Hán tộc đang cưỡi trên lưng Trường Sơn, với cớ khai thác bô-xít.
Rừng đầu nguồn các Tỉnh Bắc Việt đang bị gậm nhấm. Đồng bằng miền Nam
cũng vậy, với những vụ mượn cớ mướn đất để Hán tộc trồng khoai... 90%
những gói thầu quan trọng của đất nước đều lọt vào tay Trung Quốc. Và
hơn hết là Đảng Cộng Sản Việt Nam là nhóm người phản bội Tổ Quốc đang
tiêu diệt lòng yêu nước của muôn triệu dân, để manh tâm chủ trương bán
đất nước, mua lấy quyền lợi đời đời truyền tử lưu tôn làm thái thú cho
giặc phương Bắc.... Đây là lời cảnh báo của vị Đại Tá Đào Văn Nghệ của
Quân Đội Nhân Dân VN (CS), nay đã phản tỉnh:
“Kính thưa toàn thể nhân dân Việt Nam trong và ngoài nước.
Kính thưa toàn thể lực lượng Quân đội nhân dân Việt Nam.
Chúng ta đã mất đất: Ải Nam Quan, Thác Bản Giốc, Núi Lão Sơn...!
Chúng ta đã mất đảo: Hoàng Sa, Trường Sa, và các hải đảo chung quanh...!
Chúng ta đã mất biển: Vịnh Bắc Bộ và gần toàn bộ vùng biển Đông...!
Chúng ta đã mất bao tài nguyên: Hải sản, khoáng sản, dầu hỏa, quặng
mỏ... lần lượt rơi vào túi tham không đáy của hai lũ giặc: Việt Gian và
Tàu Cộng!
Giặc đã vào nhà: Đang chiếm lĩnh Tây nguyên dưới sự bao che, bảo vệ,
đồng loã của lũ giặc nội xâm: ‘Đảng CSVN!’. Lần lượt, một cách tiệm tiến
quy mô và hợp thức.... Tàu sẽ tràn xuống Yết Hầu Tây Nguyên”
2) Hy vọng, nhờ hồn thiêng sông núi phò trợ, hằng triệu triệu con dân
Việt Nam đang mở mắt bừng tỉnh, nguyện hy sinh mạng sống để diệt trừ
thảm họa cho dân tộc. Tuổi trẻ VN (kể cả tuổi trẻ đảng viên Cộng Sản),
Trí thức VN (kể cả trí thức đảng viên Cộng Sản) đều sôi sục lòng căm
hờn, tủi nhục vì đã lầm lạc nghe theo lời dối trá của ĐCSVN, đã gây họa
cho tổ quốc, cho dân tộc mình. Họ thề quyết chuộc lại tội lỗi, bằng cách
rời xa đảng, đốt thẻ đảng, và khi cần sẽ đứng lên cùng nhân dân lật đổ
CSVN....
Tôi đọc thấy bài viết “lời trần tình của một đảng viên CSVN” với câu kết
thật đáng thương, thật ngậm ngùi “Tôi đã thực sự ân hận vì đã vào Đảng”.
Ông thành tâm nói lên nỗi niềm âu lo của mình và của trên 90% đảng viên,
như sau:
“Tôi đã gần 50 tuổi, đang làm cho một viện nghiên cứu của Nhà nước, đã
được 15 năm tuổi Đảng. Thật lòng là tôi đã nghĩ đến việc ra khỏi Đảng
nhưng lại không dám thực hiện, tôi không đủ can đảm và mạnh mẽ để chấp
nhận một cách kiếm sống mới hoàn toàn mà tôi không tự tin với nó.”
Ông không ngần ngại nói rõ ra:
“Những người Đảng viên như tôi bây giờ chiếm đa số tuyệt đối trong Đảng,
đến 95%. Hồi tháng 4 năm ngoái, tôi được đọc một bản nghiên cứu của Viện
Nghiên cứu Dư luận Xã hội, đây là tài liệu chính thức nghiên cứu theo
yêu cầu của Bộ Chính Trị. Qua đó nói rõ rằng Đảng viên bây giờ đều chán
nản và bi quan, không còn tin vào đường lối chủ nghĩa Cộng Sản và học
thuyết Mác Lê-Nin nữa, Đảng viên chỉ hy vọng vào sự đổi mới của Đảng.
Nhưng bây giờ Đảng đã không còn đổi mới nữa, đang đi vào ngõ cụt. Hầu
hết những Đảng viên như tôi bây giờ đều mong muốn một sự thay đổi, nhưng
họ lại sợ thay đổi. Lý do quan trọng nhất là họ sợ bị trả thù như lịch
sử đã từng xảy ra, như Đảng đã từng làm, họ nghe thấy sự hung hăng và
cực đoan của các Việt Kiều qua các lần biểu tình chống đối người trong
nước qua làm họ sợ.”
Ông nói thêm: “Đa số Đảng viên và quan chức hiện nay đều hèn nhát như
tôi vậy.... Những kẻ chức vụ càng cao thì không những hèn mà còn nhát,
thượng đội hạ đạp... chúng chỉ hung hăng khi nắm quyền lực trong tay và
đối xử thô bạo với kẻ dưới hoặc những người không có chút quyền gì. Tôi
đảm bảo rằng, khi có một sự thay đổi, bọn người này là những kẻ trốn
chạy đầu tiên hoặc quay ngoắt tức thì theo lực lượng mới. Bọn chúng đa
số đều là những kẻ giàu có, giờ thì lắm tiền nhiều của, sợ chết, và sẵn
sàng trở thành kẻ phản bội cho người khác sai bảo, nếu được đảm bảo rằng
không làm gì bọn chúng.
Sự sụp đổ và thay đổi là chắc chắn và không thể tránh khỏi. Nhiều người
bảo rằng sẽ rất nhanh, nhưng cũng có người bảo rằng sẽ chưa thể trong
một hai năm nữa. Tôi thì nghĩ điều đó không tùy thuộc vào Đảng, vào
Chính quyền nữa, cái này ngoài khả năng của họ rồi. Nó tùy thuộc vào lực
lượng thay đổi có thể hành động lúc nào thì lúc đó sẽ có sự thay đổi”.
Tôi đọc thấy bài viết của một Đại Tá VC Đào Văn Nghệ thành tâm cất cao
lời kêu gọi “Toàn Dân -Toàn Quân hãy đứng lên lật đổ chế độ độc tài Cộng
Sản Việt Nam, thiết lập chế độ Cộng Hòa Việt Nam. Đất nước lâm nguy!
Giang sơn rơi lệ! Dân chúng lầm than!”
Vang vang bên tai tôi những lời kêu gọi mọi giới, mọi nơi “đứng lên đáp
lời sông núi” tiêu diệt bọn Cộng Sản. Ngay cả ông Cố Tổng Thống Nga
Boris Yeltsin cũng đoan quyết: “Cộng Sản không thể nào sửa chữa, mà cần
phải đào thải nó.”
Tôi ngậm ngùi nghĩ đến chuyện đổ máu sắp đến trên đất nước tôi, chuyện
đổ máu chắc chắn phải xảy ra, vì đó là con đường duy nhất đề cứu tổ
quốc, cứu dân tộc tôi. Tôi vừa mong đợi, vừa hãi hùng khi tưởng tượng
chuyện đổ máu sắp tới.
Những người Việt yêu nước mới chỉ tỏ lòng yêu nước chống Trung cộng
thôi, mà Đảng viên Cộng Sản như hiện nay, đã quyết đàn áp, bắt bỏ tù,
sát hại.... Nay bị toàn dân đứng lên lật đổ ngay chính họ thì cuộc tàn
sát này sẽ còn bi thảm cỡ nào. Và máu phải trả bằng máu, phải diệt sạch
3 triệu kẻ tàn ác thì mới mong cứu thoát được 80 triệu dân tộc Việt. Như
vậy sẽ có hằng 10 triệu sanh linh phải đầu rơi máu chảy ư?
Biết bao nhiêu người quan tâm đến chuyện này. Người ta đã viết đến
chuyện hậu Cộng Sản. Có người đã hứa, đã kêu gọi sẽ không trả thù sau
khi lật đổ được Cộng Sản. Nhưng theo suy luận thì khó tin được. Ngay như
nước Pháp văn minh, mà trong thời kỳ Phát-xít Đức chiếm đóng, Mật vụ và
Cảnh sát Pháp dưới thời Vichy, đã tận tâm phục vụ cho Đức, ruồng bắt dân
Pháp yêu nước hành hạ (giống như ĐCSVN ngày nay). Khi Đức thua trận Đồng
Minh, thời Tổng Thống De Gaule, dân chúng nhất thời phẫn nộ đã giết mất
10,000 tên phản quốc Pháp. Nếu TT De Gaule không kịp thời ra lệnh cấm
thì cuộc tàn sát trả thù còn biết bao người bị sát hại nữa. VN sẽ hung
tợn hơn nhiều. Hơn nửa thế kỷ, CSVN cai trị đất nước, đã cướp giật của
toàn dân từ Bắc chí Nam, từ Cải Cách Ruộng Đất ở Bắc (năm 1956) đến Tết
Mậu Thân (1968) biết bao nhiêu hận thù chồng chất!!!
Tôi nghĩ đến ngày CSVN bị lật đổ không còn xa. Cuộc đổ máu đang gần kề.
Không phải người Việt từ hải ngoại về nước trả thù, mà dân chúng VN
trong nước sẽ hành xử quyền trả thù. Họ, những người CS gian ác, cướp
giật, sát hại nhân dân thật đáng bị trả thù. Phải công bằng xác định như
vậy.
Nhưng lòng tôi lại muốn cuộc trả thù xứng hợp mà thôi, nhất là trả thù
bằng luật pháp công minh. Máu VN sẽ bớt chảy. Như vậy oan oan tương báo
sẽ không còn.
Trong tinh thần Phật giáo, người ta thường nói “Buông dao đồ tể sẽ thành
Phật!” Như vậy có nghĩa là muốn thành Phật, muốn được tha tội, được sống
trở lại cuộc sống bình thường cũng phải có điều kiện. Điều kiện là
“buông dao đồ tể”, là biết hoàn thiện, biết làm điều lành để được tha
thứ.
Vậy người Cộng Sản, có 2 con đường chọn lựa:
1) Từ mấy năm nay, họ đã chọn lựa con đường “còn đảng còn mình”, nghĩa
là họ chọn con đường tuyệt đối tuân theo lệnh Đảng để hà hiếp, bức bách,
cướp giật tài sản, giết hại nhân dân để họ được giàu sang, nhà cao cửa
rộng, đất vườn mênh mông, xe sang....
2) Con đường thứ hai chưa ai nói cho họ biết, đó là “buông dao đồ tể”.
Đây là con đường sống cho bản thân và cho con cháu của họ mà họ chưa
thấy ra. Tất cả Đảng Cộng Sản đều biết rõ cái họ có hơn mọi người hôm
nay là cái do cướp giật, do ăn cắp của công, tức của nhân dân, do tội
lỗi mà có, do bàn tay họ đang cầm dao đồ tể. Muốn có được tâm hồn, tinh
thần an nhiên, không ân hận, không bị ám ảnh đời đời là phải “buông dao
đồ tể”, trả lại tổ quốc, nhân dân những gì họ đã cướp giật mà có. Không
làm vậy, thì họ sẽ không bao giờ được tha thứ, không đời cha, thì đời
con, đời cháu vẫn còn nợ máu với nhân dân.
Những suy nghĩ này của tôi là những suy nghĩ thật đơn giản và bình
thường theo lẽ phải, bất cứ người Cộng sản nào cũng suy nghĩ ra hết. Bây
giờ người Cộng sản nhìn đâu cũng thấy kẻ thù, và lúc nào cũng sợ kẻ thù
sát hại. Họ thử chân thật với lòng họ, hỏi xem phải vậy không? Họ đâu có
dám đi đâu mà không có người đi theo bảo vệ. Tại sao họ có nhiều kẻ thù
như vậy? Chính họ đều biết, vì họ gây thù oán. Cướp của người, giết hại
người, sang đoạt, hành hạ người thì người ta phải thù ghét, và khi có cơ
hội thì họ sẽ trả thù, khi họ bị đưa vào chân tường thì họ liều mình để
tự cứu. Nhân dân VN đang bị lùa vào chân tường, những người yêu nước
đang bị ĐCSVN lùa vào chân tường.
Bây giờ đã có 2 con đường để đảng viên Cộng Sản lựa chọn. Con đường thứ
nhất là con đường “cờ bạc” hên xui. “Còn Đảng còn ta”, thì còn tiền bạc,
tài sản, tánh mạng... nhưng đến một ngày nào đó “không còn Đảng” thì mất
sạch, giống như thằng máu mê cờ bạc, vào ngày chót cuộc đời bao giờ của
[cũng] mất sạch.
Theo con đường thứ hai không phải là không đắng cay. Cái đắng cay là
phải chấp nhận một vài điều kiện “buông dao đồ tể”, ngưng cướp giật,
ngưng hành hạ dân, sống đời lương thiện. Những ông Công An Cộng Sản hỏi
lại lòng mình xem nhân dân đòi hỏi các ông làm như vậy các ông làm được
không? Và đòi hỏi như vậy có đúng với lẽ phải không?
Các ông quen rồi. Người Cộng Sản các ông ngày nay, làm như vậy các ông
không làm được. Các ông cần chà đạp, bóc lột nhân dân để làm giàu đã
quen rồi. Cái khó là ở chỗ đó.
Vậy, tùy các ông chọn, tất cả tập đoàn Cộng Sản của các ông. Hãy cứ “cờ
bạc” và chờ ngày sụp đổ!
Tôi đề nghị với tất cả những nhà tranh đấu lật đổ chế độ Cộng Sản, tức
là đề nghị với toàn dân Việt Nam, trong nước cũng như ngoài nước, những
biện pháp hậu Cộng Sản sau đây:
1) Đối với những người chịu “buông dao đồ tể” thì hậu Cộng Sản xin toàn
dân tha thứ hoàn toàn tội lỗi họ đã gây ra từ hôm nay, ngày họ “buông
dao đồ tể”, trở về trước, và họ được giữ số tài sản trị giá tối đa 500
triệu đồng VN với 1 ngôi nhà để ở, do Hội đồng Quốc Gia chọn chỉ định,
nếu họ có nhiều nhà. Còn dư bao nhiêu sung vào tài sản Quốc Gia, để xây
dựng lại tổ quốc.
2) Đối với những người vẫn giữ lập trường “còn Đảng còn mình” thì cầm
giữ và đưa họ ra Toà xét xử. Dĩ nhiên, sau xét xử, những người này không
được phần như những người đã buông dao đồ tể. Tất cả tài sản của nhóm
này sẽ xung vào tài sản Quốc Gia.
3) Kể từ ngày hôm nay cho đến hết ngày 31-12-2012, đảng viên Đảng Cộng
Sản nên viết đơn xin “buông dao đồ tể” với các tổ chức đang vận động lật
đổ Cộng Sản. Các tổ chức này sẽ theo dõi xem họ có buông dao thật không.
Quí vị sẽ bảo mật tên tuổi của họ. Mỗi cuối tháng xin quí vị báo cáo số
lượng người buông dao đồ tể đến một địa chỉ e-mail ở ngoại quốc, để làm
tổng kết vào cuối năm 2012. Địa chỉ này sẽ công bố cho quí vị biết sau.
Những người Cộng Sản thường nói câu “Hạ cánh an toàn”. Câu này hàm ý là
suốt thời gian họ cướp giật, ăn hối lộ, thâm thụt tài sản Quốc Gia để
vinh thân phì gia, cho đến khi nghỉ việc, hồi hưu mà không bị bắt bỏ tù,
bị làm dê tế thần... là “hạ cánh an toàn”. Họ nghĩ, Lê Đức Anh, Lê Khả
Phiêu, Phan Văn Khải... là những người đã hạ cánh an toàn.
Thưa không! Chỉ khi nào chịu “buông dao đồ tể” thì mới an toàn để hạ
cánh. Chưa làm điều đó thì ngay Hồ Chí Minh, Phạm Văn Đồng, Nguyễn Văn
Linh, Võ Văn Kiệt, Võ Nguyên Giáp cũng chưa hạ cánh an toàn, vì đời con
cháu của họ vẫn còn phả trả món nợ máu của cha ông đối với nhân dân.
Tôi tin rằng, nếu được 1 triệu đảng viên CSVN xin “buông dao đồ tể” thì
rất hy vọng sẽ không còn cuộc đổ máu trong cuộc vận động lật đổ CSVN,
nhất là sẽ hết hận thù hậu Cộng Sản trong nhân dân. Đất nước sẽ thái
bình thạnh vượng. Mong lắm thay.
Kính,
Người đề nghị,
Nguyễn Phước Đáng
TB:
1) Đây chỉ là đề nghị. Kính xin mọi người tham gia góp ý, nhất là quí vị
Đảng viên CS. Trước hết xin quí vị tiếp tay phổ biến đề nghị này.
2) Xin gời kèm dưới đây 2 bài của 2 người Cộng Sản:
.
Tâm sự của một đảng viên CS
. Lời kêu gọi của Đại Tá VC Đào Văn Nghệ
. Bản nhạc Anh là ai? Của Việt Khang (Tiếng Việt và Tiếng Anh)
![]()
![]()
TÔI ĐÃ THỰC SỰ ÂN HẬN VÌ ĐÃ VÀO ĐẢNG
Tuesday, November 2, 2010
http://phiemdam.com
Lâu nay tôi không viết blog, không comment vì tôi sợ. Tôi nghe được
những thằng bạn làm bên an ninh nói rằng đang thực hiện những chỉ thị
của cấp trên rất quyết liệt để tìm ra dấu vết tông tích của những
blogger “có vấn đề” để có cách xử lý thích đáng. Tôi thực sự sợ, có lẽ
là tôi hèn nhát. Nhưng hôm nay tôi muốn viết, tôi buộc phải viết, tôi
không giải thích được tâm trạng của mình lúc này, nhưng tôi cảm nhận rõ
ràng một sự thôi thúc phải nói ra những gì mình suy nghĩ cho nhiều người
đọc. Sự thôi thúc đó đến từ đâu tôi cũng không chắc, nhưng thật tình là
tôi vẫn rất run sợ khi post bài này, tôi không phải là người dũng cảm,
nhưng tôi thấy mình cần làm điều đó. Và tôi cũng chỉ có nơi này để viết,
để nói ra được sự thật, blog là nơi duy nhất ở xã hội này người ta có
thể nói thật, còn lại đều là một cuộc sống dối trá với chính mình và mọi
người.
Tôi đã gần 50 tuổi, đang làm cho một viện nghiên cứu của Nhà nước, đã
được 15 năm tuổi Đảng. Thật lòng là tôi đã nghĩ đến việc ra khỏi Đảng
nhưng lại không dám thực hiện, tôi không đủ can đảm và mạnh mẽ để chấp
nhận một cách kiếm sống mới hoàn toàn mà tôi không tự tin với nó. Mà bỏ
Đảng thì chỉ còn cách bỏ cơ quan. Đã suy nghĩ rất nhiều cách mưu sinh
khác nhưng vẫn không thấy cái nào là được. Các con tôi phải còn vài năm
nữa mới có thể tự lo được. Lương hai vợ chồng cộng lại mới hơn chục
triệu. Riêng tôi mỗi năm được thêm vài công trình nghiên cứu, chia ra
cũng được khoảng 30-40 triệu đồng. Cái này chính là bổng lộc mà cấp trên
ban phát vì nghiên cứu cho có, xong cho vào tủ, chủ yếu là viết theo ý
muốn cấp trên rồi lập hội đồng khen nhau mấy câu, thế là xong. Giàu thì
chủ yếu là các xếp lớn vì đề tài nào các xếp cũng có tên để chia tiền dù
chẳng làm gì, có khi cũng chẳng nhớ nổi cái tên đề tài. Còn chưa kể
những thứ quyền lợi mua sắm khác. Nói chung là nếu lên được trưởng phòng
thì không phải lo tiền bạc, người ta cúng cho mình. Do vậy mà trong nội
bộ người ta đấu đá giành giật nhau ghê lắm, vào Đảng cũng chỉ hy vọng
lên được chức cao hơn. Nói thật là ngày xưa tôi vào Đảng cũng với động
cơ như thế, nhưng không nghĩ rằng như thế chỉ mới là cái bắt buộc sơ
đẳng, muốn ngoi lên được đòi hỏi phải nhiều thủ thuật lắm, và phải biết
luồn cuối thật giỏi, chà đạp người khác mà không bị cắn rứt. Mà cả 2 cái
này tôi đều dở, có lúc thấy phải làm nhưng làm cũng không đạt yêu cầu.
Chuyên viên như tôi (dù là được xếp vào ngạch cao cấp) bây giờ toàn phải
nói vẹt, nói dối đến mức mất tư cách mà chẳng biết phải làm sao. Giờ mới
thấy mình hèn nhưng đã muộn. Tự an ủi trấn an mình “mưu sinh mà, thôi
đành vậy...”.
Những người Đảng viên như tôi bây giờ chiếm đa số tuyệt đối trong Đảng,
đến 95%. Hồi tháng 4 năm ngoái, tôi được đọc một bản nghiên cứu của Viện
Nghiên cứu Dư luận Xã hội, đây là tài liệu chính thức nghiên cứu theo
yêu cầu của Bộ Chính Trị. Qua đó nói rõ rằng Đảng viên bây giờ đều chán
nản và bi quan, không còn tin vào đường lối chủ nghĩa Cộng Sản và học
thuyết Mác Lê-Nin nữa, Đảng viên chỉ hy vọng vào sự đổi mới của Đảng.
Nhưng bây giờ Đảng đã không còn đổi mới nữa, đang đi vào ngõ cụt. Hầu
hết những Đảng viên như tôi bây giờ đều mong muốn một sự thay đổi, nhưng
họ lại sợ thay đổi. Lý do quan trọng nhất là họ sợ bị trả thù như lịch
sử đã từng xảy ra, như Đảng đã từng làm, họ nghe thấy sự hung hăng và
cực đoan của các Việt Kiều qua các lần biểu tình chống đối người trong
nước qua làm họ sợ. Rồi kiểu tuyên truyền của Đảng cũng tăng thêm điều
đó, nếu bạn là Đảng viên, đi họp sinh hoạt Đảng thì sẽ nghe thấy những
lời lẽ cảnh báo rất nặng nề, nào là các thế lực thù địch, nào là sẽ
không đội trời chung với Đảng viên, âm mưu diễn biến hòa mình có thể mất
nước v.v..
Nhưng cái làm xói mòn niềm tin ở Đảng nhất là tham nhũng và đặc quyền
thì Đảng chẳng có một biện pháp hiệu quả nào ngăn chặn, nếu không muốn
nói là Đảng phải duy trì nó để sống và để cai trị quan chức. Cơ quan tôi
và nhiều nơi khác suốt ngày bàn tán về việc ông Lê Thanh Hải đã chi ra
cả trăm tỷ đồng để hối lộ cho những vị ủy viên Bộ Chính Trị vào TpHCM để
xem xét việc cách chức ông ta vì dính đến vụ PCI. Giờ ông ta tuyên bố
với đám đàn em kinh tài là vững như bàn thạch vì không những thế, Thủ
Tướng còn nhận của ông ta mấy triệu đô la nữa. Giờ là lúc ông ta ra sức
vơ vét và tạo điều kiện cho các đàn em kinh tài vơ vét để bù lại những
gì đã phải chi ra để chạy cho ông ấy. Những chuyện này giờ đây tồn tại
như một sự tất yếu, chẳng có gì đáng ngạc nhiên.
Tôi đang đứng trước một trạng thái chông chênh, giữa những lựa chọn
không dễ dàng: theo hiện trạng và thói xấu của xã hội để sống dễ dàng
hoặc thay đổi để không theo nó, hay tham gia vào những sự thay đổi của
người khác làm xã hội tốt hơn. Tôi muốn 2 cái sau nhưng nhiều lần đã
không vượt qua được chính mình. Hàng này tôi bị buộc phải học và thực
hành theo gương và đạo đức HCM nhưng toàn là những gì đạo đức giả và
ngụy quân tử. Tôi là người luôn kính trọng Chủ Tịch HCM ngay cả khi đã
đọc được những mặt trái của Bác. Tôi giữ thái độ đó vì tôi cho rằng Bác
là một con người. Nhưng cách mà Đảng đang tuyên truyền về hình ảnh và
đạo đức của Bác, bắt mọi người học tấm gương của Bác là cách mà người ta
thường làm để ca ngợi những vị giáo chủ của các tôn giáo. Thật đáng buồn
là những điều như vậy chẳng những không làm tôn lên hình ảnh của Bác mà
ngược lại, vì Bác không có những điều cần thiết của một giáo chủ tôn
giáo. Thời buổi bây giờ không còn là những thế kỷ trước, thông tin quá
nhiều, nhanh và dễ kiểm chứng thì không thể tạo ra những myth [huyền
thoại] để dẫn dắt lòng tin của mọi người được. Tôn giáo được tạo ra từ
các myth [huyền thoại] vốn là những hiểu biết sai lầm, có thể là dối trá
nhưng lại mang ý nghĩa huyền thoại, thần thoại. Người ta đang làm cho
hình ảnh Bác ngày càng trở nên méo mó và dối trá.
Gần đây tôi bắt đầu tin dần vào những gì vô hình như là định mệnh, số
phận, vận nước,.... Không tìm thấy căn cứ khoa học nào, nhưng có lẽ niềm
tin là tâm linh, không phải biện chứng khoa học. Do vậy, tôi cũng hy
vọng như nhiều người dân đang hy vọng, hồn thiêng sông núi sẽ phù hộ cho
vận mệnh của đất nước. Tôi muốn nói với những người muốn mưu sự lớn và
thực sự vì đất nước nhân dân, hãy nhắm vào những gì thiết thực nhất vì
cuộc sống của đa số người dân, đừng có giương ngọn cờ dân chủ nhân quyền
làm mục đích chính, những điều đó với người dân còn xa vời lắm. Chính
quyền hiện nay dù làm ra vẻ chống đối và mạnh tay với những người đấu
tranh cho dân chủ, nhân quyền; giả bộ như là sợ những điều đó đe dọa sự
cầm quyền của họ nhưng thực ra họ rất mong muốn những người đấu tranh
này lao vào những mục tiêu như vậy vì chúng chẳng thể nào thu hút quần
chúng trong vài chục năm nữa. Họ ra vẻ cái này là gót chân Achile của
Đảng nên phản ứng rất dữ dội, làm cho những người đấu tranh cứ tưởng
thật là mình đã nhắm vào đúng tử huyệt của đối thủ và cứ thế húc đầu vào
đá. Những gì thiết thực đối với quần chúng thì rất nhiều, nhiều vô kể,
không thể nhắm đến hết tất cả một lúc được. Những con người sáng suốt sẽ
nhận ra một vài điểm thật quan trọng từ những nhu cầu này, nhấn mạnh nó,
giương nó lên làm ngọn cờ để tạo ra động lực cho đa số dân chúng thì mới
có thể tạo ra lực lượng và thế lực thay đổi cái hiện nay được. Điều đáng
mừng là một vài năm gần đây đã thấy xuất hiện vài người có tầm nhìn như
vậy, không lao vào những khẩu hiệu dân chủ nhân quyền mà nhìn được những
mấu chốt từ những gì rất thiết thực. Tôi có hân hạnh được trao đổi với
những người như vậy trên blog và cảm nhận được sức mạnh tư duy của họ
cho dù họ không nói gì về điều đó.
Nếu ai muốn copy bài này để phổ biến thì cứ tự nhiên làm đừng hỏi ý kiến
tôi. Mà cũng mong các bạn hãy làm điều đó vì có thể một ngày nào đó, tôi
không đủ sự can đảm, không vượt qua nổi sự hèn nhát nên sẽ xóa hẳn cái
blog này. Tôi đã từng nghe cánh an ninh nói rằng sẽ dựa vào quan hệ của
con rể Thủ Tướng, là Việt Kiều trong giới tài phiệt, can thiệp với Yahoo
để “lôi ra ánh sáng” kẻ nào là "Change We Need" để trị tội vì đã “vu
khống” thanh danh của gia đình “phò mã”. Chuyện ấy cũng vài tháng nay
rồi nhưng vẫn thấy "Change..." tiếp tục viết bài, có thể là họ không làm
được, và cũng có thể là chưa làm được. Nếu một ngày nào đó mọi người
thấy blog này biến mất hẳn thì xin hãy hiểu và thông cảm cho tôi. Tôi
rất biết ơn ai đó copy bài này về blog của mình để những gì tôi viết còn
lưu lại được.
Đa số Đảng viên và quan chức hiện nay đều hèn nhát như tôi vậy, những
người dũng cảm có tư cách thì rất ít, những người này đều không lên cao
được. Những kẻ chức vụ càng cao thì không những hèn mà còn nhát, thượng
đội hạ đạp. Bản chất bọn chúng là những kẻ sợ sệt đủ thứ, chúng chỉ hung
hăng khi nắm quyền lực trong tay và đối xử thô bạo với kẻ dưới hoặc
những người không có chút quyền gì. Tôi đảm bảo rằng, khi có một sự thay
đổi bọn người này là những kẻ trốn chạy đầu tiên hoặc quay ngoắt tức thì
theo lực lượng mới. Bọn chúng đa số (tôi là thiểu số) đều là những kẻ
giàu có, giờ thì lắm tiền nhiều của, sợ chết, và sẵn sàng trở thành kẻ
phản bội cho người khác sai bảo nếu được đảm bảo rằng không làm gì bọn
chúng.
Sự sụp đổ và thay đổi là chắc chắc và không thể tránh khỏi, nhiều người
bảo rằng sẽ rất nhanh, nhưng cũng có người bảo rằng sẽ chưa thể trong
một hai năm nữa. Tôi thì nghĩ điều đó không tùy thuộc vào Đảng, vào
Chính quyền nữa, cái này ngoài khả năng của họ rồi. Nó tùy thuộc vào lực
lượng thay đổi có thể hành động lúc nào thì lúc đó sẽ có sự thay đổi.
Còn thay đổi như thế nào thì lại tùy thuộc vào cái lực lượng này có muốn
làm điều tốt cho người dân hay không. Thật là khủng khiếp nếu đất nước
này tránh vỏ dưa gặp vỏ dừa.
Hãy tha thứ cho tôi nếu ai đó vô tình bị xúc phạm từ những điều tôi
viết, nhưng tôi vẫn tin những người đó rất ít, đếm trên đầu ngón tay.
Tạm biệt mọi người, cũng có thể là vĩnh biệt.... Chúc mọi người vui khỏe
và an toàn, chúc Việt Nam thay đổi tốt đẹp.
Tôi đã thực sự ân hận vì đã vào Đảng!
Psonkhanh
![]()
![]()
ĐẠI TÁ QUÂN ĐỘI NHÂN DÂN VN ĐÀO VĂN NGHỆ
Cất Cao Lời Kêu Gọi
Samedi 23 octobre 2010 6 23 /10 /2010 08:39
Đại Tá Quân đội nhân dân VN Đào Văn Nghệ cất cao lời kêu gọi Tâm thư của
Tướng tư lệnh: Quân Giải Phóng Việt Nam:
Toàn Dân -Toàn Quân hãy đứng lên lật đổ chế độ độc tài Cộng Sản Việt Nam
thiết lập chế độ Cộng Hòa Việt Nam:
Đất nước lâm nguy! Giang sơn rơi lệ! Dân chúng lầm than!
- Kính thưa toàn thể nhân dân Việt Nam trong và ngoài nước.
- Kính thưa toàn thể lực lượng Quân đội nhân dân Việt Nam.
Chúng ta đã mất đất: Ải Nam Quan, Thác Bản Giốc, Núi Lão Sơn...!
Chúng ta đã mất đảo: Hoàng Sa, Trường Sa và các hải đảo chung quanh...!
Chúng ta đã mất biển: Vịnh Bắc Bộ và gần toàn bộ vùng biển Đông...!
Chúng ta đã mất bao tài nguyên: Hải sản, khoáng sản, dầu hỏa, quặng
mỏ...lần lượt rơi vào túi tham không đáy của hai lũ giặc: Việt Gian và
Tàu Cộng!
Giặc đã vào nhà: Đang chiếm lĩnh Tây nguyên dưới sự bao che, bảo vệ,
đồng loã của lũ giặc nội xâm: ” Đảng CSVN! ” Lần lượt, một cách tiệm
tiến quy mô và hợp thức.... Tàu sẽ tràn xuống Yết Hầu Tây Nguyên.
15 thằng Việt Gian chóp bu trong đảng Cộng Sản Việt Nam đã toa rập với
nhau bán Nước cho Tàu, chúng chỉ là những tên bù nhìn qua quỷ kế của Tàu
phù là lấy “Người Việt cai trị người Việt ”. Đất nước nay đã thuộc về
tay Tàu cộng....
Tất cả chúng ta đều là những người con sinh ra và lớn lên trên một đất
nước, cùng chung một tiếng mẹ Việt Nam. Mỗi người tần tảo một công việc
khác nhau. Người cuốc ruộng, người đánh cá, người làm công nhân, ngưòi
vào quân đội, công an, người đang đi học, người đã nghỉ hưu.... Chúng ta
đều chỉ mong sao có cuộc sống bình an, ấm no, hạnh phúc....
Nhưng nay tổ quốc lâm nguy, biên giới, hải đảo bị mất dần, từ Thác Bản
Dốc, ải Nam Quan đến Trường Sa, Hoàng Sa.... Thậm chí cả một vùng biển
nước bao quanh bờ cõi, là lối đi về nối liền huyết mạch với hải phận
quốc tế, là chỗ dân ta thường ra khơi đánh cá kiếm ăn, đang có nguy cơ
bị mất nốt. Vùng đất cao nguyên trung bộ là một địa bàn chiến lược sống
còn, nhưng nay với lý do khai thác Bauxit, Trung Quốc đã đưa người sang
chiếm đóng. Mặc dù chưa qua quốc hội bàn thảo, phê duyệt, lãnh đạo đảng
Cộng sản họ phớt lờ mọi lời can ngăn, tiếng kêu cứu của mọi tầng lớp
nhân dân.
Kinh tế sa sút, lạm phát triền miên, thất nghiệp gia tăng cực kỳ đói
khổ. Nạn tham nhũng tràn lan, sâu dầy khó bề xử lý. Người dân khắp nơi
mất đất, mất nhà, màn trời chiếu đất rất oan ức. Sinh viên, học sinh
nghèo khổ không đủ tiền ăn học. Công an thường xuyên buộc phải hành xử
trái luật pháp, vô đạo với nhân dân. Quân đội buộc phải khoanh tay đứng
nhìn bờ cõi bị xâm lấn. Mà tất cả phải nhận những đồng lương ít ỏi, nếu
người chân chính thì không thế nào sống nổi.
Trong khi đó, những kẻ thất đức, vô tài, mua quan, bán chức, bằng mọi
cách chui vào đảng Cộng sản để có cơ hội tham nhũng, móc ngoặc, bè cánh,
rồi ngoi lên đội ngũ lãnh đạo các cấp. Họ sống xa hoa, sân golf, biệt
thự vài triệu đô khắp chỗ, xe hơi giá đắt sang trọng, lộng lẫy đi đi về
về. Ngoài ra còn tài khoản tiền lớn cất giấu ở ngân hàng nước ngoài. Rồi
con, cháu của họ du học, sinh sống đế vương ở những nước văn minh Âu,
Mỹ....
Tất cả đều [bắt nguồn từ] nguyên do thể chế độc đảng Cộng sản, lấn quyền
gây nên. Hiến pháp không được thực thi, họ tự quyền, tự ý thay vào đó
những bộ luật có lợi cho họ, dễ buộc tội dân, chỉ để xử dân, còn cán bộ
cấp cao là vùng cấm kỵ.... Khiến người dân không thể đứng lên cất tiếng
nói đòi quyền sống. Các tổ chức, đảng phái, những người yêu nước nói,
viết, đấu tranh đều bị buộc tội, ngăn cấm, đàn áp, bắt giữ, tù đày vô
cùng oan trái.... Nỗi khổ này không biết bao giờ mới dứt? Nếu như chúng
ta không thức tỉnh, để đứng dậy đoàn kêt đấu tranh.
Hỡi toàn dân Việt Nam ở mọi miền đất nước!
Hỡi quân đội, công an Việt Nam hãy bảo vệ cho người dân Việt Nam, như
những chiến sĩ quân đội, công an Nga xô, Ba Lan, Đông Âu trước kia, họ
đã sớm thức tỉnh, chớp thời cơ, cầm súng đứng về phía nhân dân. Để ngày
nay chính họ, gia đình, vợ con họ được dân chủ, ấm no. Họ không còn phải
sống trong lo sợ, đói khổ, giả dối dưới chế độ Cộng sản cũ đầy sai trái
và tội lỗi. Chế độ đã bao năm khống chế họ bằng luật rừng, họng súng,
nhà tù, cưỡi lên đầu lên cổ nhân dân họ. Bởi vậy, đây là thời điểm nhân
dân và đất nước đang cần những anh hùng đứng lên giúp dân làm nên một
trang sử, đưa dân tộc ta bước vào kỷ nguyên dân chủ, ấm no không còn
Cộng sản độc tài. Kỷ nguyên Quốc gia Cộng Hòa.
Chúng ta không phân biệt đảng phái, tôn giáo, già, trẻ, gái, trai. Mỗi
người hãy tự góp sức mình theo khả năng, điều kiện. Ai ở nhiệm vụ nào
hãy làm tốt nhiệm vụ đó, nhưng cùng một ý chí đấu tranh.
Các Tướng Tá hiện phục vụ trong quân đội Nhân dân!
Mắt có thấy, tai có nghe Giặc tàu tràn vô Đất Nước không?
Cửa Biên Ải bị giặc cs Hà Nội mở rước Giặc tàu vô tự do
Quân đội hãy đứng lên lật đổ cs Hà Nội là bảo vệ Đất Nước
Hãy bỏ tính nhu nhược khiếp sợ trước nạn Nội Xâm cs Hà Nội
Quân Đội Nhân Dân còn chờ gì nữa?
“Tiên hạ thủ vi cường”
Lệnh thiết quân luật chỉ áp dụng trong tình trạng khẩn cấp. Tiến hành
cách mạng lật đổ chế độ Cộng sản Hà Nội kiến lập quốc gia Cộng Hòa Việt
Nam:
1. Thành lập một liên minh cứu quốc. Tập hợp mọi thành phần dân tộc
trong và ngoài nước.
2. Phát huy mọi biện pháp để kịp thời giữ biên giới, hải đảo, Tây
nguyên.... Không để bất cứ thế lực nào chiếm đóng.
3. Lập toà án quân sự yêu cầu xét xử những lãnh đạo Cộng sản đã có nhiều
tội diệt chủng, bán nước, vi phạm nhân quyền đối với nhân dân.
4. Tiến hành tổng tuyển cử toàn quốc, để nhân dân được thật sự tự do,
ứng cử, bầu cử, tìm những người tài đức lãnh đạo đất nước và có nhiệm
kỳ.
5. Thay đổi hiến pháp cho phù hợp với hiến pháp chung quốc tế, để bảo vệ
quyền con người cho toàn dân.
Việt Nam ơi! Thời thế tạo anh hùng. Mẹ Việt Nam ơi! Sinh ra những anh
hùng.
Tư lệnh Quân Giải Phóng
Chim Hải Âu - Việt Nam
(Tigon copy từ Tin Trong Ngày /
http://tonthatphusi.centerblog.net)
![]()
![]()
Anh Là
Ai?
Nhạc và lời Việt Khang
Xin hỏi anh là ai? Sao bắt tôi tôi làm điều
gì sai?
Xin hỏi anh là ai? Sao đánh tôi chẳng một chút nương tay?
Xin hỏi anh là ai? Không cho tôi xuống đường để tỏ bày
Tình yêu quê hương này, dân tộc này đã quá nhiều đắng cay!
Xin hỏi anh ở đâu? Ngăn bước tôi chống giặc Tàu ngoại xâm
Xin hỏi anh ở đâu? Sao mắng tôi bằng giọng nói dân tôi?
Dân tộc anh ở đâu? Sao đang tâm làm tay sai cho Tàu?
Để ngàn sau ghi dấu Bàn tay nào nhuộm đầy máu đồng bào
Tôi không thể ngồi yên
Khi nước Việt Nam đang ngã nghiêng
Dân tộc tôi sắp phải đắm chìm
Một ngàn năm hay triền miên tăm tối
Tôi không thể ngồi yên
Để đời sau cháu con tôi làm người
Cội nguồn ở đâu?
Khi thế giới nay đã không còn Việt Nam
—0O0—
WHO ARE YOU
By Viet Khang
May I ask, who are you? Why arrest me? What have I done wrong?
May I ask, who are you? Why beat me without the slightest mercy?
May I ask, who are you? To keep me from protesting
For love of this country, whose people have endured far too much!
May I ask, where are you? Forbidding me from opposing a Chinese invasion
May I ask, where are you? Why scold me in the language of my people?
Where is your nationalism?
Why consciously take orders from China?
You will leave a mark to last a thousand years
Your hands will be stained with the blood of our people
I cannot sit still
While Vietnam collapses
And my people sink
Into a thousand years of eternal darkness
I cannot sit still
My children and the next generation deserve a future
Where will our roots be
When Vietnam is no longer in this world?
![]()
Nguồn: Internet E-mail chuyển
Đăng ngày Chúa Nhật, February 5th, 2012
Ban Kỹ thuật Khóa 10A-72/SQTB/ĐĐ, ĐĐ11/TĐ1ND,
QLVNCH