
Lời nói đầu:
Nhà văn Nguyễn thị Vinh, Na Uy đã viết trong “CỎ BỒNG LÌA GỐC”,
TÂM CẢM (trang 187, tác phẩm “THƯƠNG YÊU”):
“Sài Gòn thất thủ năm 1975, nhà tù, vượt biển, trại cấm…. Nhưng
văn học nghệ thuật và nhất là thi ca, của một số văn thi sĩ
chưa hề đoái hoài tới tiếng người ta kêu khóc, chưa ngó tới
những cuộc đời ăn mày vẫy gọi. Trong sự sai lầm này có cả tôi…”
|
Tôi cũng thế! “Khóc” chưa tròn “vẫy gọi” Kể từ lúc phải tha hương tỵ nạn Ba sọc đỏ, nền vàng: như Minh Chủ Một Biểu Tượng không gì thay thế
được! |
|
Cờ truyền thống, chống độc tài Đất Mẹ Còn cộng sản là ta còn chiến đấu!
Nhờ sắc bén, ta giữ Cờ rực sáng Giữ DI SẢN để chống người CỘNG SẢN
Ý Nga, 14/4/2011 |
*
Các đảo = các trại tỵ nạn ở Đông Nam Á
**
Cò mồi = bọn phản quốc
***
Điển hình là một Trần Trường đã chạy về sống với VC cũng không
yên
Đăng ngày Thứ Sáu, APR 15th, 2011
Ban Kỹ thuật K10A-72/SQTB/ĐĐ, ĐĐ11/TĐ1ND, QLVNCH