|

Lời ngỏ:
Trong thời chiến tranh, bổn phận thanh niên đều phải vào quân đội để góp
sức mình bảo vể quốc gia cho tròn nhiệm vụ người trai thời loạn, và tùy
theo ý thích đầu quân vào các quân chủng Hải, Lục và Không Quân. Nhưng
ai ai cũng có ý nghĩ vào quân chủng Hải Quân là hào hoa phong nhã. Ngoài
ra còn mang chữ THỌ trên lưng?
- Xin mạn phép mời quí vị theo dõi bài viết này để hiểu rõ hơn về nét
kiêu hùng của quân chủng Hải Quân.
Phần 1-
Công tác áp tải đạn dược tiếp tế Quận Dầu Tiếng
(Kính tặng HQ Đại Úy Lê Hữu Dõng - Chỉ Huy Trưởng
đoàn chiến đỉnh công tác)

Vào năm 1966, tôi và anh bạn cùng tổ công tác là
Cang (Mão), chúng tôi đang ở trên chiếc Monitor chỉ huy của Giang Đoàn
24. Trong chuyến công tác này Giang Đoàn 22 cùng kết hợp để tải đạn tiếp
tế cho quận Dầu Tiếng. HQ Đại Úy Lê Hữu Dõng, Giang Đoàn Trưởng Giang
Đoàn 22, chỉ huy đoàn tàu.
Sau khi rời khỏi căn cứ tại trại Cửu Long, đoàn tàu di chuyển qua cầu
Bình Lợi rồi dừng lại để chờ con nước ròng thấp xuống đến mực nước mà
đoàn tàu có thể chuiqua được các cầu trên con sông sẽ đi qua.
Lại một lần nữa tôi như có linh cảm sắp xảy ra chuyện không may trong
chuyến công tác này? Nhìn theo dòng nước đục ngầu đang lững lờ trôi,
những làn sóng lăn tăn gợn nhẹ theo mạn tàu mà lòng nao nao.
--------------------
.... Năm 1962.
Tôi nhớ lại khi tôi mới tốt nghiệp khóa 26 chuyên nghiệp năm 1962,
có dịp làm quen với một cô nữ sinh trường trung học ở Tây Ninh, qua vài
lần thư từ qua lại cô có chỉ cho tôi cách cầu cơ cho đỡ buồn. Sau đó tôi
và vài người bạn cũng có thử cầu cơ nhưng khó mà biết được thật hay giả,
đúng hay sai? Vì các bạn tôi tánh tình không giống nhau nên khi xoay cơ
không biết nó có đẩy đi theo ý của nó hay không ?
Có một đêm tôi trực tại văn phòng NN dưới tầng lầu Ty Quân Cảng. Giữa
không gian tĩnh mịch buồn tẻ ấy bỗng tôi nhớ lại việc cầu cơ nhưng xoay
cơ thì phải có hai người để nhờ vào hai luồng nhân điện thì cơ mới có
thể chạy được. Thôi thì mình cứ đem ra thử chơi xem coi có được hay
không, tôi lấy giấy vẽ 24 chữ cái và các dấu cần thiết, xong tôi đặt tay
lên cơ bằng một cái chung sành để uống trà, rồi đọc lời cầu "xin thần
thánh hay ma quỉ đi ngang qua đây xin nhập vào cơ và khiến cơ lay
chuyển". Câu chú này do cô bạn ghi lại cho tôi. Khoảng chừng vài phút
sau bỗng tay tôi có cảm giác như rung động và rồi tay tôi như đang bị
kéo theo chiếc cơ. Sau đó cơ di chuyển vài vòng tròn như là tập cho tay
của tôi được nhuần nhã rồi chiếc cơ dừng lại tại tim cơ. Bắt đầu cơ dẫn
tay tôi chỉ vào các chữ sắp ra thành câu:
Tôi là "Ma" tên tôi là.... Anh có hỏi tôi điều gì không?
Tôi hỏi: Anh là ma, anh chết ở đâu vậy?
Cơ trả lời: Tôi là Thủy Thủ Hải Quân đi tàu chết ở Bình Dương….
Trong lúc đó tôi đang hoang mang vì không biết tại sao cơ có thể di
chuyển với một mình tôi?
Nên khi thấy cơ nói đi tàu mà chết ở Bình Dương. Tôi lấy làm lạ. Thật sự
lúc đó tôi cũng chưa biết là Hải Quân có công tác đi trên dòng sông Bình
Dương vì tôi mới ra trường chưa biết nhiều về hoạt động của Hải Quân.
Tiếp tục với cơ tôi hỏi: "bây giờ anh đi đâu đây?"
Cơ trả lời: "đi vòng vòng đây chơi thôi!”
Sau khi nói chuyện với nhau chơi một hồi lâu, tôi mời cơ: Thôi cũng
khuya rồi anh ở lại đây ngủ đi, anh nằm giường trên (giường đôi) còn tôi
nằm giường dưới nha.
Cơ trả lời: "Đồng ý". Tôi ngưng cơ và lên giường nằm ngủ....
--------------------
Hôm nay tôi đang đi công tác tại dòng sông Bình Dương, Dầu Tiếng nên mới
nhớ lại việc xoay cơ. Và anh bạn "Ma" ngày trước đã chết trên dòng sông
này, có phải anh đang cùng tôi đi trong chuyến công tác này không ?
***
Thủy triều đã hạ thấp đoàn giang đỉnh của chúng
tôi đã lên đến tỉnh Bình Dương và cũng là bắt đầu lọt vào đoạn "Dòng
Sông Chết" vì theo dòng sông ngược về thượng nguồn đến quận Dầu Tiếng
đoàn giang đỉnh phải vượt qua các mật khu của Việt Cộng như mật khu Bời
Lời, mật khu Hố Bò và Chiến khu Dương Minh Châu v.v. (mật khu Tam Giác
Sắt.)
Dòng sông chiều ngang khoảng chừng 20 đến 25 thước. VC đã đặt rất nhiều
thủy lôi tự chế.
Vị HQ Trung Úy sĩ quan chỉ huy chiếc Monitor giang đoàn 24 gọi chúng tôi
vào phòng cho biết nhiệm vụ của chuyến đi. Hai Người Nhái chúng tôi được
biệt phái theo chuyến công tác này là để phòng khi cần cấp cứu.
Hai NN chúng tôi cùng vào nhiệm sở tác chiến, tôi làm trưởng khẩu Bích
Kích Pháo 81 ly có nhiệm vụ truyền khẩu lệnh tác xạ lại cho xạ thủ là
anh Hạ sĩ Kim nhân viên cơ hữu của giang đỉnh, còn NN Cang thì làm xạ
thủ Đại Bác 20 ly bên hông sau.

Đoàn giang đỉnh khoảng 20 chiếc đủ loại với cặp
Xung Kích Đĩnh (Fom) mở đường và bảo vệ hai bên chiếc Giang Đỉnh Chỉ Huy
(Monitor combat), một chiếc phi cơ quan sát L-19, hai chiếc trực thăng
yểm trợ và căn cứ pháo binh Bình Dương pháo dọc theo giang trình. Khi
qua ngã ba nhà máy xay lúa, đoàn giang đỉnh bắt đầu tác xạ dọc theo hai
bên bờ sông. Tôi nhận lệnh từ đài chỉ huy ra lệnh cho xạ thủ nã súng cối
lên hai bên bờ sông còn các ổ súng khác như Đại Bác 40 ly Bofor, Đại
Liên 50 trong pháo tháp trước mũi và 2 Đại Bác 20 ly hai bên hông sau
cũng cùng khai hỏa.
Khúc sông của Tử Thần
Đoàn chiến đỉnh di chuyển theo đội hình lúc bên trái lúc bên phải tùy
theo dòng nước qua kinh nghiệm chiến trường già dặn của vị Chỉ Huy để
tránh những cạm bẫy thủy lôi của VC thả trôi theo dòng nước. Càng lúc
càng vào lần vùng tử địa, thủy lôi cũng bắt đầu nổ rải rác do các tổ đặc
công châm ngòi nhưng chưa giang dĩnh nào bị trúng.
Dòng sông đầy hiểm ác gian nguy, thủy lôi vẩn nổ càng lúc càng nhiều
hơn, nhưng đoàn giang đỉnh vẩn lầm lì tiến tới như thách thức tử thần.
Nếu ai có tham dự một chuyến hành quân với Giang Đoàn Hải Quân thì mới
thấy được sự can đảm gan dạ phi thường của các chiến sĩ Hải Quân như
chuyến công tác này là một. Các anh đã biết chắc là đang đem thân vào
nơi hang cọp nhưng vẫn kiên cường thi hành nhiệm vụ cấp trên giao phó.
Chiếc Giang Đĩnh bị chạm Thủy Lôi
Nhưng rồi việc phải đến đã đến với chiếc giang đỉnh chỉ huy mà hai NN
chúng tôi đang có mặt. Khi tôi ra lệnh cho xạ thủ Kim nạp một quả 81 ly
vào nòng thì một tiếng ẦM làm rung chuyển thân chiến đỉnh.... Trong lúc
tôi đang nhìn vào khẩu BKP 81 ly xem coi có phải đã bị trổ nòng rồi
chăng? Thì chiếc nón sắt tôi đang đội bị một thùng đạn bằng kim loại
trong chứa 16 trái đạn 40 ly từ phía trước mũi tàu bị sức nổ dội của
trái thủy lôi bị hất tung lên cao rơi xuống trúng vào chiếc nón sắt của
tôi, góc thùng cấn vào lũng một lỗ, chiếc nón sắt trật ra khỏi đầu của
tôi, chiếc thùng rớt xuống sàn hầm súng cối và quay ngang trúng vào chân
làm gãy xương ống quyển của xạ thủ Kim, các thùng đạn 40 ly rơi tiếp
theo xuống hầm súng cối nhưng may mắn cho tôi các thùng đạn rơi xuống
sau không trúng vào đầu trần không còn nón sắt của tôi nữa. Tôi bị kẹt
dưới mấy thùng đạn nên gọi Hạ sĩ Kim khiêng các thùng đạn giúp tôi nhưng
anh Kim nói anh đã bị gãy chân rồi. Tôi bảo anh Kim nằm yên ở đó đừng
động đậy rồi tôi cố đẩy mấy thùng đạn và bồng Hạ sĩ Kim đưa lên khỏi hầm
BKP để anh nằm trên sàn tàu, NN Cang đang thủ khẩu 20 ly vội chạy tối
hầm Bích Kích Pháo miệng kêu:
- An ơi An ơi! Mày đâu rồi ?
Tôi trả lời: Tao không có sao, và kêu Cang: Mầy phụ tao để đem 2 anh xạ
thủ còn bất tỉnh trong pháo tháp 40 ly phía trước ra.
Trong lúc đó các chiến đỉnh cũng đã ghim mủi tàu vào hai bên bờ bắn xối
xả, trực thăng cũng được điều động tới để bắn yểm trợ.
Sau đó trực thăng đáp xuống bờ sông để di tản 3 nhân viên HQ bị thương
về Bình Dương. Chiếc giang đỉnh chỉ huy chạm thủy lôi bị thương đợc 2
chiếc LCM cp hai bên gấp rút di chuyển.
Tôi rờ đầu xem lại mới hay là bị lũng tróc da đầu chảy máu một chút vì
bị góc thùng rớt trúng, chỉ thấy hơi tê đau, còn nơi bắp vế thì bị mấy
vết bầm tím vì góc thùng đạn rớt trúng.
Dòng sông càng đi lên thượng nguồn thì càng nhỏ hẹp lại. Khoảng chừng
nửa giờ sau, Đoàn giang đỉnh tới quận Dầu Tiếng lúc 4 giờ chiều, các đơn
vị địa phương cấp tốc đem đạn dược lên khỏi tàu, để đoàn tàu trở về ngay
cho kịp trước khi mặt trời lặn vì ban đêm tàu sẽ gặp nhiều nguy hiểm
hơn.
Đoàn chiến đỉnh trên đường về chở theo một trung đội Địa Phương Quân mãn
công tác theo tàu trở về Bình Dương. Và lần trở về này thập phần nguy
hiểm vì đã làm náo động các mật khu của VC trên đường đi, nên đoàn chiến
đỉnh trên đường về được bọn VC chào đón với hàng rào thủy lôi gấp mấy
lần lúc đi.
Đoàn giang đỉnh uốn khúc để tránh những lùm lục bình trôi. Và thủy lôi
vẫn nổ ào ạt với những cột nước tung lên cao cả bên phải lẫn bên trái
của đoàn giang đỉnh, cùng với tiếng súng nhỏ bắn sẻ của VC. Đáp lại hỏa
lực của chiến đỉnh cũng phản pháo lại hai bên bờ thật dữ dội.
Đến khoảng 5 giờ chiều được vô tuyến báo cáo chiếc LCM chở Địa Phương
Quân bị VC bắn 57 ly xuyên qua thành tàu đi ngang qua ót cổ của một anh
ĐPQ dang ngồi ngủ chết liền, anh em để xác anh ngồi nguyên theo vị thế
đó rồi phủ mền lên.
Chiến Đỉnh LCM bị chìm vì Thủy Lôi
Đến khoảng 6 giờ chiều, một chiếc LCM chở Địa Phương Quân khác bị trúng
thủy lôi chìm xuống nước mang theo trên 20 mươi người chết và vài thủy
thủ đoàn bị văng ra khỏi tàu được giang đỉnh bạn vớt lên. Đoàn giang
đỉnh lập vòng đai và bắn vào hai bên bờ. Khi vớt xong các nạn nhân nổi
trên mặt nước, để tránh nguy hiểm ban đêm nơi lòng đất địch, đoàn giang
đỉnh trở về Bình Dương nghỉ đêm. Sáng sớm hôm sau đoàn giang đỉnh trở
lại nơi LCM bị chìm và lập đội hình bảo vệ nơi đó. NN chúng tôi bắt đầu
làm việc, có 2 thợ lặn do Hải Quân Công xưởng đưa lên phụ trách việc
tháo gỡ các khẩu súng trên tàu. Nước sông đục ngầu! Tổ chúng tôi lặn
xuống khoảng 2 thước nước thì đã tối đen tôi chỉ lần mò giống như người
đi trong đêm tối, chúng tôi lần theo dây phao của chiếc LCM chìm, xuống
độ sâu khoảng 17 - 18 thước thì đụng chiếc LCM chìm nằm nghiêng một bên
hông. Tôi và Cang lặn vòng lần theo để tìm chỗ vào, tay tôi lần mò bổng
chạm một bàn tay, tôi nắm bàn tay đó, trong bàn tay đó đang cầm cái kềm
mở ốc (Adjustable wrench) tôi biết chắc là anh thợ lặn, nhưng có lẽ sợ
quá khi tôi chạm vào tay anh, anh ta vội đưa chiếc kềm cho tôi và vùng
ra khỏi tay tôi rồi trồi lên mặt nước. Tôi vẫn tiếp tục tìm chỗ và chui
vào chỗ lỗ rách của tấm bố che phủ mui, nhưng vì các thanh sườn sắt bị
cong queo, bố bị rách tưa nhiều chỗ tôi chuivào không lọt, tôi cố quơ
tay vói vào trong thì đụng nhiều xác chết đang nổi bồng bềnh trong
khoang tàu. Bỗng tay tôi đụng một cái chân ngang chỗ ống quyển bị gãy
nên thịt bị tưa ra nơi chỗ tôi nắm được, tôi kéo xác đó ra khỏi lỗ rách
và ôm vào mình dự tính đưa lên mặt nước nhưng bình hơi thở của tôi bị
vải bố rách máng vướng vào nên tôi bị kẹt trong đó, tôi vói tay kéo Cang
lại nhờ gỡ bố ra giùm nhưng Cang lại ra dấu bình hơi anh ta đã hết rồi,
Cang vội trồi lên mặt nước (tôi nghĩ có lẽ Cang tưởng tôi đang bị các
xác chết kéo lại ?). Tôi đẩy xác chết tôi đang ôm bên mình ra và cởi dây
bình đưa về phía trước để tháo gỡ hết chỉ bố vướng vào bình và mang trở
lại rồi trồi lên mặt nước tôi lội lên tàu thấy Cang (Mão) lạnh run đang
ngồi phơi nắng. Vừa lúc đó cái xác mà tôi kéo ra khỏi tàu chìm đã nổi
lên mặt nước đang trôi lững lờ, mấy người trên LCM đều la lên:
Có xác chết, có xác chết!
Tôi đang mệt nên gọi:
- Cang mầy xuống vớt xác đó lên đi Cang.
Cang hoảng sợ:
- Thôi thôi, mày vớt đi, tao không xuống đâu.
Tôi vội tháo bỏ bình hơi lặn cho nhẹ rồi lội theo cái xác đang trôi và
kẹp cổ mang về bỏ lên Ram bửng đổ bộ của chiếc LCM.
Trong lúc đó một số thân nhân của nạn nhân được trực thăng đưa đến đã có
mặt trên chiếc LCM để nhận diện. Hai người đến khiêng xác tôi vừa vớt
lên, nhưng hai người khiêng xác đứng lên cứ bị trì xuống mãi không đứng
lên được, khi xem lại mới biết vì bàn chân bị gãy lìa còn dính sợi gân
với ống quyển bị lọt xuống kẽ hở cửa Ram nên khi khiêng xác bị trì lại,
có người bảo cắt gân bỏ bàn chân đi, nhưng không ai dám lại gần cả. Tôi
nói không được đã vớt lên rồi thì phải giữ cho đủ, vừa nói tôi vừa đến
cửa Ram thò tay xuống cầm bàn chân của xác chết lên và để trên bụng xác
chết, trong lúc mọi người đều quay mặt đi chỗ khác. Đại Úy Dõng cũng có
mặt ông nói: "Cái thằng này... làm thấy ghê quá mậy...” rồi lên tiểu
đinh rời khỏi LCM.
Sau khi rửa tay xong tôi mới nhớ lại cái kềm mở ốc đang giắt nơi dây
centuron, tôi đến bên hai anh thợ lặn của HQCX hỏi cái kềm mở ốc này của
ai ?
Một anh thợ lặn nhìn thấy vội đứng lên:
- Dạ cái đó của tôi
Rồi anh nói như phân bua:
- Trời ơi, anh làm tôi hết hồn, khi anh chụp lấy mỏ lết của tôi làm tôi
tưởng ma nó nhát tôi, chớ xác chết sao còn sống mà chụp tay tôi? Tôi sợ
quá phải trồi lên liền.
Anh nói tiếp:
- Hồi nãy tới bây giờ tôi đâu dám xuống nước nữa! Tôi còn đang run đó
anh.
Tôi cười và vỗ vai anh như thông cảm với anh, vì ở độ sâu mười mấy thước
im phăng phắc và trong hoàn cảnh tối đen chỉ mò mẫm để làm việc với
chung quanh toàn là xác chết thì thật ít có ai đủ can đảm, kể cả Cang
(Mão) bạn chung tổ của tôi còn sợ.... Mặc dù trong các công tác hành
quân khi đụng trận với VC, Cang (Mão) rất gan dạ và liều lĩnh.
Sau 2 tiếng đồng hồ làm việc dưới nước, bình hơi thở của chúng tôi đã
hết đến mức báo động. Tôi báo cáo cho cấp trên hay và được chấp thuận
phá hủy chiếc LCM chìm. Tôi mang 200 ký chất nổ C4. lặn xuống đặt vào
giữa chiếc tàu chìm rồi lên tàu cho tiểu đỉnh di chuyển xa mục tiêu
khoảng 100 thước, châm ngòi nổ phá hủy. Sau tiếng nổ ngầm dưới nước một
cột nước văng lên cao và sau làn bụi nước, những đóm dầu loang ra và
những vật dụng hư bể dưới nước cũng bung theo lên lẩn thi thể nát tan ra
từng mảnh nhỏ....
Đoàn giang đỉnh rút về căn cứ theo đội hình di chuyển chấm dứt chuyến
công tác ngậm ngùi đầy xương máu!
Theo lời kể lại: Hải Quân mỗi lần nhận công tác phải di chuyển trên dòng
sông này thì đều phải hi sinh ít nhất là một tiểu đỉnh…. Một dòng sông
đầy huyết hận của quân chủng Hải Quân.
Xin ghi lại vài dòng tưởng nhớ đến các bạn Hải Quân và những quân nhân
tại địa phương đã vị quốc vong thân vĩnh viễn nằm yên nơi dòng sông này.

Quân Vận Đỉnh LCM
NN
Lê Đình An sưu tầm.
Bấm vào đây để in ra
giấy (Print)
|