|

Nhiều vụ mưu sát hay ám sát Tổng Thống
với những lý do về chính trị v.v. đã từng xảy ra khắp nơi trên
thế giới kể cả tại một số quốc gia tương đối ổn định về an
ninh không có chiến tranh. Trong những vụ ám sát xảy ra đó,
những người Cận Vệ Tổng Thống đã hy sinh cũng không ít. Điều
này đã nói lên sự khó khăn biết bao của ngành an ninh bảo vệ
vị Nguyên Thủ Quốc Gia.

Bằng cấp thiện xạ Trường Bộ Binh
Thủ Đức
Đất nước Việt Nam trước năm 1975, đang
trong thời chiến tranh lại càng hung hiểm hơn, mạng sống của
vị Nguyên Thủ Quốc Gia như chỉ mành treo chuông, nhất là thời
gần cuối Nền Đệ Nhị Việt Nam Cộng Hoà, vì phải chịu áp lực
nhiều phía tấn công từ người bạn Đồng Minh trở mặt, từ thành
phần thứ ba và từ kẻ thù Cộng Sản, v.v..
Bài viết này chỉ xin ghi lại một vài việc đã xảy ra trong
thời gian trực tiếp phần nhiệm Cận Vệ của mình qua phần hồi
ký này mà thôi.
Bộ Tư Lệnh Hải Quân biệt phái
toán Người Nhái đầu tiên về Khối Cận Vệ Phủ Tổng Thống
VNCH.
Vào khoảng tháng 9 năm 1967. Thi hành
thượng lệnh, Bộ Tư Lệnh Hải Quân P.1 tuyển chọn một số Người
Nhái ưu tú, đã có kinh nghiệm chiến trường, có thành tích,
giỏi võ thuật và tác chiến của LĐNN để biệt phái về Khối
Cận Vệ Tổng Thống Phủ.
Nhận Sự Vụ Lệnh BTL/HQ/P1. Toán NN được tuyển chọn, lên trình diện
Tham Mưu Biệt Bộ Phủ Tổng Thống. Khi đến Dinh Độc Lập chúng tôi trình
diện Thiếu Tá Nhan Văn Thiệt Trưởng khối Cận Vệ, còn HQ.Trung Úy
nguyễn Văn Tư trưởng toán NN được đưa lên văn phòng TT để trình
diện Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu.
Trưởng khối cận vệ Thiếu Tá Nhan Văn Thiệt cho chúng tôi biết tình
hình hiện tại của Phủ Tổng Thống v.v..
Thiếu Tá Thiệt nói: Tình hình hiện nay rất khó khăn, Tổng
Thống mới nhậm chức chưa ổn định, Khối Cận Vệ chưa tổ chức
được an ninh bảo vệ TT nên rất nhiều nguy hiểm có thể xảy ra
cho vị Nguyên Thủ Quốc Gia.
Thiếu Tá Thiệt tiếp: Vì sự an nguy của Tổng Thống xin nhờ
các anh cố gắng bảo vệ cho ông. Và đây là nhiệm vụ chung của
quân nhân đối với vị Nguyên Thủ Quốc Gia và cũng là vị Tổng
Tư Lệnh Tối Cao của Quân Đội!
Bản tánh hiên ngang bất khuất của
Toán Người Nhái Cận Vệ mới đáo nhậm.
Sau đó chúng tôi qua Đại đội canh phòng tại
124 đường Hồng Thập Tự trình diện Trung Úy TNV để sắp xếp nơi cư ngụ.
Trung Úy V. lược qua công việc của Đại đội canh phòng và cho chúng tôi
biết sẽ sát nhập danh sách chúng tôi vào đại đội, ngoài giờ canh gác
thì phải làm tạp dịch như tất cả nhân viên nơi đây. Sau cùng Trung Úy
V. hỏi chúng tôi có ý kiến gì không?
Tôi dơ tay xin có ý kiến: Xin phép Trung Úy cho chúng tôi tham khảo
lại rồi sẽ trình cho trung úy biết sau. Trung Úy V. đồng ý, chúng
tôi ra ngoài sân họp nhau lại.
Anh em trong toán cùng bàn thảo: Chúng ta nhận Sự Vụ Lệnh của
BTL/HQ lên Phủ Tổng Thống với nhiệm vụ là Cận Vệ, nếu bây giờ Đại đội
canh phòng sắp xếp chúng ta canh gác và làm tạp dịch thì chúng ta đâu
còn sức để làm nhiệm vụ nữa?
Sau khi bàn thảo xong tôi đại diện cho anh em vào gặp Trung Úy V. tôi
trình bày nhiệm vụ của chúng tôi là cận vệ cần phải giữ gìn sức khỏe
để hoàn thành công tác nên xin được miễn canh gác hoặc làm tạp dịch,
xin Trung Úy xem lại.
Trung Úy V. phủ quyết: Các anh về đây thì cũng giống như tất cả nhân
viên ở đây vì tất cả đều là cận vệ!
Tôi bình tĩnh nói: Nếu Trung Úy nói tất cả nhân viên ở đây đều là
cận vệ thì đâu cần đến anh em chúng tôi biệt phái về đây để làm cận
vệ? Chúng tôi tạm thời xin phép không nhận việc, nếu Trung Úy thấy
không cần chúng tôi thì xin hãy trả chúng tôi về lại BTL Hải Quân.
Nói xong tôi chào rồi bước ra ngoài, Trung Úy V. vội gọi tôi trở lại
có vẻ bực tức nói: Anh đứng lại đây chờ tôi gọi điện thoại qua ông
Trưởng Khối Cận Vệ.
Khi điện thoại reo Trung Úy V. mở speaker cho tôi cùng nghe, có tiếng
Thiếu Tá Thiệt. Trung Úy V. báo cáo: Thưa Thiếu Tá mấy thằng em
Hải Quân lên đây “V.” sắp cho tụi nó canh gác và làm tạp dịch tụi nó
không chịu. Tụi nó nói là lên đây để làm cận vệ chớ không làm tạp dịch
hoặc canh gác đó Thiếu Tá.
Tiếng Thiếu Tá Trưởng Khối vang lên: Ờ! Phải đó V... ”Moa” xin Hải
Quân cho NN tụi nó lên đây để lo cho “Ông già” (Tổng Thống) – “Toa”
nhớ là đừng sắp tụi nó tạp dịch hay canh gác gì hết, phải để anh em NN
đầy đủ sức khỏe để bảo vệ Tổng Thống đó!
Trung Úy V. cúp điện thoại xong, Tr/Úy V. day qua tôi dịu giọng: Thôi
anh nói với anh em vào trong phòng nghỉ đi….
(Tr/Úy V. và anh em Cận Vệ chúng tôi thông cảm vì sự việc
đã qua và rất thân với nhau khi cùng đi công tác. Trung Úy V.
cho biết việc xảy ra đó, Thiếu Tá Thiệt có nói với Trung Úy
là Thiếu Tá rất thích vì có được những NN Hải Quân tánh
khí ngang tàng như vậy mới đúng là người “Cận Vệ” vì họ
dám nhận lãnh trách nhiệm của mình, khi hành sự họ sẽ không
sợ bất cứ một áp lực nào và bất cứ từ đâu tới!
Trung Úy V. là một sĩ quan an ninh
địa điểm, sắp xếp kế hoạch và điều động nhân viên rất giỏi
của Khối Cận Vệ PTT. Cấp bậc sau cùng là Trung Tá Trưởng Ty
Cảnh Sát Gia Định cho đến ngày 30-4-75.)

Bắt đầu vào công việc mới, Khối Cận Vệ còn
phôi thai, toán NN là những người Cận Vệ đầu tiên của Phủ
Tổng Thống. Chúng tôi lúc nào cũng sẵn sàng túc trực với 2 chiếc xe
Jeep để hộ tống cùng với xe Quân Cảnh mở đường đưa Tổng Thống đi
đến Dinh Độc Lập để làm việc, và rước về tư dinh trong cư xá Tổng
Tham Mưu.
Tết Mậu Thân lại đến trong máu lửa rực trời do bọn cộng sản không giữ
lời cam kết để cho dân hai miền được vui xuân. Bọn Việt cộng đã tấn
công và chiếm giữ 44 tỉnh của Miền Nam.
Bon Việt công chiếm đóng và ẩn mình trên các cao ốc trong thành
phố Sài Gòn, ngay cổng hậu đường Nguyễn Du cũng bị VC chiếm đóng ngôi
cao ốc 3 tầng đang xây cất chưa xong, đối diện với cổng hông sau
của Dinh Độc Lập. (Sau khi tiêu diệt các chốt của VC, 2 ngày
sau cao ốc này được giải tỏa.)
Trong những ngày đầy nguy hiểm này vì VC có thể núp trong các cao
ốc bắn sẻ, chúng tôi vẫn hộ tống Tổng Thống đi và về đường bộ
dưới các cao ốc dọc theo đường từ Tư Dinh ở Tổng Tham Mưu đến Dinh
Độc Lập. (Vì sau ngày lễ Tổng Thống Đăng Quang cho đến Tết
Mậu Thân. Bên Ủy Ban Hành Pháp của Phó Tổng Thống Nguyễn Cao
Kỳ vẫn chưa bàn giao Trực Thăng lại cho Phủ Tổng Thống.)
Về chiến sự. Tổng Thống họp cùng các Tướng Lãnh. Sau khi được báo
cáo đầy đủ, TT ra lệnh tổng phản công để tiêu diệt và đẩy lui VC ra
khỏi 44 Tỉnh của Miền Nam.
Sau cuộc tấn công Tết Mậu Thân của VC, kết quả là dân, quân, cán,
chính VNCH đã tiêu diệt trên dưới 200 ngàn quân VC v.v..
Khối Cận Vệ Phủ Tổng Thống Đệ
Nhị Việt Nam Cộng Hoà Từ̀ 1967 đến 1975
Cơ quan thẩm quyền trong Dinh Độc Lập bắt
đầu thiết lập các cơ sở cần thiết để bảo vệ Tổng Thống và gia đình,
sau đó tất cả gia đình Tổng Thống từ cư xá Tổng Tham Mưu di
chuyển về Dinh Độc Lập. Toán Cận Vệ chúng tôi cũng di chuyển vào trú
ngụ trong Dinh.
Hệ thống điều hành Phủ Tổng Thống gồm có Văn Phòng và Võ
Phòng v.v., tổ chức trong Dinh Độc Lập chia ra nhiều phần hành
được ngăn cách và riêng biệt để giữ bí mật. Văn Phòng TT trong
hệ thống điều hành có Phòng Tùy Viên TT, Khối Cận Vệ và
vài cơ quan khác, v.v.. Phần kiểm soát an ninh toàn dinh đều do
Khối Cận Vệ đảm trách. Trong và ngoài khuôn viên dinh Độc Lập
thì do Liên Đoàn An Ninh Danh Dự canh phòng, ngoài ra còn một
đội Thiết Giáp Kỵ binh án ngữ con đường phía sau Dinh Độc Lập
nối liền giữa đường Hồng Thập Tự và Nguyễn Du, một Tiểu Đoàn
Nhảy Dù trú đóng ở sân Tao Đàn cùng với nhiều đơn vị như Cảnh
Sát Đặc Biệt, Biệt Đoàn 222 Cảnh Sát Dã Chiến, Biệt Đoàn 5 Cảnh
Sát Dã Chiến, và Biệt Khu Thủ Đô v.v..
Khối Cận Vệ Phủ Tổng Thống Việt Nam Cộng Hoà được thành lập
để bảo vệ vị Nguyên Thủ Quốc Gia không phải riêng cho một vị
Tổng Thống. Khi vị Tổng Thống đương nhiệm theo hiến định mãn
nhiệm kỳ và Tân Tống Thống đăng quang, Khối Cận Vệ vẫn tiếp
tục nhiệm vụ của mình với vị Tổng Thống mới.
Khối Cận Vệ Phủ Tổng Thống nhận thức nếu có sự không may xảy
đến cho vị Nguyên Thủ Quốc Gia như bị ám sát hoặc đảo
chánh,thì đất nước sẽ hỗn loạn và phân hóa đưa đến nguy cơ
miền Nam tự do sẽ bị diệt vong vì lọt vào tay Cộng Sản Bắc
Việt, v.v..
Nhiệm vụ:
Khối Cận Vệ Phủ Tổng Thống có nhiệm vụ là bảo vệ Tổng
Thống, vị Nguyên Thủ Quốc Gia, cũng là vị Tổng Tư Lệnh Tối
Cao của Quân Lực Việt Nam Cộng Hoà, và gia đình của Tổng Thống.
Nhiệm vụ đòi hỏi người Cận Vệ phải “tuyệt đối” trung thành
với Quốc Gia, không được sơ hở trong khi hành sự.
Cận Vệ Viên:
Đất nước đang thời chiến cho nên Cận Vệ Viên được tuyển chọn
trong thành phần quân nhân trong các Quân, Binh Chủng Hải, Lục
và Không Quân QLVNCH, qua phần an ninh lý lịch rất kỹ lưỡng.
Là thành phần ưu tú có thể năng, giỏi võ thuật và tác xạ
trong các đơn vị thiện chiến của quân đội như Lôi Hổ, Biệt Kích
Dù, Lực Lượng Đặc Biệt, Biệt Động Quân, Người Nhái v.v.. Các nhân
tài võ thuật đương thời trong các đơn vị khác như Trương Đức
Hiếu, Thạch Cẩm Tòng vô địch Việt Nam về môn Nhu Đạo, và các
huyền đai xuất sắc xuất thân từ Trung Tâm Võ Thuật Thái Cực
Đạo Thủ Đức do các võ sư của phái bộ quân sự võ thuật Thái
Cực Đạo Nam Hàn huấn luyện, đều được tuyển chọn về Khối
Cận Vệ.
- Được Hoa Kỳ huấn luyện qua các khoá đặc biệt do Cơ quan tình
báo (CIA) và Cơ quan Mật Vụ (Secret Service) Bảo Vệ Tổng Thống
Hoa Kỳ, v.v..
- Học tập và rút kinh nghiệm riêng cho mình qua các phim ảnh
và tài liệu “Tối Mật” về các cuộc mưu sát và ám sát các
vị Tổng Thống và các Nguyên thủ quốc gia trên thế giới.
- Được huấn luyện kỹ thuật tác xạ với các đương kim vô địch
tác xạ đã từng tranh giải với quân đội Đồng Minh. (Phòng tác
xạ được thiết lập trong tầng nền dinh Độc Lập để Cận Vệ
Viên tập luyện hàng ngày).

1975 đến 1990 - 15 năm sau, trắc
ngiệm lại tại Hoa Kỳ
- Về võ thuật, từ Đại Tá Trưởng Khối
đến các Cận Vệ Viên đều có riêng mình một môn võ như Võ Lâm
Hậu Giang, võ Phái Tân Khánh Bà Trà, võ Bình Định, Thiếu
Lâm, Nhu Đạo, Hiệp Khí Đạo và Kiếm Đạo v.v..
- Tất cả đều được huấn luyện thêm về môn Thái Cực Đạo Đại
Hàn do các võ sư cận vệ của phủ Tổng Thống
Nam Hàn thời Tổng Thống Phác Chánh Hy (Park Chung Hee) biệt phái
qua để huấn luyện cận vệ Việt Nam với phương pháp huấn luyện
riêng với những thế võ cận chiến đặc biệt nguy hiểm, và cấm
không được phổ biến ra ngoài.
Võ thuật và tác xạ là môn chính yếu cận vệ viên đều phải
tập luyện thường xuyên hàng ngày. Có thể nói Khối Cận Vệ
Phủ Tổng Thống Việt Nam Cộng Hoà là nơi tập trung cao thủ võ
thuật và thiện xạ nhiều nhất trong thời điểm đó.
Về sau Đại Tá Nhan Văn Thiệt Trưởng Khối Cận Vệ được bổ
nhiệm làm Tư Lệnh Cảnh Sát vùng 4. Hải Quân
Đại
Tá Trần Thanh Điền Tùy Viên Tổng Thống thay thế nhiệm vụ
Trưởng Khối Cận Vệ Phủ Tổng Thống, kiêm chức vụ Chủ Tịch Tổng
Cuộc Thái Cực Đạo Việt Nam. Ông có ý định phối hợp các môn
võ Việt Nam và võ Đại Hàn để trở thành môn võ thuật “Thái
Cực Đạo Việt Nam”.
Thành phần Cận Vệ Viên là những cảm tử quân, với lý tưởng
Tổ Quốc, Trách Nhiệm và Danh Dự của quân nhân, khi hữu sự họ
trở thành những “tấm lá chắn” bằng xương bằng thịt của mình
để che chở và bảo vệ cho vị Nguyên Thủ Quốc Gia cũng là
Tổng Tư Lệnh Tối Cao của Quân Lực Việt Nam Cộng Hoà và gia đình
của TT.
Khi hành sự, nhiệm vụ tối quan trọng của Cận Vệ là bảo vệ
vị Nguyên Thủ Quốc Gia, “không vị nể cấp bậc” họ có thể hạ
tất cả những chướng ngại chung quanh để hoàn thành nhiệm vụ!
Cận Vệ Viên phải trải qua nhiều cuộc thử nghiệm về khả năng
phản ứng cá nhân khi hữu sự. Được tập luyện những chiến
thuật và các phương pháp bảo vệ kết nối nhau như những “Mắt
xích” uyển chuyển vô hình và cũng tùy theo tình hình, địa
thế và hoàn cảnh tại nơi đó như:
• Nơi tổ chức cuộc lễ dân sự, Tổng Thống sẽ tiếp cận với dân
chúng. Cận Vệ Viên giỏi võ thuật cận chiến sẽ đảm nhiệm
công tác (Vòng trong) cận sát với Tổng Thống….
• Tổng Thống thị sát nơi mặt trận ủy lạo anh em binh sĩ thì
Cận Vệ Viên sẽ là những tay thiện xạ của các đơn vị thiện
chiến Quân Lực Việt Nam Cộng Hoà, v.v..
Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu xuất thân là quân nhân, ông rất
can trường đảm lược, trong thời gian làm Tổng Thống, ông thường
đi thị
sát
chiến trường giữa lúc 2 bên còn đang giao tranh như các trận
chiến nổi danh Bình Long Anh Dũng, Trị Thiên vùng dậy, Kontum
kiêu hùng,v.v.. Có lần Tổng Thống đáp trực thăng xuống một căn
cứ còn đang giao tranh với địch quân để ủng hộ tinh thần
chiến đấu của binh sĩ, đạn pháo của Việt Cộng đã rớt xuống
gần bên Tổng Thống làm tử thương một Đại úy Hoa Kỳ cố vấn
của căn cứ nơi đó. Vì tình thương “Huynh đệ chi binh” ông đã
không quản ngại gì nguy hiểm xông pha nơi lửa đạn, và dĩ nhiên
Cận Vệ Viên cũng đã cùng Tổng Thống đồng cam cộng khổ.
Tóm lại tùy theo tình hình an ninh nơi đó mà ấn định công
tác nếu thấy cần thiết sẽ tạo thêm những vòng “lá chắn”
Cận Vệ chung quanh vị Tổng Thống.

Vì đất nước đang có chiến tranh cho nên
Cận Vệ VNCH cảnh giác về sự an nguy cho Tổng Thống rất cao
độ, họ được huấn luyện phương pháp dùng ám hiệu, thủ hiệu
riêng của Khối Cận Vệ. Để tránh phân tâm cho cận vệ viên trong
khi hành sự, máy Walkie Talkie liên lạc chỉ dành riêng cho các
trưởng toán khi cần, còn toán viên sau khi đã nhận lệnh theo
kế hoạch tự động liên kết trong toán như sợi dây vô hình bao
bọc vị “Yếu Nhân,” không dùng máy móc mà chỉ dùng đầu óc
bén nhạy, và phản ứng nhanh chóng trong ngành nghề khi hữu
sự qua ám hiệu hoặc thủ hiệu của Trưởng Toán mà thôi.
Mặc dầu Khối Cận Vệ Phủ Tổng Thống VNCH được Hoa Kỳ (Secret
Service và CIA) huấn luyện kỹ thuật về ngành Cận Vệ và trang
bị hệ thống máy móc truyền tin v.v. nhưng khi thi hành công
tác, Khối Cận Vệ đều dùng mật mã riêng thay đổi liên tục và
bất thường để tránh Tổng Đài khác kiểm soát và theo dõi.
Phối hợp học hỏi kỹ thuật qua các tài liệu ám sát các vị
Tổng Thống trên thế giới cộng thêm với những kinh nghiệm và
phương thức phòng bị riêng của mình, Khối Cận Vệ tự tạo những
phương pháp, kỹ thuật và chiến thuật hoạt động riêng.
Một vài hành động tiêu biểu của
Khối Cận Vệ Phủ Tổng Thống thời Đệ Nhị Việt Nam Cộng Hoà.
1.- Phá vỡ cuộc mưu sát Tổng
Thống tại tòa Đô Chánh.
Vào thời điểm 1970, tình hình chính trị
khó khăn rối loạn. Việt Nam Cộng Hoà theo thể chế tự do dân
chủ, các phe phái trong nước đang vận động ứng cử và bầu cử
Tổng Thống vào năm 1971. Một số chính khách được ngoại bang
thân Pháp và thân Cộng ngầm tài trợ để phá vỡ tình đoàn kết
quân dân theo mưu đồ đục nước béo cò…. Vào thời đó chúng ta
thường nghe phong trào “Thương phế binh cắm dùi” cất những căn
chòi trên các lề đường trong thành phố, đòi chánh phủ cho
nhà ở v.v. do Tướng Nguyễn Cao Kỳ, đối lập trong chính quyền,
đứng phía sau giật dây với mưu đồ tạo khó khăn cho chánh phủ
đương nhiệm. (Tương kế tựu kế có lý do để giúp đỡ Thương Phế
Binh, Nội Các Chánh Phủ yêu cầu Quốc Hội phê chuẩn để cho xây
dựng làng Thương Phế Binh tại Thủ Đức.)
Tại buổi lễ tại tòa Đô Chánh Sài Gòn, Đô Trưởng mời Tổng
Thống chủ tọa. Trong khi tiếp tân, Tổng Thống đi xen lẫn vào
đám đông quan khách để bắt tay chào hỏi.
Một thương binh “giả” chống nạng, trên tay cầm nạng ẩn vào
hông một tờ báo xếp lại, đang trà trộn len lỏi vào hàng quan
khách. Hắn không thoát được cặp mắt nghề nghiệp của một Cận
Vệ tại địa điểm “Vòng thứ 3” đã theo dõi từ đầu những cử
chỉ khả nghi nên cặp sát kế bên nhưng tên này không hay. Khi còn
cách Tổng Thống vài người, tên thương binh “giả” đổi tay cầm
nạng, buông tờ báo xuống đất để lòi ra một lưỡi dao yếm rất
bén, mỏng dài khoảng 5 tấc. Cận Vệ Viên cấp tốc dùng thế
võ cận chiến khóa chặt tay cầm dao ra sau lưng, một tay kẹp
ngang cổ tên mưu sát đem ra khỏi phòng giao lại cho cảnh sát an
ninh mang đi!
2.- Trong ngày bầu cử Tổng nhiệm kỳ 2 năm 1971.
Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu đi bỏ phiếu tại tòa Đô Chánh Sài
Gòn, nơi đây từ sáng sớm đã có các nhân viên an ninh, cảnh
sát trật tự và truyền thông báo chí trong và ngoài nước,
nhân viên ủy ban giám sát bầu cử của Liên Hiệp Quốc đã có
mặt để theo dõi cuộc bầu cử.
Trong phòng phiếu cũng có một số người dân trong thành phố
đang đi bỏ phiếu. Tổng Thống Thiệu vẫy tay chào tất cả mọi
người đang có mặt trong phòng phiếu rồi ông cầm lá phiếu
bước đến thùng phiếu để bỏ vào, bất thình lình một người
vượt ra khỏi hàng cảnh sát giữ trật tự bước thật nhanh đến
phía Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu, nhân viên cảnh sát không kịp
chận lại, một Cận Vệ Viên tiến lên với một thế đòn chân Nhu
Đạo quét chân người này ngã chúi xuống sàn nền, cùng lúc đó
4 Cận Vệ Viên đã xây quanh Tổng Thống.
Nhân viên an ninh đến dìu người bị té đứng lên thì mới biết
ông ta là người Nhật, có đeo bảng tên là nhân viên ủy ban giám
sát bầu cử của Liên Hiệp Quốc, ông cho biết ông muốn đến để
chào Tổng Thống mà thôi. Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu bước
đến vui vẻ bắt tay chào ông. Ông ta cũng xin lỗi vì vui mừng
được gặp Tổng Thống mà quên đi vấn đề an ninh của TT.
3.- Phu nhân TT Nguyễn Văn Thiệu
Trách nhiệm khối Cận Vệ là bảo vệ vị nguyên thủ quốc gia
bao gồm luôn cả gia đình, vì nếu có việc không may xảy ra cho
gia đình thì vị nguyên thủ cũng không thể an tâm để lo đại
sự.
Phu nhân Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu là một phụ nữ gia giáo
miền Nam, bản tánh hiền hòa khiêm tốn không
muốn phô trương, bà không muốn có an ninh Cận Vệ rình rang và
xô lấn ngoài đường phố, đã có vài lần bà từ chối không cho
an ninh Cận Vệ đi theo. Vì vậy trong việc bảo vệ an ninh cho
phu nhân Tổng Thống, anh em Cận Vệ gặp rất nhiều khó khăn trong
khi công tác. Có lần Tổng Thống Thiệu cũng phải khuyên phu
nhân: Bà đi ra ngoài rất nguy hiểm bà hãy để cho mấy chú đó
(Cận Vệ) làm việc….
Khối Cận Vệ đã có nhiều phiên họp để tìm phương pháp, và
đã thay đổi vài sĩ quan thân cận để tìm người hiểu ý của
bà thì mới có thể lo việc an ninh cho gia đình vị nguyên thủ
được. Khối Cận Vệ vừa phải bảo đảm an ninh vừa phải làm sao
cho vị yếu nhân cảm thấy thoải mái như bình thường không bị
gò bó trong những khi đi dự các lễ hội, hội họp với các vị
phu nhân trong hội Phụ Nữ Phụng Sự Xã Hội hoặc ra ngoài tiếp
cận với mọi người trong dân chúng.
Sau cùng một sĩ quan trưởng toán Cận Vệ được bà đồng ý để đi
theo giúp bà như một người thân trong gia đình. Với ý thức
tránh mọi phiền phức cho phu nhân, người Sĩ Quan Trưởng Toán
đã tổ chức uyển chuyển hệ thống bảo vệ ngầm, cận vệ trong
toán đều mặc thường phục có mặt trước tại địa điểm những
nơi bà Tổng Thống sẽ đến, trên đường đi các Cận Vệ trên 2 chiếc
xe du lịch hộ tống cũng mặc thường phục chạy theo sau cách xa
vừa tầm với xe của bà Tổng Thống, thông thả như các xe khác
đang di chuyển, trên 2 chiếc xe đều có máy walkie-talkie trực
tiếp báo cáo hoặc nhận lệnh khi cần thiết với Trưởng Toán
đang ngồi ghế phía trước chung xe với Tổng Thống Phu nhân. (Dùng
headphone để giữ im lặng).
Thời điểm từ năm 1973 trở đi, tình hình chính trị và quân sự
Việt Nam Cộng Hoà đang bị áp lực nặng nề tứ phía. Trên thế
giới cũng nhiều biến động. Tại Nam Hàn, Phu Nhân Tổng Thống
Phác Chánh Hy vừa bị ám sát vào ngày 15-8-1974. Những tin
tức đó làm cho Khối Cận Vệ càng thêm cảnh giác vì có nhiều
nghi vấn rất mờ ám về bạn hay là kẻ thù qua vụ ám sát này?
Một chuyến đi về Mỹ Tho thăm nhà
của Phu nhân Tổng Thống, nguy hiểm xảy ra....
Thỉnh thoảng Tổng Thống phu nhân về thăm quê
nhà tại thị xã Mỹ Tho. Trưởng Toán Cận Vệ như thường lệ ngồi
phía trước xe với bác Hồng tài xế. Phía sau chiếc xe bà Tổng
Thống có 2 chiếc du lịch hộ tống với 8 Cận Vệ Viên trang bị
đầy đủ vũ khí đạn dược, chạy cách khoảng cần thiết 150 đến
200 thước.
Khi chiếc xe du lịch của bà Tổng Thống vừa qua khỏi ngã 3 Phú
Lâm, An Lạc thì Thiếu Úy Trưởng Toán được xe Hộ Tống 1 báo cáo
qua máy:
- Báo cáo Thiếu Úy - 1 chiếc xe du lịch Mỹ, kiếng xe nhuộm
màu đen, không nhìn thấy phía trong xe, xung quanh vành kiếng xe
có gắn 8-9 ăng ten nhỏ, khi thấy xe bà Tổng Thống vừa qua thì
nó vọt theo sau - xin chỉ thị....
- Trưởng Toán ra lệnh: Chiếc Hộ Tống 1 vượt nhanh lên qua mặt
chiếc xe lạ đó rồi tấp vào phía sau xe bà để tạo khoảng ngăn
cách xe lạ.
- Chiếc Hộ Tống 2 vượt lên “khóa đít” chiếc xe lạ và kềm giữ
không cho chiếc xe đó vượt vòng kiềm tỏa của 2 xe Hộ Tống. Tất
cả vũ khí sẵn sàng tác chiến.
2 chiếc xe hộ tống vượt nhanh lên làm đúng theo kế hoạch kẹp
chiếc xe lạ vào giữa, trong lúc đó trưởng toán liên lạc và
báo cáo về Trung Tâm Truyền Tin phủ Tổng Thống và Tiểu Khu
Tỉnh Định Tường để theo dõi.
Chiếc xe màu đen như đã biết bị kẹp vào giữa nên muốn vượt
lên để thoát khỏi bao vây.
- Chiếc Hộ Tống số 1 báo cáo: Báo cáo “Nó” muốn vượt lên đó
Thiếu Úy.
Trong lúc cấp bách nên Trưởng Toán phải nhanh chóng quyết
định: Xe Hộ Tống số 1 lái lách đầu xe ra chận lại không cho nó
vượt qua, anh em đưa súng lên cho xe lạ đó thấy và ra lệnh cho
nó phải nép vào phía sau xe Hộ Tống 1.
- Xe Hộ Tống số 2 sẵn sàng khai hỏa nếu chiếc xe lạ không tuân
hành.
- 2 xe Hộ Tống trả lời: Nhận rõ.
Tất cả toán Cận Vệ tinh thần đều căng thẳng làm theo lệnh.
Chiếc xe đó đã thấy biết không thể thoát ra được nên không
dám vượt lên nữa. Khoảng chừng 15 phút sau, đoàn xe chạy đến
ngã 3 Trung Lương, chiếc xe du lịch màu đen này tách ra quẹo
phải chạy về hướng Vàm Cống, đoàn xe của bà Tổng Thống vẫn
tiếp tục hướng về Thị Xã Mỹ Tho!
Những công tác đặc biệt khéo léo như trên đã tránh làm kinh
động, ngầm bảo vệ yếu nhân của Cận Vệ Viên, đôi khi vị yếu
nhân được bảo vệ cũng không hay biết gì về các diễn biến đã
xảy ra.

Ngày lễ Quân Lực 19-6-1973 với cuộc Diễn
Binh lớn nhất từ trước đến nay để biểu dương lực lượng của
QL/VNCH. Và đó cũng là ngày nguy hiểm nhất cho vị Nguyên Thủ
Quốc Gia. Vì các thành phần chống đối có thể lợi dụng trong
ngày này tổ chức khủng bố, ám sát và đảo chánh rất dễ
dàng. (Sau này vào ngày 6-10-1981, Trong buổi Diễn Binh kỷ niệm
ngày quân đội Ai Cập vượt qua kênh đào Suez vào năm 1973. Tổng Thống
Ai Cập Anwar El-Sadat, đã bị ám sát bởi thành phần Hồi giáo cực
đoan. Khi đoàn diễn hành đến khán đài đã xả súng bắn vào
khán đài.)
Tất cả hệ thống an ninh của quốc gia bao gồm nhiều thành
phần, cảnh sát và quân đội v.v. đều tập trung và phối hợp
soạn thảo chương trình nhằm bảo đảm cho buổi lễ được thành
công…. Về phần các đơn vị diễn hành, tất cả súng ống đều
phải qua hệ thống an ninh quân đội kiểm soát tại nơi chuẩn bị
trước giờ di chuyển.
Riêng về Khối cận vệ cũng chuẩn bị thật kỹ, sắp xếp nhân
sự cận vệ, tại địa điểm hành lễ, hộ tống lúc đi và về,
v.v.. Một đội Thiết Kỵ đặc biệt do Đại Úy Thạch Lafick chỉ
huy đang đóng phía sau Dinh Độc Lập, được điều động để án ngữ
phía sau khán đài tại đường Nguyễn Thái Học, và trực tiếp
với một sĩ quan cận vệ có trách nhiệm hộ tống Tổng Thống,
đề phòng khi có biến động.
Ngày Quân Lực 19-6-1973 đã thành công rực rỡ cho đến bây giờ
chúng ta vẫn hãnh diện là ngày Diễn Binh vĩ đại nhất, biểu
dương sức mạnh của QLVNCH mà cả vùng Đông Nam Á thời điểm đó
đều thán phục. Trong đó có cả một công trình an ninh phòng
vệ thật chu đáo từ gần đến xa mà chẳng ai được biết đến.
4.- Khối Cận Vệ Phủ Tổng Thống hành động mạnh đối với
ký giả ngoại quốc khinh thường luật pháp Việt Nam không tuân
hành theo lệnh.
Việt Nam Cộng Hoà là nướcTự Do Dân Chủ. Theo lệnh cấp trên từ
trước đến giờ ngành bảo vệ yếu nhân, kể cả cảnh sát và nhân viên an
ninh trật tự được lệnh phải xử sự hòa nhã lịch sự đối với ngành truyền
thông báo chí để tạo cảm tình mặc dầu ngành an ninh, Cảnh Sát
trật tự đã gặp nhiều trở ngại, bởi vì các thông tín viên ngoại
quốc to con lớn xác có ý khinh thường không nghe theo sự hướng
dẫn của nhân viên an ninh của Việt Nam, và cũng vì tình hình chính
trị và chiến sự càng lúc càng suy đồi. Các Thông Tín Viên ngoại
quốc lại càng lộng hành vì ỷ lại vào đệ tứ quyền....
Để chuẩn bị cho ngày Quân Lực 19-6-74, một buổi họp đặc biệt của Khối
Cận Vệ Phủ Tổng Thống được triệu tập để phân nhiệm công tác.
Đại Tá Trưởng khối Cận Vệ chỉ thị cho tất cả nhân viên Cận Vệ phải
cứng rắn từ giờ phút này đối với phóng viên ký giả ngành truyền thông
báo chí của ngoại quốc. Thậm chí nếu phải dùng đến võ lực nếu thấy cần
để giữ an ninh trật tự, bảo vệ danh dự cho khối cận vệ, vì họ đã coi
thường trật tự luật pháp của Việt Nam càng lúc càng quá đáng….
Ngày Quân Lực 19-6-1974 không có diễn binh như năm 1973. Ba ngành
Hành Pháp, Lập Pháp và Tư Pháp, Nội Các Chính Phủ cùng
nhiều phái đoàn quân, cán, chính đi viếng thăm ủy lạo các
chiến sĩ và thương bệnh binh trong các bệnh viện khắp nơi.
Khoảng 8 giờ sáng, phái đoàn Tổng Thống, Nội Các Chánh Phủ
và các vị phu nhân cùng tháp tùng đến Tổng Y Viện Cộng Hòa
viếng thăm và ủy lạo các anh em thương bệnh binh đang nằm điều
trị tại đây. Sau đó phái đoàn Tổng Thống rời Tổng Y Viện Cộng Hòa đi
lên phi trường để lên trực thăng đến Nghĩa Trang Quân Đội dự lễ tưởng
niệm truy điệu Chiến sĩ Trận Vong.
Đoàn xe hộ tống đưa phái đoàn đến phi trường. Tổng Thống và phái đoàn
duyệt qua hàng quân danh dự. Ngoài toán an ninh tại địa điểm ra, Toán
Cận vệ viên theo đội hình “Cài răng lược” bao bọc các yếu nhân và cả
phía sau hàng quân danh dự và đoàn truyền thông báo chí. Đại Tá Trưởng
khối và 2 Cận Vệ đi trước Tổng Thống vài bước mở đường sát với hàng
quân danh dự.
Khi sắp đến hàng phóng viên báo chí, một phóng viên quay phim ngoại
quốc cầm máy ảnh có ống kính télé rất dài đang đưa ngang ra khỏi
hàng. Đại Tá Trưởng Khối đi trước đưa tay đẩy ống télé vào trong
cho rộng đường quan khách đi tới, tên phóng viên liền quay ngang
vung mạnh ống kính télé của máy ảnh đập thẳng vào mặt Đại Tá
Trưởng Khối, ông vội đưa tay lên đỡ ống télé. Ngay lúc đó một tiếng
“Bốp” vang lên, tên phóng viên bị trúng vào hàm hạ một cùi chõ của một
cận vệ viên đang đi ở phía sau hàng phóng viên, tên phóng viên lảo đảo
ngã xuống, liền lúc đó anh cận vệ này nắm lấy cổ áo tên phóng viên
ngoại quốc này kéo vào sau hàng truyền thông báo chí. (Sự việc xảy ra
không quá 10 giây đồng hồ.) Phái đoàn Tổng Thống và quan khách đi ti
mà không hay biết vì mọi việc đã ổn định như không có việc gì xảy ra.
Đến Nghĩa Trang Quân Đội, sau phần nghi lễ truy điệu chiến sĩ trận
vong. Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu và phái đoàn lên xe vào sâu trong
Nghĩa Trang để viếng thăm các phần mộ chiến sĩ đã hi sinh vì tổ quốc
được an táng nơi đây.
Chiếc xe Jeep của Quân Cảnh hướng dẫn chạy trước mở đường, đoàn phóng
viên ký giả túa ra giữa đường làm cản trở đoàn xe của Tổng Thống. Xe
Quân Cảnh thổi còi ra lệnh cho toán phóng viên tránh đường, toán phóng
viên tránh vào vệ đường khi xe quân cảnh vừa chạy qua thì đoàn xe hộ
tống xe Tổng Thống sắp tới, một phóng viên Hoa Kỳ thân hình to lớn
khoảng 200 ký lô mang máy quay phim chạy ra đứng giữa đường để quay,
tên phóng viên này bất chấp lệnh của nhân viên Cận Vệ trên xe hộ
tống, cứ đứng giữa đường như thách thức.
Một xe hộ tống tách rời đoàn xe Tổng Thống vượt nhanh lên trước, khi
đến tên phóng viên, tài xế với “kỹ thuật lái xe hộ tống” vẫn giữ
nguyên tốc độ lách xéo xe qua phải cùng lúc đó một Cận Vệ Viên bay ra
khỏi xe với đòn đá song phi mãnh liệt bay đến tên phóng viên, cạnh bàn
chân trái trúng vào xương quai hàm, bàn chân phải trúng vào hông. Tên
phóng viên như diều đứt dây văng vào lề đường đè lên mình tên phụ tá
phóng viên đang xách bình điện cho máy quay, đồ phụ tùng và máy quay
phim văng tứ tung. Còn cận vệ viên sau khi tấn công theo đà lộn một
vòng dưới đất rồi chạy theo nhảy lên xe trở lại đội hình hộ tống….
Khoảng sau một tuần, báo New York Times Hoa Kỳ loan tin trên trang
nhất với hàng chữ “Khỉ Đột Việt Nam tấn công ký giả ngoại
quốc” (Báo chí Việt Nam đăng lại).
Vài tuần sau, nhân dịp có một buổi họp báo của phòng báo chí Phủ
Tổng Thống. Tất cả phóng viên ký giả trong và ngoài nước được mời,
đi vào cổng sau bên đường Nguyễn Du, và sau khi qua phần kiểm
soát an ninh của phòng đặc tra Phủ Tổng Thống, tất cả được nhân viên
an ninh hướng dẫn vào trong phòng khánh tiết Dinh Độc Lập.
Đại
Tá Trưởng Khối Cận Vệ Phủ Tổng Thống họp tất cả phóng viên báo chí
lại và thông báo cho tất cả biết. Ông nói: - Vì trách nhiệm bảo vệ
yếu nhân, nhân viên Cận Vệ đã nhiều lần yêu cầu các anh giữ trật tự
trong giới hạn. Nhưng các anh đã khinh thường luật pháp Việt Nam. Như
trong trường hợp trong ngày lễ Quân Lực 19-6 vừa qua, các anh đã không
tuân hành theo lệnh của an ninh Cận Vệ Tổng Thống. Nhân viên Cận Vệ
chúng tôi đã phải hành động đúng nhiệm vụ. Các anh lại đưa lên báo chí
bêu xấu nhân viên Cận Vệ chúng tôi như trên tờ báo New York Times. Ông
đưa cao tờ báo cho tất cả xem.
Đại Tá Trưởng Khối Cận Vệ nghiêm mặt giọng cứng rắn: Kể từ bây giờ trở
đi, nếu các anh (Truyền thông báo chí) không tuân hành lệnh của Cận Vệ
chúng tôi trong lúc thi hành nhiệm vụ thì các anh sẽ phải lãnh chịu
hậu quả!
- Đá bay trên mục tiêu bất động.
Và cũng từ ngày đó uy quyền an ninh trật tự tương đối được tái lập
trong những cuộc lễ, họp báo hoặc những công tác do Khối Cận Vệ trách
nhiệm đều được suông sẻ vì các phóng viên ký giả trong và ngoài nước
đều nghe theo hướng dẫn của Cận Vệ “chỉ đâu thì đứng đó”, không còn
dám cãi lại như trước, mãi cho đến ngày 30-4-75.

Sau đây xin trích dẫn nguyên văn đoạn 4 trong
bài dưới đây, có liên quan đến công tác về truyền thông báo
chí ngoại quốc nêu trên.
“Xin bình an cho người đã chết”
Của Đại Tá Phạm Hậu, K12/VBLQĐL.
Nguyên Tổng Giám Đốc Việt Nam Thông Tấn Xã, Hệ Thống Truyền Thanh Việt
Nam trước 30-4-1975.
5- Cho ký giả ngoại quốc … biết phép nước.
Từ cuối thập niên (19)60, Việt Nam là nơi rất đông ký giả ngoại
quốc tới thường xuyên. Một số, nhất là ký giả Hoa Kỳ, lộng hành làm
trời làm đất, coi dân Việt, cảnh sát và giới chức thông tin của ta…
bằng nửa con mắt.
Khi ông Nhã, em họ Tổng Thống Thiệu, giữ chức vụ Bí Thư Tổng Thống
(1968), tiếp kiêm Tham vụ báo chí Phủ Tổng Thống (1969), và sau coi Bộ
Bộ Dân Vận & Chiêu Hồi, ngay từ đầu đã chỉ thị Trung Tâm Báo Chí
(TTBC) theo dõi thật sát để giữ đám ký giả ngông nghênh này trong
khuôn phép.
Những chuyên viên của TTBC đa số đều tốt nghiệp Cử Nhân, Cao Học tại
ngoại quốc. Họ tình nguyện về phục vụ Đất Nước với quyền lợi lương
bổng bằng ½ nhiều khi bằng 1/5 so với các hãng ở Mỹ, Pháp, Đức, Úc,
Nhật trả cho họ.
Ví dụ ông Cục Phó Cục Thông Tin Quốc Ngoại, trong đó có Trung Tâm Báo
Chí (TTBC) mà ông trông coi. Ông Trần Khánh Vân này có bằng kỹ sư hầm
mỏ tại trường University of Missouri, School of Mines. Ông đậu Thủ
Khoa, nhưng đặc biệt, điểm tốt nghiệp của ông cao nhất trong lịch sử
từ khi ngôi trường rất danh tiếng này được thành lập.
Phối hợp trước vói cơ quan An Ninh, nhiều phóng viên ngoại quốc (đa số
là Hoa Kỳ) gây rối loạn nơi công cộng, uống rượu say lái xe, đánh nhau
dành gái bị “các em” khiếu nại… và xe Cảnh Sát… rất tình cờ… tới lúc
đó, để nhân viên công lực còng tay ngay trên phố đông, hay nơi khách
sạn, giữa tiệm ăn… rồi đẩy kẻ phạm pháp lên xe về bót nằm ít giờ hay
1, 2 ngày. Văn phòng ông Vân là cứu tinh của họ trong các trường hợp
này, và lẽ dĩ nhiên tùy “lý lịch riêng” của mỗi người, Ông Vân sẽ giúp
họ khác nhau.
Có người 1, 2 giờ ngồi cho muỗi đốt. Có người… phải chờ vài ngày, nằm
ép rệp, ngửi mùi nước tiểu khai nồng, thèm thuốc điên người. Trường
hợp “đặc biệt” 3, 4 phóng viên bị trục xuất khỏi Việt Nam Cộng Hoà,
trong đó có trưởng phòng đại diện của báo New York Times, dù đại sứ
Bunker đích thân can thiệp với Ông Nhã, nhưng cuối cùng hắn vẫn bị
đuổi về Mỹ!
Đây là thành tích ngoạn mục nhất, ông Vân theo lệnh ông Nhã, cho ký
giả ngoại quốc ở VN “biết phép nước“… mà các trào trước, thời cụ Diệm,
thời quý ông Phan Huy Quát, Bùi Diễm, Phan Khắc Sửu, thời tướng Kỳ…
chưa có trường hợp tương tự….


Ngày 8-4-75. Dinh Độc Lập bị
dội bom.
Do tên phi công Nguyễn Thành Trung (VC nằm
vùng), lái chiếc A-37 mang bom dội xuống Dinh Độc Lập. Một
trái Bom rơi cạnh sân Trực Thăng trên nóc Dinh nhưng chỉ nổ
phần đầu cắm xuống làm lún sạt một khoảng nhỏ, còn phân
nửa trái Bom phần đuôi còn nguyên, trái bom thứ hai rớt xuống
vườn bên hông dinh ĐL lún xuống đất không nổ nên không gây thiệt
hại nào, vì lúc đó hai chiếc Trực Thăng đang đậu dưới các
tàng cây bên cánh trái dinh Độc Lập. Khi chiếc A-37 vòng lại
định xạ kích thì bị toán phòng không trên nóc dinh Độc Lập
bắn chận nên không dám xuống thấp và đã bay đi luôn.
Không đầy 10 phút sau, một Toán Cận Vệ theo lệnh Tổng Thổng
đã đưa phu nhân Tổng Thống rời khỏi Dinh đề phòng cuộc chính
biến, còn ông ở lại trong Dinh Độc Lập để điều hành quốc
sự….
Việc dội bom này xảy ra như báo hiệu miền Nam VNCH đã lâm vào
con đường cùng…. Nhưng tất cả quân nhân các cấp trong Khối Cận
Vệ vẫn giử trách nhiệm của mình còn ở lại trong Dinh Độc
Lập cho đến ngày sụp đổ 30-4-1975.
Rồi… tất cả Cận Vệ chúng tôi cũng đành phải nổi trôi theo
vận nước suy vong. Những sĩ quan thì bị quân cộng sản trả
thù đưa vào tù cải tạo suốt trong mười mấy năm, và cũng đã
có người gục ngã trong lao tù cải tạo.
Người Cận Vệ Đệ Nhị Việt Nam Cộng Hoà
Trong tình thế dầu sôi lửa bỏng của đất nước đang có chiến
tranh. Khối Cận Vệ có quyền hãnh diện vì đã làm tròn Trách
nhiệm của mình đối với Quốc Gia và Quân Đội giao phó, làm
tròn bổn phận bảo vệ yếu nhân trong chín năm bảo vệ an toàn cho 3
vị nguyên thủ quốc gia, cũng là vị Tổng Tư Lệnh Tối Cao của
Quân Lực Việt Nam Cộng Hoà.
1. Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu
2. Tổng Thống Trần Văn Hương
3. Tổng Thống Dương Văn Minh

Đến nay đã có nhiều tài liệu của
các chính khách VNCH và tài liệu CIA được giải mật, đã phổ
biến trên các trang nhà Internet cho mọi người thấy qua nhiều
khía cạnh chìm hoặc nổi của các vụ mưu sát Tổng Thống đã
xảy ra trong thời Đệ Nhị VNCH.
Và tài liệu do GS Nguyễn Tiến Hưng tiết lộ trong bài
TÂM TƯ TỔNG THỐNG THIỆU
chương 18. Thoát chết lúc ra đi.… Với nhiều cuộc âm mưu Đảo Chánh
và ám sát. Cũng đã thể hiện những nguy hiểm trùng trùng
của vị Tổng Thống mà chung quanh ông là những người Cận Vệ
chúng tôi.

Sau ngày 30 tháng 4 năm 1975.
Từ khi Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu rời khỏi đất nước đêm
25-4-75, Việt Nam đang trong cơn hấp hối ngút ngàn khói lửa,
ông đến Đài Loan thì chiến cuộc Việt Nam đã tàn với ngày 30
tháng 4 năm 1975. Một bức màn đen tối ảm đạm đã phủ trùm lên
cả miền Nam đau thương vì lệnh đầu hàng của TT Dương Văn Minh,
vị Tổng Thống cuối cùng của Nền Đệ Nhị VNCH. Sau đó TT
Thiệu cùng gia đình đi định cư nơi Anh Quốc và cuối cùng ông
bà sống trong âm thầm lặng lẽ tại Tiểu Bang Massachusetts Hoa
Kỳ.
Nơi hải ngoại trải qua bao thăng trầm u uất của đời sống lưu
vong.… Vào ngày 29 tháng 9 năm 2001, tại thành phố Boston, Tiểu
Bang Massachusetts, Hoa Kỳ. Trong cơn bạo bịnh, vị Tổng Thống
của Nền Đệ Nhị VNCH. Trung Tướng Nguyễn Văn Thiệu đã ra đi về
miền vĩnh cửu trong niềm tủi hận vì vong quốc...!

Ba mươi
bốn năm sau, kể từ ngày 30-4-1975 đến 3-10-2009, tại Thủ Đô
của người Việt Hải Ngoại (Little Sài Gòn) Tiểu Bang California
đã làm lễ Tưởng Niệm Cố TT Nguyễn Văn Thiệu.
Bài tường thuật Lễ giỗ cố TT Nguyễn Văn Thiệu
(Trích đoạn bài tường thuật của chiến hữu Nguyễn Phương Hùng)
http://kbchaingoai.iboards.us/viewtopic.php?t=619

Hằng năm sau khi Tổng Thống Nguyễn Văn
Thiệu qua đời ngày 29/9/2001 thì cộng đồng người Việt hải ngoại thường
có 2 buổi lễ giỗ Cố Tổng Thống Ngô Đình Diệm vào đầu tháng 11 Dương
Lịch và cố Tổng thống Nguyễn Văn Thiệu cuối tháng 10 Dương Lịch. Hai
cuộc đời, một cái chết chỉ cách nhau chưa đầy 1 tuần lễ của 2 vị cựu
nguyên thủ Quốc Gia và đều được người đời mến phục và ngưỡng mộ. Lẽ
dĩ nhiên nhân vô thập toàn, cũng giống như các vị nguyên thủ quốc gia
trên thế giới cũng có người thích kẻ chê. Ai cũng có ưu và và khuyết
điểm. Người ta có thể phê bình một vài lỗi lầm của 2 nhà lãnh đạo này
tuỳ hoàn cảnh tuỳ môi trường và tuỳ nhận định theo cảm tính cá nhân.
Nhưng chắc chắn cả hai vị cố Tổng Thống của đệ nhất và nhị Cộng Hòa
đều được đa số người Việt Quốc Gia ngưỡng mộ vì cả 2 người đều là
những người yêu nước nhiệt thành, có khả năng lãnh đạo và lèo lái quốc
gia trong những giai oạn phôi thai của chế độ cộng hòa miền Nam (Ngô
Đình Diệm) và giai đoạn dầu sôi lửa bỏng của chiến tranh (Nguyễn Văn
Thiệu.)

Nghi lễ tưởng niệm tại tượng
đài Việt Mỹ Little Sài Gòn California
Năm
nay, nam California được vinh dự đứng ra tổ chức lễ giỗ húy nhật lần
thứ 8 cố TT Nguyễn Văn Thiệu. Buổi lễ đã được long trọng cử hành trang
nghiêm tại nhà hàng Regent West, Santa Ana bằng lễ nghi quân cách và
tế lễ cổ truyền dân tộc. Cách Phước Lộc Thọ khoảng 2 dặm Anh về hướng
đông trên đại lộ Bolsa, vào trưa thứ Bảy, ngày 3 tháng 10 năm 2009 tại
nhà hàng Regent West khu đậu xe chật cứng, những người tham dự đã phải
đậu xe trên nhiều khu phố lân cận. Khoảng 10 giờ sáng thời tiết
California chỉ còn khoảng 75 độ Anh, ánh nắng chan hòa nhưng mát mẻ,
rất lý tưởng cho các buổi hội họp, sinh hoạt.

Đ/T Trần
Thanh Điền và bà TT Phu Nhân GS Nguyễn Thanh Liêm tiếp đón..

Ban tế lễ cổ truyền hành lễ….

Từ sáng sớm những anh em trong Ban Tổ Chức
đã có mặt để chuẩn bị chương trình. Chúng tôi đặc phái viên Việt Star
có mặt đúng 11 giờ theo lời mời của Ban Tổ Chức. Trên sân khấu một bàn
thờ lộng lẫy uy nghi với ly hương, nhang đèn, hoa quả, cờ phướng, 2
lộng vàng 2 bên. Hội trường đã đầy chật quan khách. Trên hàng ghế đầu
chúng tôi nhận thấy sự hiện diện của Giáo sư Nguyễn Thanh Liêm, cựu
Thứ Trưởng Giáo Dục và cũng là Trưởng Ban Tổ Chức, Dân biểu Trần Thái
Văn, Giáo sư Nguyễn Xuân Vinh, cựu Thiếu Tướng Nguyễn Khắc Bình, Đại
tá Hải Quân Trần Thanh Điền Trưởng Khối Cận Vệ Tổng Thống Phủ, bà
quả phụ Trung tướng Lê Nguyên Khang, bà quả phụ Chuẩn tướng Phạm Ngọc
Sang rất đông các dân biểu (Nguyễn Thị Hai, Bùi Văn Nhân….), nghị sĩ
(Cựu Th/T Công Binh Nguyễn Văn Chức….), cựu bộ và thứ trưởng, các cựu
quân nhân QL/VNCH thuộc Liên Hội Cựu Chiến Sĩ và Tập Thể Chiến Sĩ VNCH
Hải Ngoại, Hội đoàn và thân hào nhân sĩ trong cộng đồng.
Khoảng hơn 600 người ngồi và đứng chật hội trường và một số phải đứng
bên ngoài vì hết chỗ. Ngay từ bên ngoài hội trường chúng tôi đã thấy
một biểu ngữ với hàng chữ quen thuộc, một câu châm ngôn nằm lòng cho
dân quân cán chính VNCH: “Đừng nghe những gì cộng sản nói, hãy nhìn
những gì cộng sản làm.” một tấm bảng lớn treo trên nóc nhà hàng với
chân dung của cố Tổng Thống và hàng chữ Lễ Tưởng Niệm Cố Tổng Thống
Nguyễn Văn Thiệu.
--------------------
Nguyễn Phương Hùng

Buổi hội ngộ trước ngày cử
hành lễ tưởng niệm
Nhân dịp lễ tưởng niệm lần thứ 8 này,
lần đầu tiên nơi hải ngoại một số anh em trong Khối Cận Vệ
Phủ Tổng Thống hiện đang sống khắp nơi trên các tiểu bang Hoa
Kỳ, đã cùng gia đình về họp mặt với nhau, tay bắt mặt mừng,
ôn lại chuyện cũ… và cùng đêm đó dự bữa cơm hội ngộ….
Ngày hôm sau cùng nhau tham dự buổi lễ tưởng niệm húy nhật TT
Nguyễn Văn Thiệu. Tại hội trường Regent West.
Với lễ nghi trang trọng. GS Nguyễn Thanh Liêm đại diện ban tổ
chức đưa bà Tổng Thống phu nhân duyệt qua hàng nữ quân nhân
mặc quân phục dàn chào. Anh em cận vệ như đã sống lại thời
trước năm 75. Tất cả đều tự động vào vị trí địa điểm, và
đội hình bảo vệ yếu nhân như ngày trước để đưa Tổng Thống
phu nhân vào hội trường để hành lễ….
Buổi lễ tưởng niệm ngày hôm đó được ban điều hành tổ chức
an ninh trật tự thật hoàn hảo, đồng hương đến dự thật đông…
nhưng rất ít người biết trong hội trường đã có thêm một mạng
lưới an ninh chìm của Cận Vệ Tổng Thống Phủ ngày xưa…. Họ âm
thầm cùng hành lễ tưởng niệm vị Tổng Thống kính mến mà họ
đã một thời đem sinh mạng của mình bảo vệ ông như hình với
bóng.
Nhìn các anh em cận vệ hôm nay tóc đã bạc màu với thời gian,
gương mặt hằn lên những nếp nhăn, nhọc nhằn gian khổ vì bị CS
đọa đày trong những năm tháng trong tù cải tạo… chỉ còn lại
cặp mắt đang bừng sáng lên như ngày nào, có lẽ do lòng xúc
động vì quang cảnh những buổi lễ huy hoàng năm xưa các anh đã
cùng nhau làm việc, hiện giờ như đang diễn lại nơi đây… bỗng
dưng tôi cảm thấy lòng mình nao nao niềm cảm xúc… ngậm ngùi.

Tâm tình của người Cận Vệ..
Buổi cơm đoàn tụ với bà Tổng Thống
Nguyễn Văn Thiệu chiều tối ngày hôm đó được tổ chức, tất cả
anh em Cận vệ và gia đình cùng với một số quan khách ngày
xưa cũng là cộng sự viên của Tổng Thống như GS Nguyễn Thanh
Liêm, ông Hoàng Đức Nhã, Đ/U Đoàn Hữu Định, LS Võ Duy Thưởng,
Thiếu Tướng Nguyễn Khắc Bình, và một vài thân hữu cùng gia
đình tham dự, tất cả đều hòa mình trong không khí một đại
gia đình nồng ấm.

Những con Mãnh Hổ năm xưa….
….
Ta sống mãi trong niềm thương nỗi nhớ
Thuở tung hoành hống hách những ngày xưa.
…….
Nhớ rừng của Thế Lữ.

Trước năm 75, ở cương vị Đệ Nhất Phu Nhân,
Bà rất bận rộn với công việc không có thì giờ để họp mặt
với gia đình của anh em cận vệ và những người cộng sự trong
Dinh Độc Lập. Bây giờ nhân dịp lễ này bà rất muốn được gặp
một lần tất cả anh em cùng gia đình.
Qua mấy mươi năm, thời gian chồng chất nay tóc đã bạc màu. Bà
Tổng Thống vẫn dáng điệu mệnh phụ thanh cao, tánh tình hòa
nhã vẫn như ngày xưa, vui vẻ thân thiện với tất cả mọi
người.
Đêm đoàn tụ hôm nay Bà rất vui mừng và cảm động nắm tay thân
mật thăm hỏi từng người với gia đình….
Bà nói: Với tuổi 80, tôi rất mong có dịp gặp lại tất cả
các chú, các thím một lần vì những ngày tháng tới tôi không
biết có dịp gặp lại các chú các thím nữa hay không! Các anh
chị em hôm nay mới có dịp hàn huyên trò chuyện thân tình với
bà Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu.
Đ/T Trần Thanh Điền “người anh cả” của Khối Cận Vệ. Tánh
tình trầm tĩnh, giọng nói điềm đạm, ngày trước lúc nào cũng
lo lắng cho anh em Cận Vệ. Đến ngày quốc nạn 30-4-75, vì công
vụ anh cùng đi với Tổng Thống rời khỏi đất nước.
Sau ngày 30-4-75, với những lần vượt tù cải tạo rồi vượt
biên, tôi đến Tiểu Bang Maryland vào mùa Đông cuối năm 1978, tôi
tiếp chuyện với anh Điền qua điện thoại lần đầu tiên. Anh và
tôi đều không giấu được niềm xúc động. Anh Điền tự trách
mình ngày đó anh không thể làm được việc gì cho các anh em
và gia đình còn kẹt lại v.v.. Tôi rất hiểu tâm trạng của
người anh cả, anh Điền vẫn tràn đầy tình cảm đối với anh em
như ngày xưa.
Trong hoàn cảnh tháng TƯ ĐEN lúc đó, trong thâm tâm tôi và có
lẽ cùng chung ý nghĩ với những người còn ở lại. Vì vận
nước suy tàn những người có trách nhiệm với Quốc Gia mà ở
lại bị quân thù đày đọa thì chỉ mang thêm nhục nhã cho VNCH
chẳng có ích lợi gì cho ai cả.
Trời mùa Thu năm nay tại Cali rất đẹp… nắng vàng ấm áp trải
khắp mọi nơi, những làn mây trắng lãng đãng trên nền trời
xanh, cao vút thênh thang…. Nhưng sao lại ngắn ngủi quá? Có
phải chăng vì tình huynh đệ chi binh, anh em mình vắng xa trên
ba mươi mấy năm qua rồi, có lẽ cũng vì quá lâu cho nên những
ngày gặp lại nhau không đủ để chúng mình ôn lại dĩ vãng vui
buồn đã qua?
Buổi tiệc vui nào rồi cũng phải tàn…. Anh, chị em chúng ta
chia tay nhau… rồi như đàn chim tự do bay về tổ ấm khắp bốn
phương trời. Cùng hẹn trong những ngày sắp tới chúng mình
lại có dịp gặp nhau.
Xin tạm biệt... tạm biệt!
NN Lê Đình An. 2009

Võ Đường "MÃNH HỔ" Phủ Tổng
Thống.
Bấm vào đây để in ra giấy (Print)
|