Bấm vào đây để in ra giấy (Print)
Cho
Tao Chửi
Mày Một Tiếng
Trạch
Gầm
|
Đụ má, cho tao chửi mày một tiếng, Đất của Ông Cha sao mày cắt cho Tàu? Ngậm phải củ gì mà mày cứng miệng, Đảng của mày, chết mẹ… đảng tào lao. Chế độ mày vài triệu tay cầm súng, Cầm súng làm gì… chẳng lẽ hiếp dân. Tao không tin lính lại hèn đến thế, Lại rụng rời … trước tai ách ngoại xâm. Mày vỗ ngực. Anh hùng đầy trước ngõ, Sao cứ luồn, cứ cúi, cứ van xin "Môi liền răng" à thì ra vậy đó Nó cạp mày, mày thin thít lặng thinh. |
|
Ông Cha mình bốn ngàn
năm dựng nước, Trạch Gầm |
Sau đây là phần phê bình về bài thơ trên của
Nhà báo Nguyễn Đạt Thịnh:
Cho tao chửi mày
một tiếng
Làm thơ, viết văn là vẽ lại tâm trạng của
những người sống cùng thời với mình qua cảm xúc của chính mình; bức
truyền thần có sống động không, có linh hoạt, trung thực không, là những
tiêu chuẩn để chấm xem người cầm bút có thành công hay không. Xuân Diệu
vẽ lên cái an nhàn, vô lo của người thanh niên Việt Nam trong những thập
niên 1930-1940 với hai câu:
Hôm nay lạnh, mặt trời đi ngủ sớm,
Anh nhớ em, anh nhớ lắm, em ơi.
Vũ Hoàng Chương cũng vô cùng thành công với bốn câu thơ mô tả mối tình
gian díu giữa ông với nàng tiên Nâu:
Không em ạ, không còn can đảm nữa,
Không, nguồn yêu, suối lệ cũng khô rồi.
Em hãy đốt giùm anh trong mắt lửa,
Chút yêu thương còn sót ở đôi môi.
Chỉ có ngòi bút của một thi hào mới đủ sức mạnh giúp chúng ta thông cảm
với những xúc động vượt thời gian và hiểu một đam mê không còn hợp pháp
nữa — đam mê hút thuốc phiện. Hai xúc động vừa trình bày giúp người đọc
tìm thấy tâm trạng của người thanh niên tiền chiến, thư giãn, không
vướng bận với mọi diễn biến ngoại thân để trọn vẹn sống với trái tim và
tật xấu của cá nhân mình. Thế hệ của chúng ta không cho phép chúng ta
thu hẹp cảm xúc vào tình yêu và những vui thú lãng mạn, cá nhân được
nữa; và thơ không còn là địa hạt riêng của thi sĩ nữa. Hai câu:
An Lộc địa sử ghi chiến tích,
Biệt Kích Dù vị quốc vong thân!
trở thành vô giá vì cô Năm An Lộc đã vẽ đúng tâm trạng của cư dân An Lộc
tri ân người lính Biệt Kích Dù chấp nhận chết để bảo vệ mạng sống cho
họ. Tôi đã chân thành xúc động đứng trước vài chục nấm mộ của bè
bạn đồng đội được vùi nông trong một khoảnh đất được gọi là "Nghĩa trang
An Lộc", đọc hai câu thơ viết bằng sơn đỏ mầu máu trên tấm vách cao
không hơn nửa thước. Tôi cũng vô cùng xúc động khi đọc bài thơ "Cho tao
chửi mày một tiếng" của nhà thơ trẻ (trẻ hơn tôi) Trạch Gầm. Anh đã vẽ
lên tâm trạng của tôi, và tôi nghĩ, tâm trạng của những người trang lứa
với tôi, đồng hoàn cảnh mất nước như tôi. Xin độc giả thưởng thức
trọn vẹn bài thơ trên để yêu Trạch Gầm như tôi yêu. Ít nhất Trạch Gầm
cũng đã văng vào mặt bọn bán nước Việt Cộng những chữ ÐM mà tôi không đủ
"chì" để xin phép chúng cho tôi chửi chúng một tiếng, dù tôi vẫn chửi
chúng, chửi hàng ngày, nhưng lại chửi bằng những câu văn hoa, bóng bảy
chỉ có tác dụng làm nhẹ tiếng chửi.
Một nét khác trong bức truyền thần vẽ trái tim của người lính mất nước
là hai câu:
Tao không tin lính lại hèn đến thế
Lại rụng rời … trước tai ách ngoại xâm
Trạch Gầm là một trung úy đại đội trưởng, nhiều năm vào sinh ra tử với
trên dưới 100 quân nhân được anh mô tả như "8,000 anh em đất Bái Thượng"
của Hạng Võ. Những người lính đó không hèn, dù vị tổng tư lệnh
quân đội phản bội họ theo lệnh đồng minh; những người lính đó vẫn không
hèn trong suốt nhiều năm dài bị địch sinh cầm trong những điều kiện vô
nhân đạo nhất.
Giờ này, 34 năm sau ngày gẫy súng, người lính Trạch Gầm vẫn gầm vào mặt
Việt Cộng hai chữ "đi em - (ĐM)" để hỏi chúng Đất của Ông Cha sao mày
cắt cho Tàu? Tôi yêu khí phách Trạch Gầm dù mới gặp anh một lần;
tôi yêu thơ Trạch Gầm, anh nói giùm tôi, nói mạnh, nói thẳng hơn tôi,
những điều tôi vẫn nói hàng ngày.
Nguyễn Ðạt Thịnh
Bấm vào đây để in ra giấy (Print)
Đăng ngày Thứ Sáu, JUL 23, 2010
Ban Kỹ thuật K10A-72/SQTB/ĐĐ, ĐĐ11/TĐ1ND, QLVNCH